Kể từ khi mở mắt, Dư Viễn Chi đã nằm trên giường hết một tuần trà (1) rồi. Trán hắn túa mồ ôi lạnh, đôi mắt đen dính chặt về phía bên trong giường, không biết có nên đợi thêm một tuần trà nữa không.
Bên trong chiếc giường gỗ không lớn là một mĩ nhân.
Nam.
Mái tóc đen dài của mĩ nhân xõa trên tấm ga giường nhạt màu như tơ lụa, đôi mày nhè nhẹ cong lên. Khuôn mặt này thật đẹp, mày mắt tinh xảo, song không hề nữ tính. Cơ thể y thoang thoảng mùi hương lạnh, giống như khí chất của y, trong trẻo, lạnh lùng, xa cách.
Dư Viễn Chi biết y đẹp, thậm chí đẹp đến mức cả võ lâm phải công nhận. Hắn đã trông thấy y vài lần từ xa, lần nào y xuất hiện, chúng nhân đều sẽ thi nhau trầm trồ, bầu không khí sôi sùng sục. Dư Viễn Chi từng nghe kể về hơn một trăm kẻ theo đuổi y. Người trước mặt hắn chính là đệ nhất mĩ nhân võ lâm mà giang hồ luôn đồn đại – Quý Hoa Thanh. Nhưng bây giờ Dư Viễn Chi quả thật rất sợ, hắn sợ đối phương tỉnh dậy. Kì thực, hắn rất muốn bỏ chạy ngay lập tức, song đáng tiếc thay, cánh tay hắn đang bị đè dưới cánh tay người kia, nếu rút ra thì sợ rằng y sẽ tỉnh dậy mất.
Dư Viễn Chi kìm lòng không đặng, hướng ánh mắt sang ngực người trước mặt. Đệ nhất mĩ nhân võ lâm đang say ngủ da trắng như tuyết, tựa bạch ngọc thượng hạng trong cửa tiệm ở kinh thành, nhưng cũng vì thế nên những chấm đỏ bên trên càng nổi bật hơn. Dư Viễn Chi nhìn chằm chằm những chấm đỏ dày đặc ấy, chớp mắt thật lực.
Thôi xong. Có lẽ hôm nay hắn phải bỏ mạng nơi đây rồi.
Một tuần trước, theo lời dặn của phụ thân, hắn đến nhà minh chủ võ lâm tham dự tiệc cưới của con gái họ, mang quà đến thì bị minh chủ hiếu khách giữ lại chơi mấy hôm. Tuy nhiên, vì không chịu được việc ngày nào cũng có người tìm tới đòi giao lưu võ nghệ, Dư Viễn Chi không nán lại lâu, vội vàng từ biệt.
Trên bảng xếp hạng võ công trong võ lâm, Dư Viễn Chi đứng thứ 103. Vốn hạng 103 cũng không đến nỗi nào, khổ nỗi mẹ hắn đứng thứ ba trong bảng xếp hạng cũ, cha hắn đứng thứ năm; sau khi các tiền bối võ lâm thôi tỉ thí, bảng xếp hạng mới ra đời, họ hàng hắn hay bạn bè thân thiết của mẹ hắn đều đứng từ thứ ba mươi đổ lên. Như vậy thì rõ là hắn quá cùi. Các hiệp khách xếp sau hắn lại còn rất có chí tiến thủ, từ lâu đã dòm ngó thứ bậc của hắn. Hắn có thể giữ vị trí thứ 103 trên bảng xếp hạng lâu như thế đều nhờ cả vào việc hắn chẳng bao giờ tỉ thí nữa.
Vậy nên hắn ra đi.
Hôm qua hắn đi vội, khi tới con đường nhỏ trên núi thì trời đã tối rồi. Nhưng chuyện này quả thật nằm ngoài dự đoán. Trước đó hắn tưởng rằng mình có thể xuống núi trước khi trời tối, song lưng chừng núi lại có con gà đồi béo mầm chạy qua, hắn không nhịn nổi, thế là bắt đem nướng. Không phải tại hắn tham ăn, mà vì đã ăn bánh nướng mấy ngày liền rồi, có dễ tính nữa thì cũng ngấy đến nôn mất.
Tóm lại, vì nướng gà nên hắn mới trễ nải, nào ngờ mới vậy mà trời đã tối. Thấy trời tối, xơi xong con gà, hắn tính đi thâu đêm, đợi tới trấn thì dừng lại nghỉ, bỗng nghe tiếng binh khí va chạm vang lên. Hắn chưa kịp trốn đã chạm trán với một kẻ vừa chạy tới. Oan uổng quá đỗi, hắn còn chưa kịp nhìn rõ tướng mạo đối phương, mặt đã dính đầy phấn. Cũng may hắn kịp thời nín thở, song đáng tiếc, phấn độc quá mạnh, chỉ cần bám trên quần áo, tiếp xúc với da thịt là phát tác. Bấy giờ toàn thân hắn nóng bừng, đầu óc quay cuồng.
Bóng đen trước mặt cầm kiếm phi về phía hắn, thanh kiếm lạnh ngắt lấp loáng dưới ánh trăng. Chỉ nhìn thôi cũng biết là từng giết người, hơn nữa còn rất thành thạo. Xém chút nữa là Dư Viễn Chi đã bỏ mạng nơi hoang vu rồi. Cũng may hắn vẫn dùng được khinh công, lập tức quay đầu bỏ chạy. Kẻ kia bám riết theo hắn, vừa đuổi vừa ném binh khí về phía hắn. Dư Viễn Chi nghĩ mình đúng là xui thật, ăn có con gà thôi cũng đụng độ bọn đánh nhau, còn suýt bị diệt khẩu nữa chứ.
Hắn chạy như bay, nhờ bóng đêm, khó khăn lắm mới cắt đuôi được kẻ truy lùng phía sau, nào ngờ vừa dừng lại chất độc đã phát tác. Vốn muốn tìm một nơi nghỉ chân để thử ép độc ra, kết quả sau khi xuống núi lại thấy trước mặt là một vùng hẻo lánh hoang vu. Hắn thật sự muốn viết một tờ cáo trạng để kiện huyện lệnh địa phương tắc trách. Cả một ngọn núi lớn nhường này mà sao bên dưới chẳng có người hay nhà cửa gì thế?
Dư Viễn Chi cố gắng lết về phía trước, đầu váng mắt hoa. Hắn lờ mờ cảm thấy đằng trước có một giọng nói đang gọi mình. Hắn đi theo tiếng gọi đến một căn nhà cũ kĩ. Bấy giờ hắn đã đi tới giới hạn cuối cùng, nóng tới mức chỉ muốn cởi bỏ sạch áo quần. Chẳng kịp nghĩ nhiều, hắn cứ thế xông vào. Hắn xin thề, trước khi nằm lên giường hắn không hề biết trên giường có người. Đợi đến khi trông thấy thì đầu óc đã quay cuồng, không đi ra nổi nữa. Hắn cũng không nhìn rõ, chỉ thấy làn da mát lạnh của người nọ thật dễ chịu, cứ nằm lên mình người ta không chịu buông. Lúc ấy hắn rõ ràng chỉ muốn mượn nhiệt độ cơ thể của đối phương giải tỏa cơn nóng thôi, kết quả sau một đêm, có vẻ như hắn đã “ăn” luôn người ta rồi.
Quý Hoa Thanh, một người luôn đứng (gần) đầu tất cả các bảng xếp hạng của võ lâm. Kể cả ở bảng xếp hạng võ công y cũng đứng thứ ba. Dư Viễn Chi không hiểu nổi vì sao người đứng hạng ba như y lại bị kẻ đứng hạng 103 là hắn làm cho ra nông nỗi này, nhưng nhớ lại bóng đen đột nhiên truy sát hắn hôm qua thì cũng dễ hiểu. Không khéo có kẻ muốn giết người diệt khẩu… không, với dung mạo này thì khả năng cao là cưỡng bức. Có lẽ y chật vật lắm, khổ sở lắm mới thoát khỏi tay tên háo sắc kia, vì không còn sức lực nên đành trốn vào căn nhà nhỏ cũ nát này. Vậy mà hắn lại xông vào, ép y làm đủ chuyện tà dâm.
Lớn chuyện rồi.
Dư Viễn Chi thật sự nghĩ mình xứng đáng chết cả vạn lần.
Một mĩ nhân băng thanh ngọc khiết nhường ấy, trắng trong tựa vầng trăng sáng lại bị hắn làm nhục một cách bỉ ổi như vậy. Đến hắn còn cảm thấy mình đáng chết vì hành vi ấy, chưa kể Quý Hoa Thanh trước giờ đều được kính nể, trong hàng hậu bối của võ lâm có biết bao nhiêu người ái mộ y, đám người theo đuổi y chỉ cần mỗi tên một đao là đủ băm hắn ra làm trăm mảnh rồi. Tuy không biết cụ thể có những người nào, nhưng con trai minh chủ võ lâm Giang Tinh Kiếm chắc chắn ái mộ y. Dư Viễn Chi làm sao quên được ánh mắt không rời Quý Hoa Thanh của Giang tiểu công tử trong tiệc cưới. Ngoài ra, bản thân Quý Hoa Thanh cũng đứng thứ ba trên bảng xếp hạng. Đợi đến khi y tỉnh lại, chẳng cần kẻ khác ra tay, tự Quý Hoa Thanh cũng có thể chém chết hắn.
Người trước mặt nhắm chặt mắt, hô hấp xem chừng hơi nặng nề, ắt hẳn không khỏe lắm, hoặc có khi là mệt quá. Đều tại hắn, hắn quả thật không nên bắt nạt người ta như vậy.
Dư Viễn Chi áy náy vô cùng, chỉ hận không thể lấy cái chết để đền tội. Hắn gượng dậy, quay đầu nhìn thanh kiếm ở đầu giường của mình. Vỏ kiếm màu xanh, bên trên khắc hoa văn tinh xảo. Thanh kiếm này là món quà mẹ hắn tặng vào lễ gia quan, được rèn bởi bậc thầy chế tạo vũ khí giỏi nhất võ lâm, trị giá cả nghìn lượng, mang tên Viễn Trường, trích câu “giang hồ chi lộ, thả viễn tả trường” (đường giang hồ vừa xa vừa dài). Vì đắt tiền nên lưỡi kiếm cũng sắc bén, chém sắt như bùn. Dùng để chặt đầu hắn là vừa đẹp.
Dư Viễn Chi không muốn chết, nhưng đại trượng phu dám làm dám chịu… Nếu, nếu đối phương thật sự muốn chém đầu hắn, vậy hắn sẽ quỳ xuống cầu xin y. Nhưng nếu đối phương nhất quyết muốn lấy mạng hắn, hắn cũng hết cách.
Dư Viễn Chi hít một hơi sâu, lau mồ hôi lạnh trên trán, đợi đến khi lau hết lớp mồ hôi dày đặc mới rón rén quay đầu lại. Đúng lúc ấy, hắn thẫn thờ.
Hai mắt lăm lăm nhìn đôi mắt phượng trong trẻo, lạnh lùng như băng tuyết không tan trên đỉnh núi. Đôi mắt ấy, chỉ cần nhìn một lần là không thể nào quên.
Người nọ đang nhìn hắn. Đôi lông mày dần dần nhíu lại.
—
Dư Viễn Chi: Ta tàn đời rồi.
Chú thích:
- Tuần trà: 15 phút

Bình luận về bài viết này