Phiếu quà tặng đã quá hạn sạch, không có lấy một tấm dùng được, khi đến quầy vé cậu mới phát hiện ra. Ở đây không có ai mấy, nhân viên kiểm vé mở sổ tay hội viên ra cho Đậu Ức Từ xem, dụ dỗ cậu làm thẻ.
“Thăng hạng rất lời đấy ạ, giá vé rẻ hơn bên thứ ba, tặng kèm đồ ăn và điểm thưởng, những dịp như công chiếu phim, fanmeeting với diễn viên cũng sẽ được ưu tiên, còn được giảm giá 50% cho phòng VIP và phòng tình nhân, mỗi năm chỉ tốn 50 tệ, bây giờ làm thẻ sẽ được tặng kính 3D, chất lượng cực tốt nha.”
Đậu Ức Tứ hiếm khi ra rạp, cậu cảm thấy xem phim ở nhà tiện hơn, ví dụ đang xem dở mà muốn đi vệ sinh hoặc là làm việc khác, bất cứ lúc nào cũng có thể tạm dừng, không lo bỏ lỡ tình tiết quan trọng. Làm thẻ xong không dùng, ngược lại sẽ thành gánh nặng, vừa lãng phí vừa dư thừa. Nhưng cậu vẫn hơi động lòng, bèn hỏi nhân viên kiểm vé:
“Phòng tình nhân là như nào thế?”
Nhân viên kiểm vé lật quyển sổ tay, chỉ vào mấy tấm ảnh được in ở mặt sau:
“Các cặp đôi vào đây sẽ ngồi trên ghế sofa bằng da thật có thể điều chỉnh, còn có dịch vụ gọi đồ riêng, các chỗ ngồi cách nhau rất xa, bảo đảm độ riêng tư cao, rất hợp đưa bạn gái đến hẹn hò đấy ạ.”
Ở nơi công cộng, chỗ nào cũng gắn máy quay, cần độ riêng tư cao để làm gì. Đậu Ức Từ thấy khả năng tiếp thị của rạp phim này không ra làm sao cả. Nhưng chỗ này rất gần nhà. Chỉ cần gần nhà đã là ưu điểm lớn nhất trong mắt Đậu Ức Từ rồi.
“Vậy làm giúp tôi một tấm đi.”
Thuyết phục khách hàng làm thẻ thành công sẽ có thưởng, nhân viên soát vé cười rạng rỡ, đưa một chiếc bút cho Đậu Ức Từ điền tư liệu hội viên.
“Nạp 500 thì không tặng kính, 1000 mới được ạ, nạp 2000 tặng một đôi, nạp 3000 tặng bốn đôi…”
Đậu Ức Từ:
“…”
Chẳng nhẽ nạp càng nhiều tiền thì hiệu ứng 3D càng cao hả?
Nạp xong 500 tệ, cậu nhận được tấm thẻ thành viên hạng thấp nhất. Nhân viên kiểm vé đang xử lí hệ thống, mời Đậu Ức Từ đến trước màn hình chọn chỗ trước:
“Xem ‘Bí mật cưng chiều 2’ đúng không ạ? Nửa tiếng sau sẽ có một suất, mời xem màn hình bên này, những chỗ màu xanh lam đều có thể chọn ạ.”
“Suất này chiếu ở phòng tình nhân à?”
“Không ạ, phòng tình nhân chỉ chiếu 2D thôi.”
Đậu Ức Từ:
“…”
“Vậy phòng tình nhân chiếu những phim gì thế?”
Nhân viên kiểm vé tra cứu một chút rồi nói:
“Đất nước tôi lợi hại ghê.”
Đậu Ức Từ:
“…”
Sảnh chính rạp phim bày một hàng poster, Đậu Ức Từ vẫn muốn cân nhắc thêm, bèn đi ra đó nhìn một lượt, không nhìn thấy poster giới thiệu của “Đất nước tôi lợi hại ghê”. Cậu không quan tâm xem cái gì, chỉ muốn thử cảm giác ngồi trên ghế tình nhân thôi. Đừng khiến bản thân trông cô đơn quá, tan làm không đi xã giao không có chuyện để làm, đến cũng đến rồi, cứ ngồi đây giết thời gian đến tối muộn đi, đợi “tài xế” xong việc biết đâu có thể tới đón cậu.
Tuy nhiên, dù chỉ đóng vai trò làm nhạc nền giết thời gian, tựa phim này thật sự không hề khơi gợi lên hứng thú của người xem chút nào. Đậu Ức Từ lấy điện thoại ra, định tìm spoiler đọc rồi mới quyết định có mua vé hay không. Lúc vừa đến rạp Đậu Ức Từ đã chuyển máy sang chế độ im lặng, nên giờ mới nhìn thấy tin nhắn Tư Triết gửi cho mình mười lăm phút trước. Tư Triết có chút ngược đời, rõ là biết rồi còn hỏi, hết chuyện kiếm chuyện, cũng chỉ Đậu Ức Từ mới không phát hiện ra.
Tư Triết: Đang xem phim à?
Trong tích tắc, mấy chữ ngắn ngủn đã làm Đậu Ức Từ đầy ắp kì vọng và ảo tưởng về buổi tối cô đơn nhạt nhẽo này. Cậu chưa biết tên mình trên WeChat Tư Triết đã bị đổi thành “Ò Ò”.
Ò Ò: Vẫn chưa bắt đầu ạ.
Tư Triết: Muộn thế này rồi vẫn chưa bắt đầu sao? Tôi vừa xong việc, muốn hỏi cậu có cần tôi tới đón không.
Đậu Ức Từ ngồi phịch xuống chiếc ghế massage ở khu nghỉ.
Ò Ò: Vậy anh muốn xem không? Em mua vé rồi, nhưng bạn em có việc không tới được.
Có lẽ vì sợ chưa đủ hấp dẫn, cậu lại bồi thêm một câu: Ghế tình nhân, sofa bằng da thật có thể điều chỉnh, kèm dịch vụ gọi đồ riêng nữa.
Tin này vừa gửi đi, bên kia đang nhập tin nhắn liền không nhập nữa, Tư Triết không biết đang làm gì, cả nửa ngày trời không thấy hồi âm.
Không muốn sao? Tim Đậu Ức Từ chùng xuống, lại rơi vào nỗi buồn.
Cũng may một lúc sau, điện thoại rung lên một cái như thỏa hiệp. Đậu Ức Từ hít thở liên tục, như người đuối nước cuối cùng đã bò được lên bờ vậy.
Tư Triết: Tôi nhắn đúng lúc thật đấy nhỉ, mau gửi địa chỉ đi, lâu lắm rồi không có người rủ tôi xem phim, xem xong thì về cùng nhau luôn.
Bất luận là người yêu hay bạn bè, xung quanh đều ngồi theo cặp, một mình lướt điện thoại cười cũng ngớ ngẩn quá. Đậu Ức Từ nghiêm túc mím môi, gửi định vị qua,
Tư Triết rep rất nhanh: Okela, hai mươi phút nữa đến.


Bình luận về bài viết này