Đậu Ức Từ thấy ánh mắt Tư Triết nhìn mình có chút kì lạ, nhưng không nói rõ được lạ ở đâu, tóm lại khiến cậu đột nhiên nghĩ tới tròng mắt đen và tia máu đỏ hiện lên qua kính áp tròng đó, trong lòng bỗng hoảng loạn. Vừa nghe thấy có người gọi tên Tư Triết, cậu liền nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác.
Tư Triết hẵng còn cầm kính của Đậu Ức Từ trên tay. Anh quay đầu, nhận ra một vài gương mặt quen thuộc ở bàn bên cạnh. Ánh nhìn giao nhau, đối phương lập tức xác định mình không nhận nhầm người, bèn đi thẳng sang.
“Đúng là mày rồi! Thằng này, mày về từ khi nào thế, sao không nói một tiếng trong nhóm (1) để mọi người mở tiệc đón?”
Đậu Ức Từ cúi đầu, chỉ nghe rõ mấy chữ, thấy hơi tò mò. Nhóm gì cơ?
“Nhóm gì cơ?” Tư Triết mỉm cười hỏi, đối diện với biểu cảm thay đổi xoèn xoẹt của người bạn nọ vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Anh bạn lúc bấy giờ mới để ý còn có người ngồi cạnh anh:
“À, gì nhỉ, quên mất là mày không ở trong nhóm…” Nói rồi dùng ánh mắt và khẩu hình ra hiệu: Chuyện gì thế?
Tư Triết đứng dậy bắt tay người bạn đang đầy đầu sương mù:
“Bao nhiêu năm không gặp rồi nhỉ? Trùng hợp ghê, lát nữa em qua tìm anh ôn lại chuyện cũ.”
Đang diễn vở nào đây? Anh bạn cố nhịn để không vạch trần sự hấp tấp của Tư Triết, nhưng cũng không muốn bỏ qua cơ hội troll anh tốt như thế, bèn biến thành bộ dạng ông lão chống gậy mắng thằng cháu:
“Chả thế à, khéo quá đi mất, còn đợi lúc nữa cái gì, bây giờ luôn đê! Sang ăn cùng luôn, đều là người quen cả, tiện thể nối lại ‘tình xưa’, sau này về Bắc Kinh còn có chỗ nhờ vả, cứ làm như mình là trẻ mồ côi không bằng!”
Dứt lời, anh ta tự mình gọi nhân viên phục vụ:
“Dọn giúp bát đũa, thêm hộ tôi cái bàn với!”
Ai nấy ở bàn bên đều đang nhìn qua. Mặt mày Tư Triết tuy hiền hòa, tay đã siết thêm, khiến tay anh bạn bị nắm phát đau, anh chàng nghiến răng nghiến lợi ngồi về chỗ.
“Để lần sau, tối nay thì thôi nhé, bọn em–”
“Anh cứ đi đi.”
Lời còn chưa dứt, Tư Triết đã cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ một cái. Thiếu mất cặp kính nên ánh mắt Đậu Ức Từ có chút ngơ ngác, Tư Triết quay đầu về nhìn cậu, cậu ngẩng đầu lên nói:
“Sang bên kia ngồi chút đi, bên này chật thế, không đủ chỗ cho tất cả mọi người đâu.”
Sao lại còn nghĩ thay người ta nữa thế. Tư Triết dở khóc dở cười, nhưng vẫn thấy tư duy của cậu đặc biệt đến đáng yêu, nhất thời không biết làm thế nào mới ổn.
Không ngờ anh bạn lại nhảy vào trợ giúp:
“Đừng ngại, bỏ cậu ngồi một mình thế sao được, sang cùng nhau đi, ngồi bàn lớn cho rộng rãi.”
Tốt xấu gì cũng là cạ cứng, anh em rõ nhau mười mươi, Tư Triết rời Bắc Kinh bao nhiêu năm vẫn luôn duy trì liên lạc với họ, về rồi không chào một câu quả thật không thấu đáo lắm, anh tự nhận đuối lí. Cũng chẳng có gì khác, chỉ là ngại để Đậu Ức Từ phát hiện mình không phải không có bạn bè thân thích, không cần tìm phòng thuê tạm, càng không cần ngủ sofa nhà cậu.
Tuy nhiên, nếu anh biết Đậu Ức Từ rõ hơn một chút sẽ hiểu Đậu Ức Từ vốn chẳng suy diễn đến mức ấy, chỉ là anh lo xa quá thôi.
Đậu Ức Từ vẫn chưa ăn no, còn muốn ngồi với Tư Triết thêm chút nữa. Cậu cảm thấy không khí nhà hàng nhộn nhịp thế này rất tốt, rất thích hợp trò chuyện, cậu muốn nghe Tư Triết kể chuyện xưa, kể về bản thân, muốn biết tất cả những gì liên quan tới anh, dù là từ miệng người khác, góc độ khác cũng được. Vậy nên, khi Tư Triết gập người xuống hỏi cậu có đồng ý sang ngồi cùng không, cậu liền trả lời không chớp mắt:
“Được ạ.”
Cá vẫn còn thừa kha khá, anh bạn kia bèn nói không cần nữa đâu, qua bên kia gọi đĩa mới, gộp luôn vào hóa đơn chung, anh ta mời bữa này. Đậu Ức Từ hơi khó xử:
“Lãng phí thức ăn là hành vi đáng xấu hổ đó.”
Tư Triết cũng không ủng hộ việc lãng phí, anh biết bạn mình sĩ diện quen rồi, không có ác ý, bèn gọi phục vụ mang đĩa cá sang bên kia, đặt trước mặt mình, nói cá basa quán này đã bán hết sạch, đây là con cuối cùng, vận may cuối rồi, đừng giành với anh.
Không khí lập tức sôi nổi hẳn lên, mọi người đều cười anh:
“Mày cứ vững dạ ăn đi, không ai thèm đâu mà sợ.”
Đều lớn lên trong cùng một ngõ cả, anh bạn cũng rất nể mặt, không lấy chuyện hồi nãy ra trêu chọc Tư Triết. Hiếm khi có cơ hội tụ tập với nhau, từ cuộc sống đến công việc, từng người thay đổi thế nào, trạng thái trước mắt, đã nói là không ngừng được. Đậu Ức Từ im lặng lắng nghe, nghe họ nói ai vừa thi công chức, ai mới kết hôn ba tháng đã li dị, ai vừa tốt nghiệp một cái đã sang Nam Sudan làm bác sĩ tự do, ai lập nghiệp thất bại nợ nần chồng chất, không tham gia tụ tập nữa, càng ngày càng xa cách anh em; cũng có những chuyện nghe không hiểu, các thể loại ngành nghề, nước nông nước sâu. Tư Triết là người nhỏ tuổi nhất trong đám, tuy nói không nhiều nhưng kiến thức rất rộng, tiện mồm nói mấy câu cũng bị trêu: Xem kìa, người có văn hóa có khác.
Cuối cùng vẫn không né nổi vấn đề tình cảm, Tư Triết chỉ trả lời đúng một câu đơn giản, chia tay rồi, bây giờ đang độc thân, còn lại từ chối tiết lộ thêm. Đậu Ức Từ đang nhai sứa sần sật, không thấy có phản ứng gì đặc biệt.
Khiến ai đó thất vọng chút xíu.
Càng muộn người tới càng đông, điều hòa đã hoạt động hết cỡ vẫn thấy nóng, ông chủ bèn tặng mỗi khách một bát mì thạch mát lạnh. Tư Triết ăn đĩa cá đã nguội cùng Đậu Ức Từ, anh bạn muốn rót rượu cho anh, anh từ chối, nói hôm nay phải lái xe không tiện uống, Đậu Ức Từ liền khuyên:
“Anh uống, uống một chút đi.”
Ai biết trong đầu cậu lại nghĩ cái gì, Tư Triết hơi tò mò hỏi:
“Vậy lát nữa cậu lái xe nhé?”
Đậu Ức Từ gật đầu:
“Ưm, không thì sao?”
“Không thì thuê người lái thay.” Tư Triết đáp, lấy một chiếc cốc không và một chai bia, đặt xuống trước mặt Đậu Ức Từ. “Cậu có biết uống không? Uống cùng tôi ít?”
Vừa rồi anh bạn đột nhiên xuất hiện, Tư Triết thuận tay để kính cậu vào túi áo trước ngực, Đậu Ức Từ mới liếc một cái, tim đã đập nhanh, có cảm giác như một phần của mình đang được anh che chở trong lòng vậy. Cậu thật sự cần uống chút rượu để thả lỏng.
Uống thì đương nhiên uống được, quá được ấy chứ, bình thường về thăm nhà uống rượu ăn cơm với lão Đậu, rượu Sao Đỏ Erguotou cậu còn uống được hai chén nhỏ nữa kìa!
Tư Triết nhìn bộ dạng tự tin của Đậu Ức Từ, tưởng tửu lượng cậu khá khẩm thật, bèn rót cho cậu một cốc, sau khi bọt tan hết chỉ còn khoảng hai phần ba cốc. Đậu Ức Từ lấy khuỷu tay huých anh:
“Đầy đi đầy đi.”
“Từ từ thôi, mai còn phải đi làm.” Tư Triết cười nhắc nhở, rót đầy cho cậu.
“Ba cốc thôi, không uống nhiều đâu ạ.” Đậu Ức Từ ra vẻ ta đây rất biết kiềm chế. Tư Triết hỏi vì sao, cậu học theo lão Đậu nghiêm chỉnh trả lời: “Quân tử uống rượu, đến ba tước là có thể lui (2).”
Tư Triết cụng ly với cậu:
“Vậy tôi xin xả thân tiếp quân tử.”
Chú thích:
- Nhóm ở đây là nhóm chat.
- Đây là một câu trong chương “Ngọc tảo” của Kinh Lễ, cô Nguyệt chưa đủ khả năng dịch nên đành tóm gọn lại như vậy.


Bình luận về bài viết này