Đại hội sẽ được tổ chức trong hai ngày tới, đồng nghiệp phụ trách chụp ảnh ngày mai mới đến, chủ nhiệm bèn bảo Tư Triết đi theo xe tác nghiệp của tòa soạn. Tư Triết hỏi mượn ông giấy phép hành nghề, đưa Đậu Ức Từ đến cơ quan, đỗ xe ở bên đó rồi đi ra địa điểm tổ chức đại hội.
Buổi chiều rảnh rỗi, Tư Triết rời tòa soạn đến siêu thị dạo một vòng, mua mấy đồ dùng cá nhân và thức ăn, sau đó tìm một quán cafe ăn lót dạ, tiếp tục thăm thú thành phố tới lúc gần giờ Đậu Ức Từ tan làm mới vác máy tính vào thư viện, tìm một chỗ trong phòng tự học, ngồi xuống viết bài.
Mười phút trước khi đóng cửa, Tư Triết gửi một tin nhắn cho Đậu Ức Từ, bảo cậu tan làm thì ra con đường nhỏ phía Đông thư viện, anh sẽ đến đón đúng giờ. Mắt thấy đã quá tám giờ, ngoài bãi đỗ xe trời đã sẩm tối, người xe tấp nập, nhưng anh đợi cả nửa ngày trời vẫn không thấy Đậu Ức Từ đâu. Tư Triết bỗng vỗ trán, xuống xe đi men một đoạn theo con đường nhỏ, lúc này mới thấy bóng dáng cậu nhóc khờ trên lưng đeo ba lô từ xa, hiển nhiên là vừa quay lại vì đi nhầm hướng.
Nhìn thấy Tư Triết, Đậu Ức Từ không thay đổi biểu cảm mấy, dường như chẳng mừng rỡ cũng chẳng bất ngờ, đến gần rồi thì hỏi:
“Anh ăn cơm chưa?”
Tư Triết hơi buồn cười nhưng vẫn cố nén xuống, lắc đầu:
“Vẫn chưa, vừa làm hết việc. Cậu thì sao?”
“À, hôm nay nhiều việc, em không kịp ra nhà ăn, chỉ ăn hai miếng bánh kem cuộn, một cái bánh gạo Vượng Vượng, uống thêm một cốc trà chanh.”
“Thế chắc không đủ đâu nhỉ.” Tư Triết suýt chút nữa phì cười. “Đi ăn chút gì nhé?”
Đậu Ức Từ chỉ đợi câu này của anh:
“Vâng.”
Trên đường về vừa hay đi ngang qua phố Quỹ, phố này dạo gần đây có nhiều hàng ăn rất được ưa chuộng. Đậu Ức Từ nhớ Tư Triết thích ăn cay, chọn một nhà hàng chuyên cá nướng Trùng Khánh, cậu đi đằng sau anh còn bị mấy chủ quán lôi kéo vào ngồi.
Đến muộn thêm chút nữa là phải đứng đợi rồi. Khách đông, quán chật, khoảng cách giữa các bàn rất hẹp. Mặc dù đã rất chú ý, nhưng Đậu Ức Từ vẫn không cẩn thận bị dính một vệt dầu vào tay áo. Cậu lấy bút tẩy vết bẩn trong ba lô ra, bàn tay gập ngược lại thoa lên cánh tay, loay hoa loay hoay trông đến là ngượng nghịu, không nhắm được vị trí cụ thể. Tư Triết thấy vậy bèn nói:
“Để tôi giúp cậu.”
Sau đó anh liền đứng dậy đi vòng qua bàn, ngồi xuống bên cạnh cậu, đón lấy cái bút giúp cậu thoa lên chỗ dính bẩn, còn nhấc mảng áo lên chà thêm mấy lần.
Không khí ngập tràn mùi tương ớt cay nồng, vậy mà Đậu Ức Từ lại có thể ngửi thấy hương thuốc lá nhàn nhạt. Cậu nhìn Tư Triết đang lau tay bằng khăn giấy, buột miệng nói:
“Hay là anh ngồi bên này luôn đi, gió điều hòa thổi về bên kia, ngồi đó chút nữa sẽ bị hơi từ nồi ám lấy đấy.”
Ghế tuy dành cho hai người, nhưng hai người ngồi vào không hề rộng rãi. Tư Triết xắn tay áo lên, đáp:
“Được thôi, vừa khéo tôi thuận tay trái.”
Đậu Ức Từ có chút kinh ngạc:
“Vậy á? Sao hôm qua em không phát hiện ra nhỉ?”
Tư Triết nghĩ thầm, hôm qua tôi vẫn chưa thuận tay trái, em không phát hiện ra là đúng rồi.
“Tôi thuận cả hai tay.”
“Ghê vậy, ăn cơm viết chữ chơi game, gì cũng được hết hả?”
“Kiểu thế.” Tư Triết dùng tay trái rót trà cho Đậu Ức Từ. “Trừ phi cậu còn nghĩ ra việc nào đó bất khả thi.”
Đậu Ức Từ đi lục lọi trong trí óc thật, nhưng cậu chưa nghĩ ra, cá nướng đã được dọn lên rồi, còn có một đĩa tôm rang, nước sốt vẫn đang sủi bọt ùng ục, mùi thơm nức mũi ngay tức thì làm rối loạn mạch suy nghĩ của cậu.
Tư Triết cầm đũa tay trái, gắp lựa đồ ăn không gặp chút vấn đề nào, ngồi kề vai với Đậu Ức Từ, tay phải đặt ở rìa ghế sau lưng cậu, cánh tay hai người cũng không bị va vào nhau, không khí ăn uống khá hòa hợp. Anh lấy đũa chung gắp cho Đậu Ức Từ mấy miếng đậu phụ, thấy kính cậu đã mờ hơi nước, muốn tháo xuống lau giúp lại lo cậu nghĩ mình vô duyên bất lịch sự, đang chần chừ thì Đậu Ức Từ bỗng quay sang, nhìn anh qua hai mắt kính trắng xóa, mười ngón tay đầy mỡ, có chút bất lực lên tiếng:
“Ư…”
Tư Triết bị chọc cười, đũa còn không kịp bỏ xuống, vô thức nhấc tay phải lên. Trước mặt không đủ chỗ, anh đành vòng tay qua lưng Đậu Ức Từ, như đang ôm cậu lại gần, giúp cậu tháo kính xuống. Hơi nước đọng thành những hạt nhỏ xếp hàng trên mi cậu, phải tiến sát hơn mới có thể đếm rõ.
Trong chớp mắt, có một giọng nói vang lên bên cạnh.
“Tư Triết?”


Bình luận về bài viết này