Chương 4

By

Cửa sau của khu nhà dẫn thẳng ra phố ẩm thực. Tháng chín, Bắc Kinh vừa sang thu, không khí trong lành khô ráo, biên độ nhiệt đã tăng đáng kể. Đậu Ức Từ mặc nguyên áo phông ở nhà, để tay trần, gặp gió lạnh rùng mình một cái. Đèn đường có chỗ không sáng, nhưng cậu vẫn rảo bước tới quán malatang.

Ông chủ đang bận phục vụ khách xếp hàng, chỉ kịp dùng mắt ra hiệu cho Đậu Ức Từ, ý bảo cậu tự tìm chỗ ngồi, chút nữa sẽ mang cho cậu một phần theo đúng khẩu vị. Nhưng hôm nay Đậu Ức Từ lại đứng xếp hàng như mọi người. Cậu cũng vội, sợ mình thong thả quá làm Tư Triết phải nhịn đói, đợi đến lượt mình cậu đã chuẩn bị xong xuôi rồi, nói năng nhanh nhẹn hơn hẳn mọi khi.

“Hôm nay cho cháu hai suất, thịt rau cho thêm mấy loại. Một suất cay, một suất không cay, nhiều nước nhé ạ.”

Đậu Ức Từ trước giờ đều một thân một mình, ăn rau nhiều hơn thịt, càng cay càng thích. Ông chủ tò mò hỏi:

“Đổi khẩu vị rồi à? Ăn được hết tưng đây không?”

 “Ừm…đâu có ạ, cháu mua hộ bạn thôi, không biết anh ấy thích ăn thế nào.”

“Con gái (1) nhiều đứa thích ăn cay mà sợ mọc mụn, chú để riêng cho cháu túi tương ớt mang về, con bé thích ăn kiểu gì tự thêm lấy, cầm thêm hai chai sữa chua nữa uống cho đỡ cay.” Ông chủ hẳn là đã hiểu lầm rồi, còn tốt bụng muốn giúp nhóc khờ không có kinh nghiệm yêu đương một tay nữa.

Đậu Ức Từ quả nhiên hơi đỏ mặt, đáp:

“Không phải… dạ thôi được, cháu cảm ơn ạ.”

Hộp đồ ăn rất nóng, Đậu Ức Từ sốt ruột, đi nhanh, sợ đổ canh nên đành bưng bằng hai tay, cả mười ngón đều đỏ ửng. Về đến cửa nhà, cậu thò một tay định lấy chìa khóa thì bên trong đã mở ra. Tư Triết đỡ lấy chiếc túi từ cậu, hỏi:

“Sao lại cất công chạy đi mua thế? Rồi sao không khoác thêm cái gì vào?”

“Em không nghĩ ra muốn ăn gì khác…” Đậu Ức Từ gập người xuống cởi giày, cúi đầu thật thấp mà bịa câu trả lời.

Tư Triết để malatang lên bàn uống trà, ngửi thử:

“Thơm thật đấy, ngửi thôi đã muốn ăn rồi.”

“Vậy anh ăn nhanh đi, có loại cay có loại không cay, anh thích cái nào thì chọn nhé.” Đậu Ức Từ thoắt cái thấy vui liền, dạ dày cũng theo đó réo ầm lên.

Malatang hôm nay thơm hơn hẳn mọi ngày.

Tư Triết mở hộp canh ra nhưng vẫn chưa ăn vội, đợi Đậu Ức Từ rửa tay xong mới đưa cho cậu một chén nước. 

“Tôi mang từ Hạ Môn qua ít lá trà với điểm tâm tặng cậu, nãy tôi mới đun nước, cậu uống cho ấm bụng đã. Bạch trà đấy, cậu uống thử xem thế nào, tôi khá thích trà này.”

Đậu Ức Từ ngơ ra một lúc mới bưng chén lên nhấp thử. Cậu nhìn quanh bàn, thấy chiếc đĩa cậu lấy ra làm gạt tàn cho Tư Triết đã đựng đầy điểm tâm, miếng nào miếng nấy được xếp rất ngay ngắn.

“Ngon thật đấy, em mới uống lần đầu.”

Thấy cậu thích, Tư Triết cũng vui lây, tách đũa ra, hỏi tiếp:

“Cậu ăn cay hay không cay?”

“Em…” Đậu Ức Từ không muốn để khách phải chăm sóc mình thêm nữa, do dự một lát, quyết định cược một phen: “Chắc là…không cay ạ.”

“Oke, vừa khéo đó, tôi thì ăn cay. Cậu có cần tương ớt này không? Nếu không tôi cho cả vào bát tôi nhé? Bụng rỗng uống ít trà thôi, mau ra ăn đi.”

Tư Triết đúng là đã đói meo, anh ngồi khoanh chân dưới đất ăn, lăm lăm đôi đũa, không cần biết là gì đã cho vào mồm, nóng quá suýt xoa liên tục, hùng hục như ba ba thuồng luồng rồi lại ngửa cổ tu một ngụm sữa chua lớn. Cảnh tượng này không giống lắm với tưởng tượng của Đậu Ức Từ, nhưng cũng thật đáng yêu, gần gũi.

“Ngon ghê, mùi vị rất giống với quán đối diện trường số ba. Hồi đi học tôi hay ghé lắm, tốn tương ớt cực, mỗi lần ăn phải cho thêm ba thìa.”

Mắt Đậu Ức Từ sáng lên, nhưng cậu vẫn cố khống chế ngữ điệu:

“Dạ, em… thỉnh thoảng cũng ghé.”

Trùng hợp ghê, ai ngờ đoán đúng rồi. Vui quá, thật vui quá đi. 

Nước canh bỗng nhiên còn ngon hơn sơn hào hải vị, thêm tương ớt làm gì nữa chứ.

Trán anh sáng bóng, lấm tấm mồ hôi. Hóa ra anh là người như thế, muốn giúp anh lau mồ hôi ghê. 

Điểm tâm Tư Triết mang đến là bánh dừa và bánh quy củ năng. Đậu Ức Từ thử mỗi loại một miếng, rồi lại uống một ngụm trà, no đến mức da bụng căng phồng.

“Anh muốn hút thuốc không? Cứ hút đi ạ, em không ngại đâu.” Cậu nói bằng một mồm đầy trà bánh, ăn no xong người cũng thoải mái thư giãn hơn hẳn.

“Tôi không hút thuốc.” Tư Triết nhắn tin xong liền bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Cậu hút à?”

“À, em cũng không hút, em tưởng anh hút…” Đậu Ức Từ cảm thấy mình ăn nhiều quá não ngừng hoạt động luôn rồi.

“Vì sao thế? Trông tôi giống người thích hút thuốc lắm à?”

“Không không, trên người anh…hình như hơi có mùi thuốc lá.”

Vậy hả? Tư Triết nhấc cổ áo lên, đưa mũi ngửi, đột nhiên nhớ ra:

“Ài, là mùi nước hoa tôi dùng, Tobacco Oud của TOM FORD ấy mà.”

Ra thế, chẳng trách ngửi không thấy phản cảm.

Anh là người như này, cũng là người như thế, tưởng như rất tùy hứng tự do, lại rất biết thưởng thức, thật kích thích… trí tò mò, thật muốn đến gần anh.

Sofa có thể kéo ra làm giường; dọn dẹp xong, Tư Triết đi tắm trước, Đậu Ức Từ giúp anh trải ga, nghe thấy tiếng anh vọng ra hỏi máy sấy ở đâu.

“Ngăn kéo bên phải dưới bồn rửa tay ạ!”

Tư Triết nghe vậy, theo bản năng nghi ngờ một chút, nhưng vẫn quyết định tin Đậu Ức Từ, kết quả kéo ngăn kéo bên phải ra nhìn, quả nhiên không có.

“Anh thấy chưa ạ?” Đậu Ức Từ đứng ở cửa hỏi.

“Thấy rồi.” Tư Triết mở ngăn kéo bên trái, lấy máy sấy sấy tóc.

Khi anh bước ra, Đậu Ức Từ vẫn đang đứng ở cửa chờ.

“Anh cao quá, sofa không đủ dài, hay là để em ngủ đấy đi, anh ngủ phòng em nhé.”

Tư Triết cao tầm 1m89, 1m90, hơn Đậu Ức Từ tận 11 cm, không cần lách người sang cũng có thể nhìn thấy phòng khách đằng sau cậu:

“Đừng để ý, tôi đến xin ở nhờ mà, sao chiếm giường cậu được chứ?”

Đậu Ức Từ ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh. Tư Triết đã thay sang một chiếc áo phông và quần đùi thể thao, trên người vẫn vương một làn hơi nóng, từng múi cơ săn chắc bóng khỏe. 

“Không sao đâu ạ, thỉnh thoảng em cũng ra sofa ngủ mà.” Kiểu xem phim xong chẳng may ngủ quên ấy mà, nghe thì có vẻ cô đơn quá, Đậu Ức Từ không muốn nói với Tư Triết.

Trước khi đến Tư Triết đã nhấn mạnh, cứ coi anh như bạn thuê nhà chung, không cần đối xử đặc biệt.

“Được rồi, từ ruộng ngô, ổ chất thải đến ghế cứng tàu xanh, những nơi có điều kiện sống khắc nghiệt hơn thế này tôi cũng trải nghiệm cả rồi, đừng để ý, nếu cậu khách khí quá tôi sẽ không thấy thoải mái đâu, chẳng thà dọn đến khách sạn ở cho xong.” Riêng khoản này Tư Triết nhất quyết không chịu chiều ý cậu.

Đậu Ức Từ đâu muốn nài, nhưng vừa nghe câu cuối, cậu lập tức hoảng loạn.

“Đừng đừng, em chỉ sợ anh nghỉ ngơi không tốt sẽ ảnh hưởng tới công việc thôi, trời cũng lạnh rồi. Hay là…”

Hay là thế nào? Đậu Ức Từ đột nhiên cứng miệng, mặt dần dần đỏ lên.

Đúng vậy, giường của cậu là giường đôi, rất rộng, ba người ngủ trên đấy cũng không thành vấn đề, nhưng đồng chí Đậu Ức Từ à, nhớ uốn lưỡi bảy lần trước khi nói nha.

Chú thích:

  1. Trong tiếng Trung, anh ấy và cô ấy đọc giống nhau nhưng viết khác, ở đây ông chủ hiểu nhầm bạn của Đậu Ức Từ là con gái.

Bình luận về bài viết này