Khi Đậu Ức Từ tỉnh giấc, Tư Triết đã dậy rồi. Cậu lim dim đôi mắt ngái ngủ, thấy anh đang đi lại ở phòng khách, lấy đồ từ ba lô ra, tóc tai bông xù, động tác chậm rãi, toàn thân được bao bọc bởi một màu lam nhạt từ ánh nắng xuyên qua lớp rèm.
Ngủ trần thật này… Nhớ lại lí do vì sao anh kiên quyết ngủ ở sofa, Đậu Ức Từ trợn trừng hai mắt, tỉnh táo ngay lập tức.
Những bộ phận không nhìn rõ có thể bù đắp bằng trí tưởng tượng, dáng người cũng đẹp, nơi nào đó bên trong chiếc quần trunk màu đen kia cũng… căng tràn sức sống. Tư Triết chưa phát hiện ra cậu đã dậy, còn đang nhìn trộm mình. Vẫn như thường lệ, anh chọn một chiếc quần để mặc rồi bắt đầu tập thể dục, chống đẩy một lèo năm mươi cái, làm xong tinh thần sảng khoái, co người nhảy lên, vào nhà tắm đánh răng rửa mặt.
Đợi anh đóng cửa lại, Đậu Ức Từ mới dám thở ra một luồng hơi nóng ran, nuốt nước bọt trở mình, buông góc chăn đã bị kéo nhăn nhúm ra, đưa tay chạm vào người. Nơi đó của cậu cũng căng như thế, sáng sớm đàn ông ai chẳng vậy, bình thường mà.
Đêm qua Tư Triết sấy xong đầu liền đi ngủ, Đậu Ức Từ đã đánh một giấc trên xe lúc từ sân bay về, ăn nhiều quá nên đầy bụng, rồi còn uống trà các thứ nên tỉnh như sáo, đắp chăn lên QQ và WeChat lướt nhật kí trò chuyện giữa mình và Tư Triết.
Người ấy đang ngủ cạnh cậu, ở nhà cậu, trên sofa của cậu, nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì, mới ba ngày ngắn ngủi trôi qua, tất cả những gì diễn ra đều không chân thực chút nào, cứ như mơ vậy.
Chỉ cần bầu không khí không đến nỗi quá thiếu hòa hợp, giữa đàn ông con trai với nhau rất gây dựng tình bạn, quy tắc sống chung cũng tương đối đơn giản. Thật ra Đậu Ức Từ có rất nhiều lời muốn nói, rất nhiều câu muốn hỏi Tư Triết, cậu không chắc khi nào nên hỏi “anh có còn nhớ hồi trước”, hoặc là “sao anh đột nhiên lại bắt chuyện với em” mà giả vờ như đang khơi gợi chủ đề tán gẫu được, nhưng cậu biết gì thì gì cũng không phải đêm nay.
Đêm nay — rất tốt, chuyến bay hạ cánh đúng giờ — rất tốt, đứng sai chỗ hẹn — rất tốt, kính áp tròng khó sử dụng — rất tốt, giấc mơ lộn xộn trên đường về — cũng rất tốt, malatang, bạch trà, điểm tâm, tiếng gõ bàn phím và tiếng máy sấy phát ra từ nhà tắm, còn có hương thuốc lá gỗ mun thoang thoảng, tất cả đều rất tốt.
Thời điểm này tốt hơn khi xưa gấp vạn lần.
Anh họ của Từ Sấm đã di cư sang Canada cùng người nhà năm năm trước, Đậu Ức Từ đoán chắc đây chính là nguyên nhân Tư Triết chủ động tới “làm phiền” mình: anh rời đi đã quá lâu, đã không còn họ hàng hay bạn bè gì có thể liên hệ ở đây nữa rồi.
Cậu kéo lên trên cùng, đọc lại một lượt từng câu từ đầu đến cuối, cảm giác hồi hộp vẫn y nguyên, tim đập binh binh.
Thứ bảy, 23:37
Tư Triết: Hi, chào cậu, làm phiền rồi, xin hỏi cậu ở Bắc Kinh đúng không nhỉ?
Có quỷ mới biết lúc ấy mình hoang mang tới mức nào, tay run hết cả lên, sao vẫn bình tĩnh nhanh nhẹn trả lời thế được nhỉ?
Cát Biển Và Bọt Sóng: Chào buổi tối, đúng rồi.
Cát Biển Và Bọt Sóng: [đáng yêu] (1)
Tư Triết: [bọ rùa]
Tư Triết: Chuyện là thế này, mấy ngày nữa tôi phải đi công tác Bắc Kinh một tháng, muốn tìm một chỗ cho thuê ngắn hạn. Vừa rồi tìm trên mạng một lúc thì thấy không đáng tin lắm, nên mới mạo muội hỏi cậu xem có thể giới thiệu cho tôi chỗ nào quen được không.
Đậu Ức Từ tốt nghiệp đại học xong mới dọn ra ở riêng, căn hộ này là bố cậu mua từ mấy năm trước, vị trí tuy không đẹp lắm, nhưng được cái rất gần thư viện, tiết kiệm không ít thời gian đi lại. Bình thường không giao du nhiều, cũng không đi xa bao giờ, Đậu Ức Từ mới lần đầu nghe thấy cái gọi là “phòng cho thuê ngắn hạn”, vội vàng lên mạng tìm, lướt hết tin nhắn, suy tính xem nên trả lời ra sao.
Cát Biển Và Bọt Sóng: À, anh muốn tìm chỗ như thế nào? Có yêu cầu gì không?
Tư Triết: Sạch sẽ là được.
Tư Triết: Nếu gần tòa nhà Báo Nghiệp càng tốt.
Tòa nhà Báo Nghiệp? Không phải là tòa mé đối diện với thư viện đấy sao? Trạm xe buýt của Đậu Ức Từ chính là trạm tòa nhà Báo Nghiệp mà.
Lúc nhắn tin, hai ngón cái căng thẳng tới nỗi ríu cả vào ngón trỏ, cậu cẩn thận chọn lọc từ ngữ.
Cát Biển Và Bọt Sóng: A, vậy khu em có rất nhiều phòng, không gian cũng ổn.
Tư Triết: Vậy tốt quá, khu cậu tên gì thế? Tôi lên tra thử.
Cát Biển Và Bọt Sóng: Chung cư Úy Lam.
Cát Biển Và Bọt Sóng: Nhà em cũng còn chỗ đấy, anh có thể cân nhắc thêm.
…Nói như vậy liệu có đường đột quá không? Nhưng nếu không thì sao? Cậu muốn vậy mà.
Tư Triết chắc đang tập trung chat với Đậu Ức Từ, tốc độ trả lời rất nhanh.
Tư Triết: Nhà cậu á? [chống cằm] Đột ngột vậy có phiền cậu quá không?
Đậu Ức Từ vắt óc suy nghĩ cách cứu vãn tình hình, cuối cùng cũng nghĩ ra.
Cát Biển Và Bọt Sóng: Không đâu, em ở một mình, dạo gần đây vừa hay đang túng, muốn cho thuê sofa để giảm áp lực kinh tế.
Đợi chút, nói như này hình như không khôn ngoan lắm… Ai lại đi chọn ngủ sofa nhà người lạ thay vì ở khách sạn thoải mái rộng rãi chứ? Cũng có phải dân du lịch bụi đâu… Hay thu hồi tin nhắn nhỉ…chắc anh vẫn chưa thấy đâu?
Lần nàyư Tư Triết rất lâu sau mới trả lời, Đậu Ức Từ ngồi trước màn hình máy tính đợi muốn co tim thắt phổi.
Tư Triết: [cười trộm] Hahaha, thôi được, tôi biết rồi.
Tư Triết: Add WeChat đi, chuyển tiền giúp cậu giải quyết vấn đề cấp bách trước đã.
Đậu Ức Từ cạn lời.
Như này… là quyết định sẽ đến ở rồi hả?
Thật đấy hả?
Sofa đó!
Tư Triết lại nhắn thêm một tin: Còn đó không? Ngày kia tôi bay, hạ cánh vào buổi chiều, cậu có tiện không?
Ngày kia!? Nhanh thế à!? Đậu Ức Từ điên cuồng lắc máy tính ép bản thân tỉnh táo lại, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng rep, chỉ sợ bên kia thay đổi ý định.
Xem lại lịch, ngày kia là thứ hai, vừa khéo là ngày thư viện ít khách.
Cát Biển Và Bọt Sóng: Tiện, để em đến đón anh.
Tư Triết: Cậu khách sáo quá, đừng để chậm trễ công việc, chắc tôi tự tìm được thôi.
Cát Biển Và Bọt Sóng: Không sao đâu, đây là dịch vụ đưa đón của chủ nhà.
Tư Triết: [vái]
Cát Biển Và Bọt Sóng: [bắt tay] Không có gì, vậy ngày kia gặp nha.
Tư Triết: Ngủ ngon.
Chỉ một cuộc đối thoại, tâm trạng cậu đã trải qua thiên biến vạn hóa, lên đèo xuống dốc. Đậu Ức Từ thở ra một hơi dài như trút bỏ được gánh nặng, lại lưu luyến không kìm được gửi sticker mặt trăng qua, thì thầm với chiếc avatar đã tắt đèn, chúc ngủ ngon, ngày kia gặp.
…Cậu đóng QQ lại. Từ phòng khách truyền tới tiếng trở mình nhè nhẹ. Ánh trăng ôm lấy mây, gió dỗ dành những vì sao, cả thành phố đều đã chìm vào giấc ngủ, mùi hương mãi không tan cứ nghịch ngợm vấn vít trong không khí, trêu ghẹo trái tim đang dại khờ thổn thức. Đậu Ức Từ cuối cùng cũng có thể xác định — không bị hack nick, bảy năm cũng không tính là quá lâu, anh ấy nói chuyện với mình thật rồi, anh ấy đến thật rồi.
Chú thích:
- Chắc đây là emoji hoặc sticker.


Bình luận về bài viết này