Đậu Ức Từ không bị vấp, nhấp quẹt thẻ chấm công, đến sớm tận năm phút, dọa Trì Tâm Tâm đang cầm bữa sáng tới muộn hơn cậu một bước hết hồn, tưởng mình nhận nhầm người.
“Trên người cậu có mùi dầu mỡ.” Trì Tâm Tâm đi vòng quanh Đậu Ức Từ, đẩy cặp kính còn dày hơn đít chai lên, ngờ vực đánh giá cậu.
Mới sáng ngày ra, số sách cần phân loại đã nhiều đến mức có thể chất đầy một đoàn tàu, lát nữa còn phải đi họp, Đậu Ức Từ lên tiếng đuổi khách:
“Làm việc của chị đi, cẩn thận bị trưởng phòng mắng đấy.”
Vừa nói dứt lời, trưởng phòng đã bước vào. Trì Tâm Tâm lập tức đứng thẳng người, nghiêm túc chỉ này trỏ kia với Đậu Ức Từ:
“Không được nhập sai số hiệu chồng này nữa, không đạt đến mức chính xác 96% trở lên là bị trừ tiền thưởng cuối năm đấy nhé.”
Đậu Ức Từ: “…”
Tinh thần hăng hái ghê. Trưởng phòng nhìn sang với ánh mắt khen ngợi, đặt xấp tài liệu xuống, rồi cầm cốc uống trà lên đi lấy nước.
Trì Tâm Tâm tranh thủ thời cơ hỏi cung Đậu Ức Từ:
“Một con cẩu FA quanh năm không nấu cơm, tự nhiên có mùi này trên người, không phải đầu bếp thì chắc chắn là ở cùng ai rồi, nhưng cậu chỉ có thể là loại thứ hai thôi. Ai thế hả?”
Tính tình Đậu Ức Từ đã đủ lập dị rồi, Trì Tâm Tâm còn dị hơn cậu, mười lăm tuổi đã học đại học, lấy bằng tiến sĩ xong không muốn đi dạy cũng không muốn ở xa khuôn viên trường quá, thế là tiện tay thi vào làm thạc sĩ quản lí thư viện, trốn ở phòng biên tập vừa kiếm tiền vừa làm nghiên cứu, một học bá bằng xương bằng thịt, gì cũng giỏi, chỉ có EQ thấp đến mức đáng lo ngại. Đặc biệt là về mặt giao tiếp, hai người cứ phải gọi là “khó mình khó ta khó đôi đường”, Đậu Ức Từ cũng chỉ nhỉnh hơn Trì Tâm Tâm tí tẹo. Ví dụ một lần đơn vị đi tụ tập, lí do không tham gia của Trì Tâm Tâm là “không biết nhà hàng đó ở đâu, cũng không biết lên xe nào mới tới được”, Đậu Ức Từ có lòng tốt nhắc nhở chị, chị nói thế lộ quá, chẳng bằng cứ nói đồ ăn ở đó không ngon, không đi có thể bớt được một phần tiền ăn cho đơn vị.
Tình bạn vốn nảy sinh từ những lần giúp đỡ lẫn nhau, nếu không phải vì ở đây ai nấy đều lập dị, không có dị nhất chỉ có dị hơn, mà trong một công ti bình thường, hai con người này hoàn toàn không có khả năng tồn tại đến bây giờ. Tư duy của Đậu Ức Từ chỉ khi ở trước mặt Tư Triết mới miễn cưỡng chạm tới ngưỡng bình thường, vì để ý nên mới cẩn thận, chỉ là bản thân cậu chưa nhận ra điều đó. Trì Tâm Tâm cũng chưa yêu đương bao giờ, nhưng dù sao vẫn có trực giác và sự nhạy bén trời sinh của phụ nữ, sở thích lớn nhất thường ngày chính là cày phim thần tượng, càng ngọt ngào trong sáng dở hơi không cần dùng não càng tốt, còn động cái là nói lời thoại trong phim, ra vẻ ta đây kinh nghiệm đầy mình.
Đậu Ức Từ nghi dạo gần đây chị lại đang xem bộ nào đấy có nam chính mặt dày rồi.
“Nói mau, nếu không chị sẽ không giúp cậu làm reference nữa.” Nữ tiến sĩ nói chuyện, ba câu phải có hai câu dùng thuật ngữ rồi, nhưng lại chưa từng có ai cảm thấy thế là tỏ vẻ.
“Có bạn đến công tác, xin ở nhờ một thời gian thôi…” Đậu Ức Từ mở hệ thống thủ thư ra, nhập ID của mình vào. “Là nam.”
Vừa nghe thấy từ “nam”, Trì Tâm Tâm liền mất hứng, chỉ “ồ” một tiếng:
“Còn tưởng cậu bỏ rơi chị thoát kiếp FA rồi chứ.”
“Trưa nay ăn gì đây?” Đậu Ức Từ bất giác chột dạ, đứng lên, lấy từ tủ tài liệu ra một danh sách dày, đặt lên bàn làm việc cái ầm.
Đậu Ức Từ mời Trì Tâm Tâm ăn trưa vì muốn nhờ chị làm reference hộ mình, tức là trả lời các kiểu câu hỏi của người đọc, từ những thứ liên quan đến học tập, cho đến những câu như “nhà vệ sinh ở đâu”, “sao Wi-fi không vào được”, v.v…
Công việc này vốn dĩ là do mấy quản lí phòng tư liệu phân công nhau làm, nhưng dạo gần đây, Trì Tâm Tâm không rõ vì sao lại chủ động xin trực thay, xung phong nhiệt tình, khiến sếp lớn đau đầu vô cùng mà không nỡ dập tắt nhiệt huyết của chị, dù sao chị giải đáp vấn đề học thuật cũng nhanh hơn phần lớn các thủ thư khác nhiều, công tội bù trừ lẫn nhau, thỉnh thoảng chị đắc tội người khác sếp còn đứng ra giải quyết thay nữa.
Người khác không hiểu, chỉ có Đậu Ức Từ biết rõ nguyên nhân. Buổi chiều đi ngang qua khu hai tầng ba, cậu quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở khu thiên văn-trái đất học đang ngồi sau bục tư vấn lén lút đọc sách — Trì Tâm Tâm. Đậu Ức Từ đột nhiên cảm thấy, cậu lại có thêm một lí do để làm bạn với Trì Tâm Tâm rồi.
Trong tòa soạn cũng có rất nhiều kẻ lập dị, Tư Triết đến hơi sớm quá, phòng làm việc được ngăn cách bởi bảy bảy bốn chín vách ngăn lặng ngắt như tờ, chỉ có một phóng viên bên chuyên mục thể thao đêm qua thức trắng xem bóng đang nằm thẳng cẳng trên sofa ngủ bù, còn lấy báo che mặt.
Chủ tòa soạn chưa tới, Tư Triết tìm được bàn làm việc của chủ nhiệm đã dán họ tên, ngồi xuống, lấy laptop ra chơi game. Game mà anh đang chơi có tên là “Heroes of Might and Magic”, thuộc thể loại chiến thuật theo lượt (turn-based strategy) do Ubisoft phát hành năm chín mấy, đã ra phiên bản trên điện thoại rồi, nhưng anh vẫn đang chơi phiên bản single-player ba. Thành phá được một nửa thì chủ nhiệm tới, Tư Triết vội bỏ máy, vai liền bị ấn xuống.
“Nếu chiếm ưu thế lớn về binh lực có thể đánh ngầm hay dùng nguyên tố mà, hoặc ném con điểu sư vào đấy, đối phương hết cách bao vây luôn.” Chủ nhiệm kéo một cái ghế ngồi xuống, nhìn vào màn hình rồi nói.
Trận này chưa đánh xong, Tư Triết bèn nhấn tạm dừng tiến độ, thoát game ra, cười khiêm tốn:
“Có lí ạ.”
“Thấy sao, điều kiện vật chất chỗ này hơi tệ đúng không” Chủ nhiệm vỗ vai Tư Triết. “Đừng chê nhé, năm ấy chú với bố cháu đã liều chiến bất kể ngày đêm, chôn vùi mái tóc đen dày và thanh xuân của mình ở cái chốn rách nát này đấy.”
Tư Triết vẫn cười:
“Chi nhánh cũ đều thế cả mà ạ. Tóc chú vẫn còn dày hơn bố cháu nhiều.”
Chủ nhiệm là người Thiểm Tây, giọng địa phương đặc sệt:
“Hahaha, thằng nhóc này thú vị ghê.”
“Đợi lát nữa chủ tòa soạn đến, chú dẫn cháu đi gặp ông ấy nói chuyện. Mấy bài báo chuyên đề của cháu rất vừa ý ông ấy. Ngành báo chí truyền thống đi đến tình trạng ngày hôm nay, không gian để phát triển, nghiên cứu thực tế chuyên sâu đã không nhiều nữa rồi, điều này chắc cháu cũng biết.”
“Cảm ơn chủ nhiệm Hồ, chú nhọc lòng rồi ạ.” Tư Triết gật đầu tán thành.
“Cảm ơn cái gì, chú với bố cháu là thế nào với nhau hả. Những người trẻ khác chú không dám đảm bảo, chứ con trai ông ấy chắc chắn hiểu thế nào mới là lí tưởng chân chính của một phóng viên. Tinh thần truyền thông như vậy, phải làm việc ở báo Đảng thật đáng tiếc quá.”
“Cơ hội hiếm có đấy, ở lại đây đi, ở chỗ này của chú cứ mạnh tay mà làm, chắc chắn sẽ được ủng hộ.”
Tư Triết từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, phen này không biết nghĩ đến điều gì, mặt mày giãn ra:
“Dạ, cháu nhất định sẽ cân nhắc kĩ càng.”


Bình luận về bài viết này