Rượu vào lớn gan là có thật. Uống xong ba ly, nhân lúc Tư Triết đi vệ sinh, Đậu Ức Từ chủ động bắt chuyện với mọi người:
“Hồi bé anh ấy thế nào ạ?”
Anh bạn kia cũng đang hưng phấn, hai bát rượu nếp vào bụng, mồm miệng đã không giữ kín được nữa rồi.
“Nó á, nói sao nhỉ, chỉ ba tiếng, nghịch như quỷ!”
“Đúng đúng đúng, ái dồi ôi! Người thì bé tí, sao mà xấu tính đến thế không biết, nghịch không kể đâu cho xiết.”
Đậu Ức Từ mở to mắt:
“Anh ấy xấu tính ấy ạ?”
“Chuyên gia bày trò phá phách, tự mình không động tay, đi chỉ đạo người khác, bị tóm được thì dẻo miệng nên thoát tội, mỗi bọn tôi bị tẩn, cậu nói có xấu tính không?”
Vậy đúng là xấu tính phết. Đậu Ức Từ chưa từng nghi ngờ, chỉ là rất khó gom hình ảnh anh của hồi trước từng gặp một lần cùng anh của hai ngày vừa qua và người mà họ nhắc tới lại với nhau.
“Làm gì thế?” Tư Triết ra khỏi phòng vệ sinh đã thấy Đậu Ức Từ bưng ly đợi anh bạn rót rượu cho. Anh cũng không cản, đợi rượu rót xong rồi mới ngồi xuống nhẹ giọng hỏi Đậu Ức Từ: “Không phải nói chỉ uống ba ly thôi à? Đây là ly thứ mấy rồi?”
Bây giờ khi Đậu Ức Từ nhìn Tư Triết, trong đầu chỉ toàn “bộ mặt tử tế này là giả đấy, thật ra anh ấy xấu tính cực kì”, lại nghĩ, làm thế nào mới có thể khiến anh lộ nguyên hình đây? Mời anh thêm mấy ly hả? Tư Triết vẫn nhìn cậu, đợi cậu trả lời, Đậu Ức Từ liền mở miệng:
“Lượng tiểu phi quân tử (1).” Rồi xem thử mấy người hẵng đang nuốt mây nhả khói, dịch chuyển sự chú ý về Tư Triết: “Vô độc bất trượng phu.”*
“… Có phải cậu say rồi không?” Tư Triết dứt khoát muốn lấy ly rượu khỏi tay cậu, tay vừa đưa ra, liền nghe Đậu Ức Từ lèm bèm trong miệng:
“Em không say, lần đầu tiên uống rượu cùng nhiều… bạn thế này, trước đây em chỉ uống với bố.”
Uống nữa chỉ e rượu vào lời ra, Tư Triết có chút hối hận vì đã đưa cậu sang uống rượu, lại có chút muốn xem dáng vẻ say rượu của cậu, dù sao lúc tỉnh táo cậu đã đáng yêu tới vậy rồi. Anh thầm thở dài, xoay mình, đẩy một chiếc cốc đến cạnh tay Đậu Ức Từ.
“Uống ít nước đi rồi uống rượu tiếp nhé.”
Tửu lượng Tư Triết tốt, mấy người anh em đã được lĩnh giáo từ khi mười mấy tuổi, ai cũng không muốn lao vào mũi giáo nên không chuốc anh, chỉ cụng hết ly này đến ly khác với Đậu Ức Từ. Đậu Ức Từ cứ tới là tiếp, mỗi ly cậu uống vào, Tư Triết cũng cạn theo. Uống tới ly thứ sáu, Đậu Ức Từ cầm chai rượu không dốc ngược xuống, nói với Tư Triết:
“Thêm nữa nhé?”
Nữa hả? Khóe miệng Tư Triết vẫn cong cong, nhưng lông mày không biết vì sao mà chau lại, anh tỉ mỉ quan sát Đậu Ức Từ, thấy mặt cậu không đỏ miệng không nói lung tung, không thay đổi gì mấy so với trước lúc uống, rồi xem giờ giấc, mới mười giờ hơn, nghĩ bụng đằng nào cũng có mình ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, để mặc cậu vậy.
“Oke, gọi thêm hai chai.”
“Hai chai ít quá.” Hơi thở của Đậu Ức Từ nồng mùi rượu. “Đủ cho em, sao đủ cho cả họ chứ?”
Anh bạn đã uống đến mức đỏ mặt cứng cổ, vừa nghe thấy lời này, đương nhiên vô cùng đồng thuận, quay người ra dấu với nhân viên phục vụ:
“Thêm một tá nữa!”
Khi tài xế lái thuê đến nơi, Đậu Ức Từ đã bò ra bàn rồi. Trong một tá rượu kia, cậu chỉ uống nửa chai. Tư Triết dìu cậu, cậu lảo đà lảo đảo, vẫn không quên vẫy tay chào tạm biệt với anh bạn ra tiễn mình.
“Hôm nay cậu bay (2) tới đây thôi, xin cáo từ trước, gặp lại sau.”
“Vâng thưa cậu, cậu cẩn thận cái đầu kìa.” Tư Triết nhét cậu vào trong xe, ôm anh bạn một cái, hẹn trước khi về Hạ Môn nhất định sẽ dành thời gian tụ họp một hôm nữa.
Đậu Ức Từ tuy say, nhưng không làm khùng làm điên, cũng xem như chưa mất phong độ. Cậu ôm ba lô, nhìn cảnh vật bên ngoài một lúc lâu, đột nhiên cảm thán:
“Bạn anh tốt ghê.”
Trong xe rất im ắng, cảm giác xa rời sự huyên náo giống như từ cõi hư ảo ập vào hiện thực. Tư Triết cũng đang trầm tư trong hồi tưởng, bất thình lình nghe thấy câu nói kia, cả người mới phủ men say ngà ngà.
“Sao nghe buồn vậy, bạn của cậu thì sao?” Anh hỏi.
Đậu Ức Từ phản ứng chậm hơn một nhịp:
“Em làm gì có bạn bè thân thiết giống họ.” Cậu vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nhớ ra Trì Tâm Tâm, cảm thấy nói vậy hình như cũng không ổn: “Có một cô bạn gái (3) cũng khá thân.”
Tư Triết ngẩn ra, Đậu Ức Từ tiếp tục tự biên tự diễn:
“Em không giỏi kết bạn cho lắm, không biết bọn họ cần gì, càng không biết em có thể cho họ những gì.”
Rồi mơ màng hỏi:
“Anh kết bạn như nào thế?”
“Bạn à…” Cả đầu Tư Triết toàn là Đậu Ức Từ có bạn gái, vậy mà đã có bạn gái, suy nghĩ này khiến tư duy của anh trở nên trì trệ.
“Cũng… không phức tạp đến vậy đâu, chúng ta luôn cho rằng chia sẻ thứ mình có với người khác đã là tốt với họ rồi, nhưng thực chất, có thể cho đối phương thứ mình muốn mà không có được mới là bạn bè.”
Vì vậy nên dù anh xấu xa cỡ đó, mọi người vẫn thích anh thế sao? Đậu Ức Từ nghe mà muốn hồ đồ luôn, cậu dịch người về phía Tư Triết, khoảng cách ngày một rút ngắn, nhưng vẫn chỉ nhìn rõ được đường nét lấp lánh.
Tư Triết không phải người xấu, cũng tuyệt đối không phải người tốt. Anh nghĩ, em uống say rồi, con người uống rượu vào chuyện gì cũng làm ra được. Em còn nhìn tôi như thế, tôi sẽ hôn em, mặc kệ em có bạn gái hay không.
“Anh sẽ không bắt nạt em chứ?” Đậu Ức Từ hỏi, hơi thở mang theo hương bia nhàn nhạt.
“Không đâu, theo tôi biết, xác suất chủ nhà bắt nạt khách trọ lớn hơn, hiện tượng này cũng phổ biến hơn một chút.”
Bỏ đi, nhịn thêm vậy.
“Vậy anh sẽ làm bạn tốt của em chứ?”
“…”
Lời này của Đậu Ức Từ không phải lời nói khi say, chẳng qua đó là nguyện vọng từ rất lâu, rất lâu về trước mà thôi.
Em lớn rồi, em của hiện tại, dường như không muốn chỉ là bạn tốt.
Anh có nhiều bạn tốt như vậy rồi, có thể cho em chút gì bây giờ anh không có được không?
Đậu Ức Từ mượn rượu để nghĩ thật kĩ câu tiếp theo, tuy nhiên lần này, cậu đợi rất lâu, đợi đến khi bị sự mệt mỏi đánh gục, tựa vào vai Tư Triết ngủ thiếp đi vẫn không nghe thấy anh trả lời.
Chú thích:
- Lượng tiểu phi quân tử: tửu lượng nhỏ thì không phải quân tử; Vô độc bất trượng phu: không chịu độc thì không phải trượng phu, ở đây chỉ cảnh hút thuốc của bạn Tư Triết.
- Đậu Ức Từ xưng là “tiểu gia”, cô Nguyệt chuyển sang cách xưng hô gần gũi hơn.
- Đậu Ức Từ nói 女朋友 ở đây có nghĩa là bạn giới tính nữ, nhưng Tư Triết hiểu lầm :))).


Bình luận về bài viết này