Chương 3

By

Kính áp tròng của Đậu Ức Từ mua ở tiệm kính trong trung tâm thương mại, là mẫu do chủ tiệm giới thiệu, rất đắt, nhưng mua hai tặng hai, cậu thấy cũng khá hời. Chỉ là mua về xong để trong ngăn kéo, đến nay vẫn chưa dùng mấy, cũng không biết còn bao lâu nữa thì hết hạn.   

Nguyên nhân không hay đeo thì một là mắt cậu bẩm sinh đã khá nhạy cảm, kính chất lượng có tốt bao nhiêu cũng không hợp; hai là cậu phát hiện sau khi đeo kính áp tròng, bất cứ khuyết điểm nhỏ nào trên mặt đều lộ rõ mồn một, trông đến phiền lòng.

Nhưng mà, mấy điều trên lúc cần vẫn có cách khắc phục, điều thứ ba mới là nguyên nhân quan trọng nhất.

Cậu chẳng bao giờ nhớ nổi rốt cuộc bên trái hay bên phải cận nặng hơn. 

Đeo kính có gọng thì làm mũi bị hằn hai vệt trông xấu tệ, hơn nữa người mắc chứng OCD sẽ không kiềm chế nổi suốt ngày tháo kính xuống lau, nên ngoài giờ làm việc Đậu Ức Từ đều hạn chế đeo hết mức có thể. Nỗi khổ lớn nhất của việc không đeo kính vào ngày thường khi đi làm bằng xe buýt là dễ nhìn nhầm số 3 thành số 8, số 8 thành số 0. Mấy lần cậu cứ thế ngồi trên xe, mãi đến lúc thấy phong cảnh bên ngoài lạ mắt mới nhận ra mình lên nhầm chuyến. Nhất là vào ban đêm, tất cả những vật phát ra ánh sáng đều trở nên nhòe nhoẹt, muốn phân biệt vất vả vô cùng. 

Khi cậu được gọi dậy, ngoài trời đã tối. Đậu Ức Từ mơ màng nheo mắt cả nửa ngày trời mới nhận ra hàng chữ đỏ đang chạy trên lan can trước mặt là dòng chữ LED ở lối vào bãi đỗ xe khu nhà mình. Người bên cạnh đặt tay trên vô lăng, nhìn cậu, vẻ mặt bị bóng đêm che khuất, không rõ buồn vui:

“Tôi không biết số nhà, bảo vệ không cho vào, nên chỉ đành gọi cậu dậy.”

Đậu Ức Từ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bây giờ mới nhớ ra Tư Triết đang ngồi cạnh mình. Giọng nói của Tư Triết có một loại từ tính khiến người ta thoải mái như bị thôi miên, Đậu Ức Từ không biết mình ngủ thiếp đi từ bao giờ, chỉ nhớ sau khi lên xe về từ sân bay cậu toàn nhắm mắt, vừa đè nén cảm giác không thoải mái, vừa ổn định lại nhịp tim, nghe anh nói về kế hoạch cho thời gian ở đây, rồi ngủ lúc nào không hay.

Hồi nhỏ cũng vậy, ăn trưa xong căng da bụng chùng da mắt, trước tiết chiều mọi người đều bò ra bàn nghỉ ngơi, chuyên mục phát thanh cũng bắt đầu vào giờ này, người khác toàn mong nghe nhạc, mỗi Đậu Ức Từ thích nghe bản tin nhàm chán, nội dung lấy từ bài viết linh tinh của cô cậu đang dậy thì nào đó đến tận khi chuông vào học reo lên.

Là một thằng con trai, Đậu Ức Từ cũng từng trải qua thời kì vỡ giọng đáng xấu hổ, nhưng nhiều năm trôi qua vậy rồi, giọng nói của Tư Triết chỉ trở nên trầm ấm, sâu sắc hơn, so với phát thanh viên chuyên nghiệp và dẫn chương trình chuyên mục tình cảm trưa muộn đêm khuya cố tỏ vẻ từng trải còn dễ nghe hơn nữa. Nhưng hiện tại không phải lúc say sưa, để khách làm tài xế đã là bất lịch sự lắm rồi. Đậu Ức Từ nhanh chóng ngoái đầu ra chào hỏi bảo vệ, báo số nhà, rồi hướng dẫn Tư Triết đánh xe vào tầng hầm, rẽ trái rẽ phải mất nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được chỗ đỗ gần thang máy nhất. Cậu nhìn đồng hồ, thế mà đã tám giờ rồi. Sau khi xe dừng, Đậu Ức Từ có chút áy náy hỏi:

“Em ngủ mất bao lâu vậy ạ? Anh đói chưa?”

“Muốn ăn gì? Phía sau khu này có một dãy phố ẩm thực, đi bộ năm phút là tới. Anh muốn đi luôn hay lên nhà cất đồ trước đã? Đằng nào đồ cũng không nhiều, để trong xe hay mang theo đều được. Lái xe số sàn mệt không? Đưa em cầm cho…”

Tư Triết kiên nhẫn nghe Đậu Ức Từ lải nhải, đợi đến lúc cậu dừng hẳn mới đáp:

“Để hôm khác nhé, giờ lên nhà trước đã, tôi vừa có bài viết cần chỉnh sửa. Mình gọi đồ vậy? Tôi ăn cái gì cũng được, cậu chọn đi.”

“Ầu, dạ.” Lòng nhiệt tình của Đậu Ức Từ bị dập tắt, cậu bỗng thấy hơi mất hứng. Thật ra cậu cực kì muốn dẫn Tư Triết đi ăn malatang trên phố, mùi vị rất giống với malatang ở tiệm đối diện trường cấp hai của họ, đáng tiếc tiệm nhỏ nhân lực không đủ, nên cũng không bán trên app giao đồ ăn.

Thang máy dừng ở tầng mười. Đậu Ức Từ ở riêng trong căn hộ nhỏ gồm một phòng ngủ và một phòng khách, không bày biện nhiều, đồ đạc sắp xếp ngăn nắp, không gian khá ấm cúng. Căn hộ vừa quét dọn hôm qua nên vô cùng sạch sẽ, phòng khách và phòng ngủ không ở trên cùng một mặt bằng, ở giữa làm hai bậc cầu thang, sofa quay lưng vào bàn làm việc, bức tường đằng sau kê một giá sách lớn, bên trên xếp đầy sách đủ thể loại.

Vào nhà thay dép xong, Tư Triết liền hỏi Đậu Ức Từ mật khẩu wifi, đợi cậu đồng ý rồi mới ngồi xuống trước bàn, lấy sổ và laptop ra bắt tay vào làm việc, tốc độ đánh máy vô cùng nhanh, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, tiếng bàn phím tạch tạch liên hồi. Đậu Ức Từ không dám quấy rầy anh, rón rén đi rửa tay, thay quần áo, thay nước cho mấy chậu cây cảnh, sau đó ngồi xuống sofa nghiên cứu xem nên đặt món gì.

Tư Triết là người Bắc Kinh, vì bố mẹ thuyên chuyển công tác nên mới xuống phía Nam, lâu vậy rồi mới quay lại, hôm đầu chắc sẽ muốn ăn đồ Bắc Kinh nhỉ? Chẳng hạn như mì tương đen, lẩu cừu, bánh đường nướng (1), v.v…?

Đậu Ức Từ không dám chắc, ngoái đầu nhìn anh, muốn hỏi thử, thấy anh đang nhíu mày suy tư, hai ngón tay mát xa nhân trung, đột nhiên nhớ lại mùi thuốc lá trên người anh. Đậu Ức Từ không hút thuốc, trong nhà cũng không có gạt tàn. Cậu nghĩ ngợi một hồi, ra nhà bếp lấy một cái đĩa nhỏ chuyên đặt hoa quả, để bên cạnh laptop của Tư Triết. Mọi sự tập trung của Tư Triết đều đổ dồn vào màn hình, không hề phát hiện trên bàn có thêm đồ, cũng không nghe thấy tiếng chốt cửa khẽ khàng.

Chú thích:

  1. Bánh đường nướng: Nguyên văn là 糖火烧, một loại bánh ngọt phổ biến ở Bắc Kinh, cô Nguyệt chưa biết dịch ra tiếng Việt thế nào cho chuẩn nên tạm gọi như vậy.

Bình luận về bài viết này