Trên WeChat có một tấm selfie Tư Triết gửi trước khi lên máy bay. Lúc ấy Đậu Ức Từ loay hoay suốt hai mươi phút, cảm tưởng như sắp trầm cảm tới nơi, khó khăn lắm mới chụp được một tấm tạm ổn, bèn gửi cho Tư Triết kèm theo số điện thoại. Trước khi nhấn gửi cậu thậm chí còn muốn photoshop một chút, chỉnh filter làm đẹp gì đó, xem mắt cũng chỉ đến thế là cùng.
Thưởng thức kĩ càng từng câu mới phát hiện câu từ của Tư Triết đều thể hiện sự chu đáo, dịu dàng, không có bất kì chỗ nào khiến người ta e ngại hay xấu hổ, hoàn toàn giao quyền lựa chọn cho đối phương, muốn từ chối cũng không sao. Ví dụ anh nói “có phiền cậu quá không”, chứ không nói “không được rồi, chắc tôi không quen” chẳng hạn. Ví dụ anh nói “add WeChat cho tiện chuyển tiền”, chứ không nói “đưa tôi số tài khoản”, như vậy dễ dàng tạo dựng lòng tin hơn, Đậu Ức Từ còn có thể đi xem thử danh sách bạn bè của anh nữa. Rồi ví dụ như, rõ ràng là Đậu Ức Từ đã làm động tác thừa — vốn cũng đâu phải nơi rừng thiêng nước độc gì, không cần thiết, càng không có lí do nào để cậu đi đón anh, nhưng Tư Triết vẫn thêm “chắc” trước “tự tìm được”, thể hiện bản thân không quá chắc chắn, mà lại không biến Đậu Ức Từ thành kẻ tự đa tình. Những chi tiết nhỏ nhặt này làm Đậu Ức Từ cảm động, cũng gia tăng hảo cảm cậu dành cho Tư Triết gấp bội, nhưng vì thế mà khiến cậu bỏ qua thận trọng, bỏ qua đầy rẫy các lỗ hổng về mặt logic.
Thường ngày chuông báo thức chưa reo đến hồi thứ ba cậu sẽ không dậy, dù sao cũng đây cần sửa soạn gì, mặc quần áo vào nhà tắm rửa mặt là đi được rồi, ăn sáng ở cơ quan luôn. Đậu Ức Từ mò mẫm mở điện thoại lên xem, thấy hãy còn sớm, tranh thủ lúc Tư Triết vẫn chưa ra lập tức bật dậy thay quần áo, soi gương chỉnh đốn một chút, đeo một cặp kính gọng đen lên, ra bếp đun nước, chuẩn bị bữa sáng.
Tư Triết dùng chút keo vuốt tóc, trông rất tự nhiên sáng sủa, mặc áo phông trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo bò, áo giắt trong quần, đeo thắt lưng da công sở, rất có cá tính thời trang riêng. Anh tựa vào tủ lạnh nhìn Đậu Ức Từ rán trứng:
“Đãi ngộ tốt quá thể, có cần giúp gì không?”
Đậu Ức Từ hơi sợ bị dầu trong chảo bắn vào, động tác không được tự nhiên cho lắm, hiển nhiên là đang ra vẻ thành thạo:
“Không cần đâu ạ, anh ngồi đợi chút nhé.”
Rồi lại hỏi:
“Anh có kiêng gì không ạ? Có muốn uống sữa không?”
“Gì cũng được, tôi không kén ăn đâu.” Tư Triết giơ tay lên nhìn đồng hồ, hỏi Đậu Ức Từ: “Mấy giờ cậu đi?”
“Bình thường thì chín giờ ạ, em đi chuyến 274 lúc chín giờ mười. Anh sao? Hôm nay có kế hoạch gì không?”
Tòa báo khu đảo Lộ trực thuộc thành phố Hạ Môn, lần công tác này Tư Triết có ba mục đích: thứ nhất, bám sát và báo cáo trực tiếp diễn biến của đại hội Đảng, thứ hai, tận dụng kì nghỉ cuối năm làm chút chuyện cá nhân, thứ ba thì… vẫn chưa quyết định.
“Qua đó báo danh, gặp mặt lãnh đạo bên này cái đã.”
“À.” Đậu Ức Từ không hiểu công việc của nhà báo cho lắm, muốn tiếp lời nhưng không biết nói gì, may thay lúc này Tư Triết lại hỏi:
“Tôi xem TV được không?”
Trứng đã rán xong, tuy hơi vụn, nhưng mùi thơm thế này chắc vị không tệ đâu. Đậu Ức Từ nhấc chảo lên cho trứng vào đĩa, lí nhí nói:
“Được ạ… Anh cứ tự nhiên như ở nhà đi nha.”
Tư Triết cười, không nói gì thêm nữa, quay người đi về phòng khách xem TV, tiện thể bê trứng và sữa qua đó luôn. Anh có thói quen sáng dậy xem bản tin tiếng Anh.
Lúc ở một mình, Đậu Ức Từ rất ít khi xem TV, chỉ thỉnh thoảng nghe nhạc, cũng không có nhiều sở thích, đã quen yên tĩnh nên ngày càng muốn cách xa sự ồn ào, nhưng buổi sáng hôm nay, ngữ điệu nghiêm nghị không mang theo bất cứ cảm xúc gì của biên tập viên chuyên mục thời sự trên TV, tất cả những thứ xa xôi đó, những gì đã và đang diễn ra đều khiến cậu thực sự cảm nhận được tần số của thời gian.
Trong sáu lát bánh mì nướng đã có hai lát hơi cháy. Đậu Ức Từ thở dài, nghĩ bụng, mai xuống dưới mua đồ ăn sáng vẫn hơn. Cũng may Tư Triết không quá khắt khe với việc ăn uống, kẹp trứng giữa bánh mì, vừa ăn vừa xem TV, không để sót mẩu vụn nào.
Ăn sáng xong cả hai cùng ra khỏi nhà. Đậu Ức Từ khoác ba lô đi cạnh Tư Triết, thật giống đứa em trai vẫn còn đi học của anh. Thật ra chỉ hơn kém nhau hai tuổi, nhưng có lẽ vì đặc thù công việc, Tư Triết trông chín chắn trưởng thành hơn nhiều. Đậu Ức Từ hỏi anh có muốn lấy xe đi không, anh cũng không khách sáo, chỉ hỏi xe là của bố cậu, nên chào hỏi ông một tiếng không.
“Không sao đâu, dù sao bố em cũng không lái. Anh phải đi lại nhiều, lái xe vẫn tiện hơn, đợi lát nữa em sẽ nói với bố cho.”
“Vậy được, nếu tan làm sớm tôi đi đón cậu.” Tư Triết không từ chối nữa, cũng không cho Đậu Ức Từ từ chối: “Trả phí sử dụng hoặc làm tài xế, cậu phải chọn một trong hai, nếu không tôi không an tâm được.”
Thuê xe không bằng bắt xe, thu tiền chẳng hóa ra là lừa người ta à? Đậu Ức Từ đâu có lựa chọn khác, còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ biết lắp bắp đồng ý:
“Ầu, vậy làm tài xế đi, tám giờ em tan.”
“Vậy thì hơi sớm, không biết đến kịp không.” Tư Triết nhận lấy chìa khóa xe, đi thẳng về phía ghế lái, ngồi xuống.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến. Đậu Ức Từ mới cài xong dây an toàn liền nhận được tin nhắn của lão Đậu: Con trai, xe dùng xong chưa? Tối mai bố phải đi dự đám cưới con bạn.
Đậu Ức Từ cắn môi trả lời: Đi dự đám cưới chẳng lẽ không uống rượu ạ, lái xe gì chứ. Chính thức thông báo với sếp, xe con đang có chuyện cần dùng rồi.
Lão Đậu: Con thì có chuyện gì được? Vi phạm pháp luật là không duyệt đâu đấy.
Đậu Ức Từ: Tóm lại là chuyện quan trọng.
Lão Đậu gửi emoji nghi ngờ: Ồ? Còn có chuyện quan trọng hơn chuyện chung thân cơ à?
Đậu Ức Từ gửi lại cho bố mình một icon đảo mắt: Đừng hóng hớt.
Bên kia, Tư Triết cũng đang nhắn tin. Cả hai đều đã ngồi trong xe, xe đã khởi động, bên tai chỉ có tiếng “brừm brừm” của động cơ.
Ở Vancouver đang là giờ ăn tối, Doãn Bân chắc chắn sẽ đòi buôn dưa vào giờ này.
Doãn Bân: Sao rồi sao rồi? Dậy sớm thế?
Tư Triết: Chẳng sao cả, sofa vừa ngắn vừa hẹp, ngủ không ngon lắm [thở dài]
Doãn Bân: …
Doãn Bân: Mày ngủ sofa thật đấy à? Mày í, cũng có phải trẻ con nữa đâu, bày đặt chơi trò kiềm chế thế làm gì… tao phục mày luôn.
Không đúng à? Tư Triết quay sang nhìn người bên cạnh một cái, cân nhắc lại một chút. Một người add friend QQ anh bảy năm cũng không nói một chữ, vừa mới gặp mặt đã phải chấp nhận có gay theo đuổi, khả năng không bị dọa chết khiếp có thể lớn đến đâu chứ.
Cũng không phải không tiếp xúc chút nào, ít nhất bảy năm qua không ai hủy kết bạn với ai, nhưng có những thứ chỉ có thể tồn tại trong kí ức và tưởng tượng, một khi bị lộ hoặc thực sự diễn ra thì sẽ thay đổi, trở nên khó chấp nhận. Tư Triết cảm nhận được Đậu Ức Từ có hảo cảm với mình, nhưng ai biết hảo cảm đó liên quan tới cái gì.
Trông Đậu Ức Từ thực sự hơi ngơ ngác mà.
Càng nghĩ càng rối, Tư Triết thầm cười khổ: Ít nhất tao phải xác nhận bản thân trúng tiếng sét ái tình không phải vì vẻ bề ngoài cái đã, nếu không thì vô trách nhiệm quá.
Doãn Bân: … Tôi nói này, thanh quẩy già là ngài đây có thể đừng đội lốt cừu non nữa được không?
Doãn Bân: Đồ vô tích sự, lãng phí tấm lòng của tao. Đi ăn đây, bái bai.
Tư Triết cong môi: Bái bai.


Bình luận về bài viết này