Thật ra Mục Lâm từng tỏ tình với Quý Bạch một lần, có điều lúc ấy bọn họ đã kèn cựa nhau thành thói. Lời tỏ tình ấy đến sau một trận ẩu đả hai người kề vai sát cánh, xuất phát từ một mâu thuẫn xảy ra khi Quý Bạch tới quán bi-a tìm bạn học đang bị chủ quán giữ chân, bấy giờ Mục Lâm cũng có mặt. Lần đầu tiên trong đời, hai người đứng trên cùng một chiến tuyến, hơn nữa còn phối hợp vô cùng ăn ý. Chuyện xảy ra vào một tháng trước khi Mục Lâm thi đại học, phe đối địch có kẻ mang dao, nhân lúc hỗn loạn lao về phía Mục Lâm. Quý Bạch cho rằng lúc ấy gã chắc chắn đã trúng phải gió độc, tự dưng trong đầu nảy ra một suy nghĩ, Mục Lâm sắp thi đại học đến nơi rồi, không thể bị thương được. Thế là, gã chẳng màng suy tính, cứ thế lao tới chắn trước mặt Mục Lâm, cũng may không vấn đề gì, cả bọn đều rút lui an toàn, lành lặn. Sau trận chiến, hai người còn đi uống rượu với nhau. Rượu vào, lời tỏ tình của Mục Lâm cũng ra. Song Quý Bạch chỉ coi câu nói ấy như trò đùa, thậm chí còn là một sự sỉ nhục, bởi bấy giờ mọi người xung quanh gã, kể cả Mục Lâm đều biết rõ:
Quý Bạch gã kì thị người đồng tính.
Vì vậy, khi Mục Lâm mượn men say ngà ngà nói với gã rằng: “Quý Bạch, hình như tôi thích anh ra phết đấy”, Quý Bạch đã say túy lúy, mơ màng liếc cậu (1) một cái, mặt mũi đỏ bừng, không chắc là do câu tỏ tình không báo trước của Mục Lâm hay chỉ là tác động từ hai chén rượu trắng mạnh trong bụng. Gã chuệnh choạng đứng lên, vòng qua chiếc bàn tròn, ngồi xuống cạnh Mục Lâm, nâng chén rượu trong tay lên, đặt “rầm” một phát xuống bàn, còn dựa vào người cậu, nheo nheo mắt, cố gắng nhìn rõ vẻ mặt của Mục Lâm, vì gã không tài nào nhìn ra câu Mục Lâm vừa nói có phải thật lòng không. Nhưng rốt cuộc Quý Bạch vẫn chẳng nhìn thấy gì, trong mê man chỉ nhớ mang máng ánh mắt bất lực và mơ hồ của Mục Lâm. Có lẽ không phải bất lực, song lúc ấy Quý Bạch đã chẳng thể nào phân biệt nổi nữa rồi. Thậm chí gã còn mượn men say, dán môi bên tai Mục Lâm mà châm chọc cậu:
“Mục Lâm, mày thích tao à? Chúng ta mới chỉ cùng nhau đánh một trận thôi mà. Tao kì thị đồng tính đấy, mày tránh xa tao ra…”
Sau đó hình như gã còn nói thêm gì nữa, nhưng Quý Bạch quên mất rồi, chỉ nhớ khoang mũi Mục Lâm bên cạnh phát ra một tiếng cười không rõ ý tứ, mặc dù rất khẽ xong vẫn bị gã tóm được nhờ thính giác nhạy bén. Đêm ấy, giấc mơ của Quý Bạch ngập tràn tiếng cười của Mục Lâm.
Từ sau cuộc say sưa đó, Quý Bạch quả thật đã qua lại với Mục Lâm một thời gian, nhưng chỉ được vỏn vẹn một tuần, mà bản thân gã cũng chẳng để tâm tới một tuần ấy. Từ đấy về sau, bọn họ vẫn giống như trước, gặp nhau là tranh cãi, nhưng khác ở chỗ chỉ có mình gã gây sự, còn Mục Lâm cứ như thể biến thành một người khác vậy, lúc trước thì chẳng bao giờ để mình chịu thiệt thòi, nay lại thôi không đáp trả trực tiếp mấy trò chọc ghẹo từ trên trời rơi xuống của gã nữa. Kể cả những lúc Quý Bạch quá trớn, Mục Lâm cũng chỉ giơ nắm đấm, nhe răng về phía gã dọa nạt mà thôi.
Nhớ về thời ấy, Quý Bạch đang nằm trên giường không khỏi bật cười. Không phải Mục Lâm chưa từng nói, là tại gã không cho em ấy cơ hội.
Cái chết của Mục Lâm ba năm trước là do tai nạn giao thông.
Thật ra từ nhỏ đến lớn Quý Bạch vẫn thường nghe ông ngoại nhắc tới Mục Lâm, nhưng Quý Bạch sống cùng bố mẹ ở nước ngoài từ bé, bao giờ được nghỉ đông hay nghỉ hè mới thỉnh thoảng về thăm ông ngoại. Chẳng hay có phải ngẫu nhiên hay không, mà mặc dù gã đã nghe tên Mục Lâm suốt từ bé đến lớn nhưng lại chưa bao giờ gặp cậu, mãi đến năm mẹ Quý Bạch tự sát, Quý Bạch cắt đứt quan hệ cha con với Quý Thiên Minh rồi về nước sống cùng ông ngoại. Đó là lần đầu gã gặp Mục Lâm, cậu trai kém mình hai tuổi. Gã nhớ chuyện xảy ra vào một buổi chiều tà giữa đông, Mục Lâm đứng trong sân, ánh nắng bảng lảng cuối ngày phả vào khuôn mặt cậu. Mục Lâm rất cao, mặc dù kém gã hai tuổi nhưng đã cao bằng gã rồi, có khi còn nhỉnh hơn một chút, nhưng ban đầu Quý Bạch một mực phủ nhận, lúc đi tới còn ưỡn cổ.
“Mày là thằng nào?” Giọng điệu khi ấy của Quý Bạch cực kì thiếu thân thiện.
Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là nửa bước chân, Mục Lâm mới thong thả nhìn vào mắt Quý Bạch, hờ hững đáp:
“Tôi là Mục Lâm.”
Khoảnh khắc ấy, chỉ bằng một ánh nhìn, chỉ bằng một lần chạm mắt, Quý Bạch đã biết Mục Lâm thích con trai. Lúc đó Quý Bạch nào có nghĩ rằng việc nảy sinh ấn tượng đầu tiên như thế về một người khó tin đến mức nào, nhưng gã chưa từng nghi ngờ phán đoán của bản thân. Gã tin chắc là như vậy, và sau đó thực tế đã chứng minh, gã không đặt niềm tin sai chỗ. Giá kể lúc đó Quý Bạch có thể nhận ra sớm hơn rằng đấy chẳng qua là sự thu hút giữa những người cùng tính hướng, và nhờ thế gã mới biết Mục Lâm thích con trai ngay tức khắc; bởi trước khi gã đến, trong cả lâm trường rộng lớn này, không một ai hay Mục Lâm thích con trai.
Kể từ đó Quý Bạch cứ liên tục gây sự với Mục Lâm, chuyện gì cũng chống đối cậu. Mày lườm tao phát nào tao cắn mày phát nấy, có khi phải thấy máu mới chịu thôi. Gã còn kết bạn với những đứa có hiềm khích với Mục Lâm chỉ để chọc tức cậu. Những tháng ngày như thế kéo dài mãi đến cuộc ẩu đả ở quán bi-a mà hai người đã kề vai chiến đấu, rồi tiếp tục tới ngày hai người phát sinh quan hệ trong lúc say vào một lần nhậu nhẹt khác. Sau đó, Quý Bạch tránh mặt Mục Lâm cả tháng trời, lần gặp mặt vào một tháng sau ấy chính là sự cố cháy nổ tại nhà máy hóa chất.
Quý Bạch thừa nhận, lúc ấy trong thâm tâm gã từng nảy sinh ý muốn gần gũi Mục Lâm, nhưng suy nghĩ ấy đã bị nhổ sạch tận gốc khi Mục Lâm biến mất. Một năm sau, Quý Bạch tình cờ gặp lại Mục Lâm ở sân bay, chung một điểm đến, rồi từ đó về sau giữ mối quan hệ bạn tình. Mục Lâm ít nói, chưa từng nhắc tới những chuyện xảy ra trong cái năm anh biến mất ấy, Quý Bạch cũng không hỏi. Bên này không hỏi, bên kia chẳng nói, cứ thế dây dưa mơ hồ bao nhiêu năm.
Quý Bạch sinh sống và làm việc ở nước ngoài, trước lần cuối cùng gặp Mục Lâm, gã dính vào một vụ kiện nên bị cấm xuất cảnh, không được gặp anh hai năm trời. Ngày về, Quý Bạch ăn vận bảnh bao, mang quà đến tặng Mục Lâm. Lúc ấy, gã và Mục Lâm chỉ cách nhau một con phố nhỏ, tay phải Mục Lâm còn đang cầm điện thoại nói chuyện với gã. Mọi sự chú ý của Mục Lâm đều dồn vào phần loa bên tai phải, đôi chân cứ bước mặc tiếng còi xe. Không có kì tích nào xảy ra với bên tai trái đã hoàn toàn mất đi thính giác. Anh không nghe thấy tiếng còi inh tai, cũng không nghe thấy tiếng người đi đường nhắc nhở.
Vừa quay đầu, cảnh tượng Mục Lâm sõng soài trên đường đã đập vào mắt Quý Bạch.
Quý Bạch không rõ mình bắt đầu thích Mục Lâm từ bao giờ, gã đã trăn trở về chuyện này rất nhiều lần rồi, nhưng vẫn chưa tìm ra đáp án chính xác. Có lẽ còn sớm hơn Mục Lâm, kể từ lúc gã cứ liên tục gây sự với cậu.
Giá như gã nhận ra sớm hơn.
Nhưng làm gì có “giá như”.
Nếu có thể quay trở lại…
Quý Bạch nằm ngửa trên giường, cơn đau từ phần gáy đập vào thân cây bỗng ập tới, xua tan chút ý thức ít ỏi cuối cùng của gã.
***
“Quý Bạch, anh tưởng bắt nạt tôi dễ lắm à? Hay anh nghĩ có thể ăn hôi gì từ tôi? Hả?”
Khi tỉnh táo lại, Quý Bạch nghe thấy một giọng nói đã lâu lắm rồi chưa được nghe. Là giọng của Mục Lâm. Tuy bên tai vẫn còn tạp âm lách tách như chạy điện, song Quý Bạch vẫn nhanh chóng nhận ra giữa tràng âm thanh rè rè rằng người đang kề sát vào tai gã mà nói là Mục Lâm. Câu Mục Lâm vừa cất lên nghe rất quen, Quý Bạch nhớ họ đã từng có một cuộc nói chuyện thế này, về sau gã còn mơ thấy. Đây là câu chuyện sau khi gã gây sự với Mục Lâm, cũng là tết Thanh minh, vào năm gã mới đến ở cùng ông ngoại.
Mục Lâm lại nói thêm một câu, thanh âm tựa như từ trên trời rơi xuống, từ một chốn xa xôi bay vào tai Quý Bạch.
“Quý Bạch, đừng tùy tiện dây vào tôi, anh không dây nổi đâu…“
Hôm ấy, hai người mới vần nhau một trận do Quý Bạch khơi mào, đến tối gã lên núi ngồi lại đụng độ Mục Lâm. Quý Bạch nhắm mắt, cựa cổ, thè lưỡi ra liếm khóe miệng nứt nẻ, đáp:
“Mục Lâm, anh không bắt nạt em, nhưng đúng là anh muốn ăn hôi từ em thật.”
Quý Bạch vẫn nghĩ mình đang mơ, người đau nên tạm ăn hôi từ miệng trước đã.
Nghe Quý Bạch nói vậy, Mục Lâm bỗng đờ ra. Hồi sáng Quý Bạch dẫn theo một đám người chặn cậu trước cửa, anh ta còn cắn cánh tay cậu một nhát nữa, đến giờ dấu răng trên đó vẫn còn nguyên, xung quanh đã sưng tấy, rơm rớm máu, nhoi nhói đau. Do ban nãy hai người giằng co nên áo sơ mi của Quý Bạch đã bung mất hai khuy, để lộ làn da trước ngực và vai. Ngay dưới mắt Mục Lâm là làn da trắng lóa của Quý Bạch, vết cắn gã lưu lại trên tay cậu nhói lên, ánh mắt trở nên u tối. Cậu chưa bao giờ nhẫn nhịn chịu thiệt, người khác cắn cậu một cái, cậu ắt sẽ trả lại. Mục Lâm cúi đầu, há miệng cắn mạnh lên bờ vai trắng ngần của Quý Bạch.
Phát cắn ấy rất mạnh, cơn đau bén nhọn chân thực đến mức da đầu Quý Bạch tê dại. Gã co người về phía sau, nhưng sau lưng là một thân cây xù xì, hễ cử động là lưng sẽ cọ vào vỏ cây, nóng rát. Cánh tay gã bị Mục Lâm túm chặt, Quý Bạch cắn răng thật lực để bản thân không kêu lên, nhưng trong họng vẫn phát ra tiếng rên khản đặc. Tới khi tạp âm bên tai dần biến mất, giọng nói trầm thấp của cậu thiếu niên cuối cùng cũng trở nên chân thật, đè lên lồng ngực gã. Quý Bạch cảm nhận được sức nặng đang dồn lên cơ thể mình cùng hơi thở nóng ran, gấp gáp đang phả từng đợt trên cổ.
“Mục Lâm ơi?” Quý Bạch nhăn răng, cố nhịn đau, lên tiếng hỏi dò.
Gã gắng gượng hé bờ mi cay, nắm lấy cánh tay Mục Lâm rồi đẩy mạnh một cái. Gã thật sự muốn xem thử người đang nói chuyện có phải Mục Lâm không. Nhưng sức lực hai bên chênh nhau quá nhiều, một người quanh năm làm việc nặng như Mục Lâm cường tráng hơn gã không biết bao nhiêu lần, nếu chỉ so sức lực thì Quý Bạch không tài nào bì kịp. Cũng may Mục Lâm nhả ra rất nhanh. Cậu lùi về sau hai bước, cất tiếng:
“Quý Bạch, từ nay về sau anh bớt kiếm chuyện với tôi đi.”
Nói rồi, chẳng đợi Quý Bạch nhìn rõ, Mục Lâm quay người chạy xuống núi, loáng cái đã khuất bóng dưới chân dốc đằng trước.
Quý Bạch tì lưng vào thân cây xù xì. Mục Lâm vừa đi, cơ thể gã liền trượt xuống, ngồi phịch xuống nền cỏ. Quý Bạch hổn hển thở dốc rồi cố gắng nghiêng đầu nhìn phần vai ban nãy bị Mục Lâm cắn. Hai hàng dấu răng còn vẹn nguyên. Gã chạm ngón tay lên vết cắn, khẽ nhấn xuống. Quý Bạch chắc chắn rằng đây không phải là mơ, bởi cơn đau trên vai quá đỗi chân thực. Quý Bạch giơ tay lên xem, thấy làn da trắng mịn không một vết tích; lại sờ gáy, không thấy cảm giác đau buốt trước khi ngủ thiếp đi, hơn nữa bây giờ tóc gã cũng dài hơn một chút. Ngoại trừ bờ vai vừa bị Mục Lâm cắn và lưng, không còn chỗ nào đau nữa. Không chỉ thế, cánh tay gã mảnh mai hơn cánh tay năm ba mươi hai tuổi nhiều, không giống như của một người trưởng thành mà giống của con trai mới lớn hơn.
Đầu Quý Bạch trắng xóa, một lúc lâu sau mới nghĩ đến một khả năng: gã sống lại.
Tuy khả năng này nghe thật hoang đường, hơn nữa còn khó giải thích, nhưng hiện tại Quý Bạch không thể nghĩ ra khả năng khác nữa. Gã lại thò tay vào túi quần, quả nhiên thấy chùm chìa khóa mới đánh ông ngoại đưa trước khi gã ra khỏi nhà vào buổi chiều, bên trên treo chiếc móc nhỏ hình hươu sao. Bây giờ thì Quý Bạch hoàn toàn chắc chắn, gã đã trở về năm mười tám tuổi, khi mới quen biết Mục Lâm. Cũng là tết Thanh minh.
Quý Bạch ngửa cổ, tựa vào thân cây sau lưng, ánh mắt một lần nữa hướng về phía Mục Lâm biến mất lúc xuống núi, ngây ngẩn rất lâu.
Chuyện này lại có thể xảy đến với gã ư? Có lẽ là ông trời xót thương gã nên mới cho gã một cơ hội nữa.
Quý Bạch từ từ buông cánh tay vẫn đang run rẩy vì quá đỗi kinh ngạc và kích động, nhếch môi cười, cười càng lúc càng to, thậm chí còn nghe được tiếng mình vọng lại cùng tiếng chim cu. Gã muốn đứng dậy đuổi theo Mục Lâm, thử đứng lên mấy lần, song hai chân cứ mềm nhũn, sụp xuống đất. Gã đành ngồi trở về chấn chỉnh bản thân.
Bây giờ là mùa xuân năm 2009. Núi rừng vào chiều tối nặng nề sắc xám, giữa vạt cỏ héo vàng bên chân lấp ló mấy mầm non xanh biếc đang đội đất mà lên. Trên ngọn núi này, nở sớm nhất là hoa nghinh xuân, từ xa có thể trông thấy lấm tấm cánh hoa vàng điểm xuyết cả một vùng hoang vu đầu xuân.
Sau khi cười đã bụng, Quý Bạch xoa bờ vai bị Mục Lâm cắn, hừ một tiếng về phía Mục Lâm biến mất.
“Mục Lâm, anh vừa về mà em đã cắn anh.”
“Em hãy đợi đấy, sớm muộn gì anh cũng tìm em tính sổ.”
Mặc kệ luồng nhiệt bốc lên từ lồng ngực, Quý Bạch vẫn nhìn lăm lăm hướng Mục Lâm khuất bóng.
“Là thỏ hay gì, chạy rõ nhanh. Anh còn chưa kịp nhìn em cho kĩ mà…”
Chú thích:
- Ở đây dùng “cậu” vì khi đó Mục Lâm mới mười tám tuổi.


Bình luận về bài viết này