Chương 2

By

Hóa ra là một bé ngốc không biết phân biệt phương hướng. Tư Triết nhìn động tác của Đậu Ức Từ, đầu lông mày lập tức giãn ra, môi nở nụ cười xán lạn.

“Là lỗi của tôi, không giải thích kĩ, cái cậu nói là bên phải ngược với tôi.”

Phen này đến lượt Đậu Ức Từ thấy có lỗi, cậu biết quá rõ tật mù trái phải của mình mà. Chuẩn bị nửa ngày trời, cuối cùng vào thời khắc mấu chốt lại tuột xích, ngốc chết đi được, thật muốn đá bản thân một cú! Cũng may Tư Triết chuyển chủ đề cực nhanh.

“Nói chung đã làm phiền, gây rắc rối cho cậu rồi. Lát nữa cậu chọn chỗ nào đi, tôi mời cậu ăn cơm.”

Tuy hầu hết mọi lúc đều tương đối chậm chạp, nhưng Đậu Ức Từ vẫn có cái nhiệt tình rộng rãi của con trai.

“Làm vậy sao được, anh từ xa tới, đáng nhẽ phải để em làm chủ đãi anh mới đúng. Nói rồi đấy, không được giành đâu.”

Tư Triết đầu hàng trước sự đáng yêu của cậu, nói:

“Được, vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh. Đi thôi, vừa đi vừa nói nhé?”

Giờ này từ sân bay vào thành phố đương nhiên sẽ tắc đường, quán cơm đông người, thật sự không thể lề mề nữa rồi. Đậu Ức Từ “ừm” một tiếng, ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, dò dẫm tìm lối quay về bãi đỗ xe. Tư Triết đi bên phải cậu, nhìn biển hiệu rồi rất có ý thức dẫn cậu sang hướng đúng. 

“Anh cao ghê…” Đậu Ức Từ nhỏ giọng cảm thán dưới áp lực vô hình, hỏi tiếp: “Sao anh mang ít hành lí thế?”

Cậu vốn dĩ đã căng thẳng, trong đầu dường như có rất nhiều câu hỏi, lại như trắng xóa, đi mãi đi mãi, từ dẫn đường biến thành theo sau, hoàn toàn chẳng hay biết “người làm chủ” là mình làm việc không tận lực đến mức nào. 

“Sợ phiền ấy, đi công tác thường xuyên nên quen rồi. Chỉ một tháng thôi mà, cần gì đi mua là được.” Tư Triết đáp.

Chỉ một tháng, ba mươi ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhất định phải nắm bắt cho tốt. Nhưng cụ thể cần nắm bắt cái gì, bản thân Đậu Ức Từ cũng không rõ. 

Chắc là tình bạn đã bỏ lỡ hồi nhỏ thôi. Cậu nghĩ.

Năm ấy chỉ dựa vào giọng nói cùng ánh mắt đó thôi, trong đầu Đậu Ức Từ đã toàn là “muốn kết bạn với anh ấy, muốn biến thành người thế kia của anh ấy”, mãi tận sau này trưởng thành rồi, tư duy dần chín chắn hơn mới ý thức được sự ấu trĩ và mù quáng của chính mình — ngoại trừ cái tên, cậu chẳng biết gì về Tư Triết nữa cả. Nhưng cậu biết rõ về bản thân, bất luận ở tuổi nào cũng là một người dễ dàng để cảm xúc lấn át lí trí. Tò mò, ngưỡng mộ, gì cũng được, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội tìm hiểu, tuy rằng đã muộn, nhưng vẫn không kìm nổi mong muốn bù đắp cho sự tiếc nuối thời niên thiếu bồng bột ấy. Hiện tại, cậu vẫn đang nhìn Tư Triết qua một tấm kính lọc — xét từ cách ăn nói, hành động, có thể thấy Tư Triết là một người được giáo dục rất tốt, chắc sẽ dễ sống chung thôi, thế này là đủ rồi. Đậu Ức Từ biết mình không thể ôm kì vọng quá xa vời. 

Chỉ cần tấm kính không vỡ là được.

Thật ra từ rất lâu về trước Đậu Ức Từ đã add friend Tư Triết trên QQ rồi. Anh họ của Từ Sấm — bạn cùng lớp cậu — là hàng xóm của Tư Triết, lúc Từ Sấm sang nhà anh họ chơi từng đánh game chung với Tư Triết, nên hai người add nhau luôn. Tư Triết vẫn dùng tên thật trên mạng, khi Đậu Ức Từ xem danh sách bạn bè của Từ Sấm vừa nhìn đã thấy hai chữ này.

“Là đàn anh dẫn chương trình phát thanh trường trước cậu đấy, học lớp 9-1, hình như cả nhà đều chuyển đi rồi.” Từ Sấm vừa nói vừa gửi mã QQ cho Đậu Ức Từ.

Dãy số đó Đậu Ức Từ đã thuộc nằm lòng, đến nay vẫn có thể đọc vanh vách. Cậu đã vào nick anh vô số lần, mấy tháng sau mới dám nhấn kết bạn, sửa đi sửa lại, cuối cùng chỉ viết một câu “chào anh, em là Đậu Ức Từ” ở phần tin nhắn xác minh.

Sau khi WeChat ra đời, rất nhiều người không dùng QQ nữa, Tư Triết là một trong số ít bạn QQ vẫn còn sáng nick của cậu, thường online vào đêm khuya. Rốt cuộc có nhớ cậu là ai hay không, đối phương chưa từng trả lời. Bảy năm trôi qua, Đậu Ức Từ vẫn mãi nghĩ không ra chủ đề bắt chuyện, cho đến tận ba ngày trước, Tư Triết chủ động nhắn tin gửi cậu. Nhìn thấy avatar chim cánh cụt đang nhấp nháy, phản ứng đầu tiên của Đậu Ức Từ là chắc anh bị hack nick rồi. Nhớ về nguồn cơn vòng vo ấy, cậu mới phát hiện ra đã nhiều năm trôi qua vậy rồi.

Hai người vừa gặp mặt, chủ đề để nói không nhiều, sau khi lên xe Đậu Ức Từ đưa nước mua sẵn cho Tư Triết, tự mình cũng mở một chai uống vài ngụm, chớp chớp đôi mắt khô ran, muốn nghỉ lấy sức một chút trước khi lái. Tư Triết điều chỉnh ghế ngồi xong liền ngó nghiêng trong xe, hơi kinh ngạc nói:

“Xe số sàn à, ghê nha.”

Đậu Ức Từ liên tục chớp mắt, muốn dụi mắt nhưng không dám mạnh tay, đáp:

“Là xe của bố em, thỉnh thoảng em mới mượn thôi, tay lái không vững đâu, bất cứ lúc nào cũng có thể mất lái đấy, anh tốt nhất nên chuẩn bị tâm lí kĩ càng đi…”

Tư Triết dĩ nhiên không biết vì đón anh mà Đậu Ức Từ đã mượn xe về luyện tập mấy hôm nay, mất hai tiếng mới tới được đây, dọc đường bị các xe khác chửi té tát. Tư Triết hơi không nhẫn tâm để một người không phân biệt nổi trái phải làm tài xế cho mình, đang định đề nghị lái thay thì nhìn thấy khóe mắt đỏ quạch của Đậu Ức Từ.

“Mắt cậu sao thế?” Tư Triết rút một tờ khăn giấy ở giữa hai chỗ ngồi ra, đưa cho cậu.

Đậu Ức Từ đón lấy, cảm ơn anh:

“Không quen đeo kính áp tròng lắm nên hơi khó chịu thôi ạ.”

“Vậy cậu tháo ra đi, nghỉ ngơi một lát, để tôi lái cho.”

“Anh biết đường không?”

“Có định vị mà. Tôi quen lái xe không quen đường rồi, tốt xấu gì cũng lớn lên ở đây, yên tâm đi, không sao đâu.” Tư Triết lấy dung dịch sát khuẩn trong túi ra để Đậu Ức Từ rửa tay tháo kính. 

Mắt Đậu Ức Từ đỏ hoe, cậu lái xe không giỏi, thị lực không ổn lại càng nguy hiểm hơn, chỉ đành bó tay đổi chỗ cho Tư Triết. Tư Triết thành thạo khởi động xe, chỉnh số, vừa thu phóng bản đồ trên màn hình nghiên cứu lộ trình vừa hỏi han Đậu Ức Từ bên cạnh:

“Lấy ra được chưa?”

Đậu Ức Từ đang soi chiếc gương nhỏ trên tấm chống nắng trước mặt, tay quờ vào trong mắt.

“Khô quá, không lấy ra được…” Cậu càng cố càng sốt ruột, mất sạch kiên nhẫn. “Aiz! Thứ quỷ gì thế này, chẳng dễ sử dụng tí nào!”

Trông thì nhã nhặn lắm, sao lại thô bạo với chính mình vậy chứ. Tư Triết lắc đầu cười, lùi số về 0, đổ dung dịch sát khuẩn vào lòng bàn tay, cẩn thận xoa đều, đặc biệt là đầu ngón tay.

“Lần sau nhớ mang theo thuốc nhỏ nhé. Để tôi giúp cậu xem sao, quay qua đây nào.” Anh ngoắc tay, ý bảo Đậu Ức Từ nhích qua, giọng điệu giống như đang dỗ trẻ con.

Hai mắt bị kích ứng nặng, Đậu Ức Từ sốt ruột nôn nóng, làm gì có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều, liền quay sang đối diện Tư Triết, mặt toàn nước mắt, đầu mũi cũng đỏ hồng. Tư Triết nâng mặt cậu lên, tay nhẹ nhàng kéo mi mắt cậu lên, mượn chút ánh sáng phía trên tìm xem kính áp tròng đang ở đâu.  

Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rút ngắn lại, gần đến nỗi nghe được nhịp thở của đối phương. Ngửi thấy hương thuốc lá nhàn nhạt từ cổ áo anh, Đậu Ức Từ cứng đơ người, cố gắng duy trì tư thế, con ngươi còn không dám di chuyển.  Hàng mi rung lên liên tục, rất khó giữ nguyên. Giọng nói của Tư Triết như một tấm lụa ve vuốt bên tai.

“Nhìn tôi này, đừng chớp mắt nhé…”

Khi mắt cậu cảm nhận được sự động chạm cũng là lúc một bên kính áp tròng đã được tháo ra. Trước khi tầm nhìn mờ đi, Đậu Ức Từ cảm thấy tấm kính lọc kia dường như chân thực hơn rồi, hoàn toàn không phải do cậu tưởng tượng ra, mà nó thật sự bao phủ toàn thân Tư Triết, vì vậy nên anh mới đẹp đẽ đến thế.

Bình luận về bài viết này