Chiều thứ tư phòng Báo cáo có một tiết dạy, Đậu Ức Từ phải đi giúp chuẩn bị. Cậu dậy muộn, bữa sáng còn chưa kịp ăn, vừa xuống xe liền cuống cuồng chạy, tay xách một chiếc túi, bên trong là bánh mì Tư Triết mua ở siêu thị hôm trước và một hộp sữa Vita đậu đỏ.
Đêm qua về đến nhà cậu liền lăn ra ngủ, quần áo cũng không thay, buổi sáng tỉnh dậy miệng khô lưỡi rát, đầu đau đến mức không muốn động đậy, khi tắm lại không thể không giải quyết phản ứng sinh lí, lề mà lề mề, làm lỡ mất bao nhiêu thời gian.
Đồ đạc của Tư Triết không nhiều, một cây bàn chải điện, một hộp keo vuốt tóc nhỏ, dao cạo râu và nước hoa đều đặt trong túi đồ cá nhân, chỉ chiếm dụng nửa một tầng để đồ.
Tóc của Đậu Ức Từ vẫn còn nhỏ nước, cậu đứng trước gương, mắt nhìn hết những thứ đó một lượt, thần xui quỷ khiến mà cầm chai thủy tinh màu trà thể tích chỉ 50ml lên, mở nắp ra ngửi thử, trong tích tắc bị hương thuốc lá mạnh mẽ và hương whisky nồng đậm phả vào mặt, xộc lên óc, tức thì tỉnh táo lại từ cơn trống rỗng sau khi tự sướng. Mùi hương ấy làm cậu nhớ lại giấc mộng tối qua cùng hành động sau khi tỉnh mộng.
Không giống lúc trước lắm, Đậu Ức Từ đột nhiên nghĩ, lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ vì chuyện này, vừa có chút mù mờ, vừa có chút nặng nề.
Trong phòng khách, Tư Triết đã rót cho Đậu Ức Từ một cốc nước hoa quả giải rượu, lịch sự đứng ngoài cửa gọi một tiếng, cầm lấy chìa khóa xe xuống cổng đợi cậu.
“Vâng, xong ngay đây ạ.” Nghe thấy tiếng anh, Đậu Ức Từ nhanh chóng đặt lọ nước hoa về chỗ cũ, vốc nước lạnh rửa mặt, hất hất tóc, hít thở sâu một hơi, đeo kính lên nhắc nhở mình trong gương, đừng tham lam, đừng nghĩ bậy nghĩ bạ.
Thật ra cũng đã xảy ra chuyện gì đâu, nhưng không khí không biết vì sao có chút gượng gạo. Trên đường đi, Đậu Ức Từ nhắm mắt ngủ bù, Tư Triết mấy lần muốn lên tiếng lại mãi không tìm được thời cơ, tới khi sắp đến thư viện rồi mới nói với cậu, tối nay phải đi giao lưu cùng đồng nghiệp ở Hạ Môn, không đón cậu được. Đậu Ức Từ “ừm” một tiếng, thuận mồm bịa đại, “vậy tan làm em đi xem phim với bạn, có chuyện gì liên lạc qua điện thoại nhé.” Thế nhưng thật ra đến gần đây ở rạp phim chiếu phim gì cậu cũng không biết. Mùng Một năm ngoái đơn vị phát cho một xấp phiếu đổi quà, cậu tiện tay đưa hết cho lão Đậu, chẳng giữ cho mình lấy một tấm. Không biết Trì Tâm Tâm có không.
Đậu Ức Từ bận rộn cả một buổi sáng, hết việc liền đi tải app săn vé về, vừa ăn trưa vừa lướt.
Tư Triết đã để sẵn trong ba lô cậu vài túi bạch trà, ăn cơm xong cậu mới nhớ ra, còn pha cho Trì Tâm Tâm thức đêm viết bài cho báo trường một cốc.
“Cậu nói xem, con người yêu thích trà, thưởng trà, mua trà, nghiên cứu trà, có phải nên ngộ ra gì đó từ trà hay không?” Nhà triết học ngồi cuộn tròn trên chiếc ghế công sở, bày ra vẻ xa lánh sự đời, cầm cái cốc trên tay tức cảnh sinh tình.
Hễ là việc xảy ra với Trì Tâm Tâm, bất cứ lúc nào, nơi nào đều có thể dấy lên chiêm nghiệm về cội nguồn sinh mệnh, Đậu Ức Từ đã sớm quen rồi. Đại đa số người xung quanh đều không theo kịp tư duy của chị, rất khó hùa theo. Đậu Ức Từ nghiêm túc nghĩ một lát:
“Trà đạo không tính sao?”
“Đương nhiên là tính chứ.” Trì Tâm Tâm rất ra dáng, nhấp một ngụm cho nhuận họng, bắt đầu tự biên tự diễn về những tư tưởng triết lí lớn lao: “Nhưng trà đạo chỉ là một phân nhánh trong triết học về trà thôi, ngoài ra còn có mĩ thuật trong trà đạo, tâm lí học trong trà đạo, xét từ góc độ triết học mà nói, trà đạo chỉ là một bộ phận vô cùng nhỏ trong đó, thuộc về triết học ứng dụng, một nhánh nhỏ ở quá trình tìm hiểu. Khi chúng ta đàm luận về triết học trà đạo, có thể phân ra làm ba tầng, tầng thứ nhất là…” (1)
“Trì Tâm Tâm!” Ngoài cửa truyền đến một giọng nói ồm ồm, khiến Trì Tâm Tâm đang say sưa chém gió và Đậu Ức Từ đang chăm chú lắng nghe giật bắn mình, cặp kính trượt xuống đầu mũi.
Trưởng phòng Biên tập giơ điện thoại xông đến trước bàn Trì Tâm Tâm, điên tiết nhìn chị:
“Tối qua có phải cô trực tư vấn online không?”
Trì Tâm Tâm sợ nhất là nói chuyện vô nghĩa với người khác, đáp rất ngây thơ:
“A, đúng ạ.”
“Có người hỏi khi nào mới thêm ghế ngồi ở khu đọc sách, cô trả lời thế nào hả?”
Trưởng phòng chất vấn.
“…” Trì Tâm Tâm cố gắng hồi tưởng một lúc nhưng không nhớ được gì.
“Ở cuộc họp trước không phải đã nói rồi sao hả!” Trưởng phòng không nén được cơn giận, cảm giác giây tiếp theo sẽ lấy đồ đập vào đầu Trì Tâm Tâm. “Đã lên kế hoạch rồi! Kính mong thông báo cho toàn thể quý khách đang theo dõi chúng tôi – trả lời như vậy khó lắm à? Thế nào là ‘bắt buộc phải duy trì sự cân bằng giữa rèn luyện thân thể và rèn luyện kiến thức (2), tập thể dục sẽ biến bạn thành dũng sĩ với thân hình khỏe mạnh, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, tinh thần cũng sẽ khỏe mạnh, khuyến khích bạn nên đứng đọc nhiều hơn’ hả!?”
Khi đọc đoạn này, trưởng phòng tức đến líu cả lưỡi, đầu lưỡi suýt nữa thì xoắn lại. Đậu Ức Từ nghĩ thầm, nói cũng không sai mà.
“Còn có tin nhắn hỏi về đồ cổ này nữa, cô không biết đường giới thiệu cho anh ta vài cuốn sách về giám định đồ cổ sao? Trả lời một câu ‘đến trang web của cục Văn vật’ là ý gì hả!?”
Trì Tâm Tâm bị mắng cũng ấm ức, miệng khẽ hỏi ngược lại:
“Muốn giám định đồ cổ không đi trung tâm Giám định của cục Văn vật thì đi đâu ạ?”
“Cô!” Trưởng phòng bị chị làm cho tức đến mức ôm ngực. “Thư viện ủng hộ việc cô làm nghiên cứu, nhưng cô ít nhiều gì cũng nên phân biệt tình huống cho rõ ràng chứ! Bắt đầu từ ngày mai đừng làm tư vấn nữa! Đến phòng đọc đóng tuyển tập cho tôi!”
“Toi rồi.” Trưởng phòng vừa đi, Trì Tâm Tâm liền tuyệt vọng tê liệt trên ghế. “So với hứng chịu bất công, tạo ra bất công càng đáng xấu hổ hơn! (3)”
Đậu Ức Từ ôm hết tư liệu đang chờ được phân loại của thư viện trên bàn chị lên, bày tỏ sự đồng cảm, hỏi:
“Đã nửa tháng rồi nhỉ? Vẫn chưa bắt chuyện được với người ta à?”
Ý chỉ người đàn ông thường xuất hiện ở khu hai tầng ba đó, Trì Tâm Tâm đang chủ động làm reference vì anh ta.
Kết quả đến nay người ta họ gì xưng hô ra làm sao, nghề nghiệp tuổi tác, tất cả đều không biết.
“Cũng đâu phải không biết gì hết.” Ngoại trừ học lực ưu việt, Trì Tâm Tâm vẫn có sự lạc quan đối với cuộc sống của con gái Bắc Kinh. “Ít nhất chị biết anh ấy thích đọc sách thiên văn và địa chất Trái Đất mà.”
“Bắt chuyện khó quá, không phải chị không muốn, mà là mỗi lần chị khó khăn lắm mới có đủ dũng khí, trong đầu lại vang lên một giọng nói, vì sao mình phải đi về phía anh ấy, vì sao phải nói chuyện với anh ấy, nếu mình với anh ấy dây dưa sẽ ảnh hưởng như nào đến thế giới này, tình yêu rốt cuộc có cần thiết hay không, ý nghĩa của mỗi câu nói ở đâu, sẽ tiêu tốn bao nhiêu năng lượng, vân vân mây mây, chị nghe mà nhức cả đầu.”
“Vậy trước tiên chị cứ ghi mấy vấn đề này xuống, đợi lúc nào nghĩ ra đáp án rồi thì đi.” Đậu Ức Từ đề xuất chân thành.
“Sẽ luôn luôn có vấn đề mới xuất hiện, mà trước mắt vấn đề lớn nhất của chị là…”
Trì Tâm Tâm hơi ngừng lại, một luồng sáng chớp qua hai mắt kính dày cộp.
“Xuất sư vị tiệp thân tiên tử (4) đó…”
Tuy nhiên, lời Tư Triết nói đã chạm đến trái tim cậu, Trì Tâm Tâm là một trong số những người bạn ít ỏi của cậu, cậu cũng muốn thử đem thứ mình muốn mà không có được cho đối phương, bảo vệ tình bạn hiếm hoi này.
Trì Tâm Tâm còn đang ai oán giảng giải mình đã đúc kết được bao nhiêu biện pháp từ bao nhiêu bộ phim truyền hình. Người ấy cũng không phải mỗi ngày đều tới, tới lại không mượn sách, đọc xong rồi đi, đợi chị lãnh án xong quay về từ phòng đọc, không biết có còn có cơ hội thực hành không.
Đậu Ức Từ thử trình bày ý tưởng của mình:
“Hay là, từ mai trở đi để em làm reference cho, nếu anh ta đến nhờ tư vấn gì, em sẽ thử làm bạn với anh ta trước rồi tìm cơ hội giới thiệu hai người với nhau, như thế… không phải sẽ dễ dàng hơn chút sao? Nếu không ổn, đợi bao giờ anh ta đến mượn sách, em ghi lại tên và cách thức liên lạc, tự chị… nghĩ thêm cách vậy?”
“…”
“Tiểu Đậu Tử, cậu đúng là khiến chị phải nhìn bằng con mắt khác đấy.” Hai mắt Trì Tâm Tâm phát sáng, ánh sáng xuyên qua lớp kính chiếu vào người Đậu Ức Từ. “Cách tuyệt diệu như thế mà chị lại không nghĩ ra, gần đây cậu cũng xem phim gì hả?”
Đậu Ức Từ bị chị nhìn chòng chọc, không được thoải mái lắm:
“Không có, chỉ là… bạn em, anh ấy tương đối am hiểu, em có lẽ… có thể học hỏi anh ấy thêm, xác suất thành công sẽ cao hơn chút.”
“Được rồi, thử mới biết, đừng vui mừng vội.” Nhân lúc Trì Tâm Tâm chưa bắt đầu suy nghĩ, lôi ra một đống vấn đề, Đậu Ức Từ nhanh chóng chuyển đề tài: “Tan làm đi xem phim không?”
“Chị vẫn chưa viết xong luận văn, không đi được.” Nữ tiến sĩ trước giờ đều lấy sự nghiệp học tập làm trọng, gì cũng không thể lỡ làng hay ngăn cản chị bước vào thế giới của riêng mình. Chị kéo ngăn bàn ra, lật mấy tấm phiếu quà tặng nhàu nhĩ đẩy cho Đậu Ức Từ trước mặt. “Con người chỉ sống trong mơ, duy có nhà triết học đấu tranh để tỉnh lại. (5) Cậu đi vào cõi mộng trước đi, lần sau nói chuyện tiếp.”
Chú thích:
- Trích bài phỏng vấn giáo sư khoa Triết học đại học Nhân Dân Điệu Tân Trung.
- Theo Plato.
- Theo Plato.
- Xuất quân đánh trận, nhưng chưa thắng trận đã chết — xuất phát từ bài thơ Thục tướng của Đỗ Phủ, chỉ Gia Cát Lượng đem quân đánh Ngụy nhưng chưa thắng trận đã qua đời, đọc thêm tại https://www.thivien.net/%C4%90%E1%BB%97-Ph%E1%BB%A7/Th%E1%BB%A5c-t%C6%B0%E1%BB%9Bng/poem-QQnXu3PGnbgnRDFyI9KrWQ.
- Theo Plato.


Bình luận về bài viết này