Chương 4: Bị chó cắn thật à?

By

(Từ chương này, cô Nguyệt sẽ xưng Mục Lâm là “cậu”).

Phần 1

Quý Bạch nhanh chóng chấp nhận sự thật rằng mình sống lại, kiểm lướt một loạt tất cả những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này vào kiếp trước rồi thở dài. Sao lại quay về đúng lúc thế không biết, lúc này gã đã bắt đầu gây sự với Mục Lâm, hai người kị nhau như nước với lửa vậy. Dựa theo diễn biến kiếp trước, phải hai năm sau mối quan hệ giữa họ mới được hòa hoãn. Quý Bạch không rõ Mục Lâm thích gã từ lúc nào, song có lẽ không phải bây giờ. Quý Bạch hạ quyết tâm từ nay về sau phải tiến từ từ, trước hết cần thay đổi cách nhìn của Mục Lâm về gã, nhưng việc này không thể vội được. Với những chuyện tương lai, gã tuyệt đối sẽ không để bi kịch lặp lại. Gã sẽ không để Mục Lâm mất đi thính giác, sẽ không để Mục Lâm bị bỏng, cũng sẽ không để Mục Lâm chết vào năm hai mươi bảy tuổi. Còn về chuyện giữa gã và Mục Lâm, gã muốn bắt đầu lại từ đầu. 

Thấy đã có sức hơn, Quý Bạch lập tức xuống núi, chạy đến nhà Mục Lâm. Nhưng cổng nhà Mục Lâm khóa chặt, trong nhà cũng không mở đèn, tối như hũ nút. Mục Lâm không có nhà, chắc từ lúc xuống núi tới giờ cậu vẫn chưa về. 

Căn nhà nhỏ của Mục Lâm nằm trơ trọi ở ngay sát chân núi, cách tất cả những hộ khác một đoạn hơi xa. Mục Lâm sống một mình, bố mẹ cậu đều làm kiểm lâm, đã qua đời vì một trận cháy rừng trên núi. Kiếp trước, vào năm mười hai tuổi, Mục Lâm trở thành trẻ mồ côi. Ở lâm trường cũng có người muốn nhận nuôi cậu, song đều bị cậu từ chối. Đứa trẻ ấy từ năm mười hai tuổi đã sống một mình. Thỉnh thoảng trong lâm trường lại có người cho cậu ít đồ, dẫu nhận, cậu cũng sẽ báo đáp họ theo cách tương tự, bất kể mất bao lâu. Cậu không bao giờ nợ ai cả.

“Quý Bạch ơi!”

Tiếng ai đó gọi Quý Bạch vang lên từ đằng sau. Kế đó, người nọ huơ đi huơ lại chiếc đèn pin vào gã. Quý Bạch quay người, nhìn thấy Vương Hưng Xương. Trước khi gã sống lại, Vương Hưng Xương trong mắt Quý Bạch đã bạc nửa đầu, bây giờ trông uy phong lẫm liệt, sống lưng thẳng tắp, thổi bùng sự hoảng hốt sau khi sống lại của gã. 

Thấy Quý Bạch không trả lời, Vương Hưng Xương tiến gần hơn, huơ đèn pin trước mắt gã, hỏi:

“Quý Bạch, đang nghĩ gì đấy? Mắt dại cả ra rồi.”

Quý Bạch hoàn hồn, hỏi vặn chú:

“Chú Vương ạ, sao muộn thế này rồi chú còn lên núi?”

“Chú lên núi đi loanh quanh, tuần tra một vòng là về ngủ thôi.” Chiếc đèn pin trong tay Vương Hưng Xương lại chĩa về phía cổng nhà Mục Lâm. “Sang tìm Mục Lâm à?”

Quý Bạch quay đầu liếc ổ khóa sắt trên cổng, gật đầu đáp:

“Vâng, cháu sang tìm Mục Lâm ạ, nhưng hình như em ấy không có nhà.”

“Hai đứa đừng đánh nhau đấy nhé.” Vương Hưng Xương biết Quý Bạch và Mục Lâm không hợp tính nhau, liền lên tiếng dặn dò gã. 

Quý Bạch rũ hàng mi dài rậm, mấy giây sau mới trả lời:

“Không đánh đâu ạ, từ giờ sẽ không đánh nữa.”

Chờ Vương Hưng Xương đi khỏi, Quý Bạch đợi thêm một lúc nữa ở cổng nhà Mục Lâm, mãi vẫn chưa thấy Mục Lâm về. Gã không biết nhiều về cuộc sống của Mục Lâm vào thời điểm này trong kiếp trước, cũng rất hiếm đến nhà cậu. Bây giờ linh hồn cư ngụ trong thân xác mười tám tuổi này thuộc về gã của năm ba mươi hai tuổi. Quý Bạch ba mươi hai tuổi tạm thời đè nén nỗi xúc động muốn đi tìm Mục Lâm, gã sợ tới lúc ấy mình mất khôn, kìm lòng không đặng mà làm ra chuyện ngu ngốc, vượt quá giới hạn gì với Mục Lâm, làm cậu sợ. Quý Bạch sờ chùm chìa khóa trong túi, nhớ đến ông ngoại bèn thôi không đợi tiếp nữa, chạy về nhà.

Vừa chạy đến ngã rẽ, gã đã trông thấy Dư Quốc Đống đang ngồi vắt chân chữ ngũ, lắc lư mái đầu, kéo đàn nhị bài “Mãn giang hồng” trên thềm đá ngoài cửa phía xa xa, chỉ cần nhìn là biết mới uống ít rượu nóng. Dư Quốc Đống là ông ngoại Quý Bạch, cả đời chỉ có ba thú vui, hút ít thuốc, uống ít rượu, uống say thì lấy cây đàn nhị treo ở đầu giường ra, ngồi trên thềm đá ngoài cửa lắc lư đầu, kéo khúc “Mãn giang hồng”. Quý Bạch đứng ở ngã rẽ, nghe hết khúc nhạc sót âm sót điệu, thậm chí còn hơi inh tai ấy. Trước đây cứ mỗi dịp Tết đến, lâm trường sẽ tổ chức một buổi biểu diễn văn nghệ, Dư Quốc Đống chính là thành viên “ban Văn nghệ” lâm trường. Chỉ cần biết tí đồ rê mí là có thể gia nhập ban Văn nghệ. Hơn hai mươi năm qua, Dư Quốc Đống vẫn luôn là người chơi đàn nhị. Nhưng kì diệu một nỗi chơi hai mươi năm mà chẳng tiến bộ gì cả. 

Ông lão say sưa kéo hết khúc nhạc, đặt đàn nhị sang bên cạnh rồi móc bao thuốc ra, bắt đầu cuộn thuốc hút. Dư Quốc Đống đã ngoài sáu mươi, chỉ hút thuốc mình cuộn, còn bảo cuộn thuốc ra trò thì hút vào mới đã. Quý Bạch nghe Dư Quốc Đống vừa ngâm nga vừa cuộn thuốc, khoang mũi bỗng cay xè. Gã nhào tới giằng lấy điếu thuốc đã cuộn xong, đang chuẩn bị châm lửa trong tay Dư Quốc Đống cùng bật lửa và bao thuốc, bỏ cả vào túi áo mình. Bàn tay cầm thuốc của Dư Quốc Đống trống không, ông liền nhấc chân đạp vào chân Quý Bạch một cái.

“Thằng oắt này, sao mày cướp thuốc của ông hả?”

Quý Bạch hít sâu một hơi, từ từ ổn định nhịp thở rồi càu nhàu.

“Ông già họ Dư kia, từ giờ bao thuốc của ông sẽ bị cháu ông tịch thu. Ông không được hút nữa, phải kiêng cả thuốc lẫn rượu. Mai con đưa ông đi bệnh viện kiểm tra.”

Kiếp trước Dư Quốc Đống qua đời vì bệnh ung thư phổi, lúc ấy Quý Bạch mới lập nghiệp ít lâu, khi đi kiểm tra, bệnh tình của Dư Quốc Đống đã bước vào giai đoạn cuối rồi. Lúc đầu ông còn giấu Quý Bạch, sợ Quý Bạch lo nên không nói với gã, nhưng nào ngờ tế bào ung thư lại phát tán nhanh đến thế, nên chỉ nhắc khéo Quý Bạch về nhà một chuyến qua điện thoại. Bấy giờ Quý Bạch đang vướng vào một vụ kiện, không về được, chỉ nhờ người đón ông ngoại sang, nhưng ông không đợi được đến ngày hoàn tất thủ tục. 

Rốt cuộc, Quý Bạch không thể gặp ông lần cuối. Đây là niềm tiếc nuối dai dẳng của Quý Bạch kiếp trước. 

Bỗng dưng mất bao thuốc, còn sắp bị lôi đi bệnh viện kiểm tra, Dư Quốc Đống cực kì ghét đi bệnh viện nên nổi giận, trừng mắt nói:

“Không đi, đang yên đang lành sao phải đi bệnh viện? Tao còn khỏe lắm, đi viện để cống tiền cho chúng nó à.”

Ông cụ bình thường trầm tính, nhưng hễ uống rượu vào là dễ nóng, cứ thích nói lẫy như trẻ con. Một lần nữa, Quý Bạch lại trông thấy dáng vẻ vểnh râu trợn mắt, ăn nói sang sảng của ông ngoại. Gã ngồi xổm xuống, ôm lấy Dư Quốc Đống hẵng mải mắng, khoang mũi cay cay, nói:

“Ông ơi, con lại được thấy ông rồi. Nhà mình không thiếu tiền, cháu ông có tiền mà, bất kể thế nào lần này ông cũng phải nghe con, ngày mai đi luôn. Nếu ông không chịu, con sẽ vác ông đi.”

Trước cái ôm của Quý Bạch, Dư Quốc Đống luống cuống tay chân. Thường ngày Quý Bạch toàn im thin thít, cứ lầm lì mãi, nhưng bản chất rõ ràng ngang tàng, xấc xược, đã thế còn ương, kế thừa toàn bộ tính khí của ông hồi trẻ, chẳng chừa lại chút nào. Sau khi mẹ mất, Quý Bạch nói muốn đến sống cùng ông, vốn Dư Quốc Đống cũng thương cháu, nhưng hai ông cháu cùng một tính, thành thử bình thường hiếm bao giờ nói lời thân mật, huống hồ là ôm ấp như hiện tại. Dư Quốc Đống tức thì dừng mắng, đằng hắng một tiếng, bụng lấy làm lạ sao hôm nay Quý Bạch khác mọi ngày thế. Tuy nhiên, được cháu ôm như vậy ông cụ vẫn thấy vui, chỉ là không biết nên phản ứng ra sao, cứ chà quần tới lui, muốn buông mấy tiếng dỗ dành lại chẳng biết nên nói ra sao, cứ thấy ngượng nghịu, cuối cùng chỉ vỗ lên lưng Quý Bạch. 

Sau đó, Quý Bạch kéo Dư Quốc Đống vào nhà. Dư Quốc Đống say, đi không vững, Quý Bạch bèn đưa ông vào tận phòng rồi lục lọi một hồi, lấy hết giấy thuốc cùng bật lửa trong ngăn kéo và dưới gối ông đi. Phen này, ông cụ chỉ có thể trơ mắt nhìn, cũng há miệng mấy lần, nhưng vừa thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Quý Bạch đã chịu, không nói được gì nữa.

Quý Bạch lấy hết thuốc đi, trước khi ra khỏi phòng còn dặn Dư Quốc Đống:

“Ông ngủ sớm đi nhé, sáng mai con không nấu đồ ăn đâu, đi kiểm tra phải để bụng rỗng.”

Dư Quốc Đống ngồi ở mép giường, vểnh râu, hừ một tiếng qua mũi, xem như đồng ý. Ông chẳng làm gì nổi thằng cháu này, cháu nói sao thì đành thế vậy.

*

Quý Bạch chạy lên gác, vào phòng, bật đèn lên. 

Năm ngoái Dư Quốc Đống hay tin gã tới, ngay ngày thứ hai đã dọn dẹp gọn gàng căn phòng ở tầng hai, còn tận tâm thuê người lắp phòng tắm riêng cho gã. Tuy nhà đã cũ lắm rồi, nhưng phòng Quý Bạch được Dư Quốc Đống sửa sang rất đẹp, lắp cả điều hòa. Dư Quốc Đống còn mua tủ quần áo và giường mới. Tất cả mọi thứ trong phòng đều mới toanh. Đây là căn phòng Quý Bạch ngủ tối qua, nhưng mười mấy năm sau điều hòa đã hỏng mấy lần, bật lên là kêu ầm ầm, giấy dán tường cũng đã ố vàng, chân tường còn mốc xanh mốc đỏ. 

Quý Bạch đi đến bên cửa sổ, rạp ra bệ cửa sổ rồi nhìn ra ngoài. Hiện giờ mảnh đất sau nhà vẫn còn là vườn rau, chưa trồng hoa hồng của Mục Lâm. Gió đêm mang theo hương cỏ. Quý Bạch không nhìn lâu, vào thẳng phòng tắm, đứng trước bồn rửa tay, nhìn bóng mình trong gương. 

Gã của năm mười tám tuổi vẫn còn là thiếu niên, gầy nhẳng, trước trán rủ tóc con. Tóc gã từ khi sinh ra đã mang màu nâu hạt dẻ sẫm, khiến cả khuôn mặt bừng sáng. Mái tóc đã hơi dài, xõa trên mày, vài sợi còn vương vào chân mi. Thiếu niên trong gương trông thật mông lung, tròng mắt đen huyền, dưới đáy cuồn cuộn sóng dữ. Quý Bạch chớp mắt, nở một nụ cười với mình năm mười tám tuổi trong gương. Nụ cười này xuất phát từ cõi lòng gã, là niềm hân hoan. 

Hân hoan vì ông trời đã cho gã cơ hội làm lại từ đầu.

Quý Bạch giống mẹ hơn, khóe miệng có hai lúm đồng điếu. Khi cười, đồng điếu sẽ lờ mờ xuất hiện, cười càng tươi thì đồng điếu càng sâu. Trước nay Quý Bạch không thích đôi đồng điếu trên mặt mình lắm, bởi gã cứ cảm thấy khi cười có đồng điếu trông cứ ngốc nghếch làm sao. Vậy nên, kiếp trước gã rất hiếm khi cười. Song giờ đây gã không ghét nữa. 

Quý Bạch nhìn vào gương, thở một hơi dài. Cười xong, Quý Bạch năm ba mươi hai tuổi lại lên cơn thèm thuốc. Gã lục tung túi áo, trừ giấy thuốc của ông ngoại ban nãy chưa cất ra thì không tìm thấy bao thuốc gã thường hút. 

Quý Bạch năm mười tám tuổi vẫn chưa bắt đầu hút thuốc, từ khi lên đại học gã mới nghiện, cũng chính vào năm Mục Lâm biến mất. Thật lòng mà nói, lúc ấy tác động của Mục Lâm tới gã đã lớn lắm rồi. 

Nhớ đến Mục Lâm, Quý Bạch – người mới nãy còn nói nhịn được – vẫn kìm lòng không đặng, bèn tắm vội tắm vàng, thay một bộ quần áo sạch sẽ thoải mái rồi nấu cháo cho ông. Thấy ông đã ngủ yên trong phòng, Quý Bạch để lại một tờ giấy nhắn trên bàn ăn rồi ra ngoài. 

Gã muốn đi tìm Mục Lâm. 

Phần 2

Cổng nhà Mục Lâm vẫn khóa. Vương Hưng Xương đi tuần xong, đang định về, có gặp Mục Lâm nên chỉ về phía đường cái cho Quý Bạch.

“Chú vừa thấy nó đạp xe đi xong. Chú hỏi đi đâu, nó bảo đi trạm xá lâm trường.”

“Cảm ơn chú Vương ạ.” Quý Bạch không dừng bước, vẫy tay với Vương Hưng Xương rồi chạy về phía trạm xá.

*

“Mục Lâm, đến lượt cậu vào tiêm phòng dại rồi.” Y tá bước ra gọi.

Mục Lâm cầm giấy khám, đứng dậy đi vào theo y tá. Tiêm xong, đang chuẩn bị về thì tay áo bị Quý Bạch mới xông vào giữ lấy. 

Đã ba năm Quý Bạch không gặp Mục Lâm. rõ ràng mới mấy tiếng trước thôi, bức ảnh Mục Lâm năm hai mươi ba tuổi trên bia mộ vẫn in hằn trong não. Cũng may đèn hành lang trạm xá rất sáng, đủ để Quý Bạch nhìn rõ, Mục Lâm năm hai mươi ba tuổi và thiếu niên trước mắt dần lồng vào nhau. 

Mục Lâm vẫn mặc bộ đồ ban ngày: đồ thể dục màu xanh lam đã bạc phếch, còn hơi chật; áo khoác không kéo khóa, mở phanh ra, bên trong chỉ mặc áo phông trắng, tay áo xắn tới khuỷu; ống quần cũng cộc, để lộ mắt cá chân, khớp xương nổi lên ở mắt cá dính ít bùn, đế giày cũng toàn đất đen, chắc là dính từ lúc giằng co với gã trong rừng. Tóc Mục Lâm rất ngắn, theo kiểu đầu đinh ôm sát da đầu, trông chỉ toàn chân tóc đen cứng. Tuy mới mười sáu tuổi nhưng ngũ quan cậu đã góc cạnh, mày cao mắt sâu, hiện đôi mày đang nhíu vào, trên sống mũi cao thẳng lấm tấm mồ hôi, đôi môi vừa vặn mím thành một đường thẳng. 

Bây giờ Quý Bạch đã hoàn toàn chắc chắn, Mục Lâm quả thật cao hơn gã, bởi vì gã phải hơi ngẩng đầu để nhìn cậu. 

Mục Lâm của hiện tại, từ trên xuống dưới ngập tràn sự thẳng thắn không hề che giấu. Mạnh mẽ, mà cũng đầy phòng bị. 

Ánh mắt Quý Bạch quá thẳng thắn và trần trụi, tựa một con sói đói đang đánh giá con mồi lâu lắm mới săn được, trong khi ban ngày vẫn còn như cái gai, trông thấy cậu lần nào là đâm cậu lần nấy. Mục Lâm chưa từng thấy một Quý Bạch như vậy, bỗng chốc cảm thấy ánh mắt hiện giờ của gã hơi xa lạ và khó hiểu, đành lên tiếng cắt ngang ánh nhìn không hề che giấu ấy.

“Quý Bạch, anh đến đây làm gì? Hồi sáng chưa no đòn hả?”

Quý Bạch khụt khịt mũi, làm hai cánh mũi hơi động đậy. Gã nhớ ra đây là trạm xá nên đành gắng gượng đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong tim. Nếu bây giờ gã bảo Mục Lâm mình đến từ mười mấy năm sau, thể nào Mục Lâm cũng nghĩ gã bị điên nhỉ. Quý Bạch cố gắng kiềm chế nhịp thở có phần gấp gáp, chậm rãi nói:

“Mục Lâm, sao em lại đến trạm xá? Bị thương ở đâu à?”

Quý Bạch hơi lo, không biết có phải ban ngày đánh nhau làm Mục Lâm bị thương thật không, tuy nhìn bên ngoài không thấy gì nhưng có thể là bị thương bên trong. Gã muốn vén áo Mục Lâm lên xem thử, nhưng mới đưa tay lên đã bị Mục Lâm chặn đứng. Mục Lâm lùi về sau một bước, tránh bàn tay đang vươn sang của Quý Bạch, ngón tay Quý Bạch khựng lại giữa không trung. Mục Lâm thấy được vẻ buồn bã nơi Quý Bạch, mới đầu muốn mặc xác gã, song cuối cùng vẫn huơ huơ đơn thuốc trước mặt gã.

“Mấy thằng các anh còn lâu mới làm tôi bị thương được. Tôi đến tiêm phòng dại thôi, bị chó cắn.”

“Bị chó… cắn…”

Quý Bạch lặp lại lời Mục Lâm, thu tay về, vẻ mặt cứng đơ, khóe miệng không khỏi giật giật. Bây giờ gã vẫn chưa bình tĩnh nổi, trong lòng thấy hơi chua chát, khẽ nói:

“Lúc ban ngày anh chẳng qua chỉ cắn em một cái thôi mà? Có nhất thiết phải vậy không? Còn đi tiêm phòng dại nữa chứ.”

Sốc toàn tập trước lối suy nghĩ của Quý Bạch, Mục Lâm bất chợt nhếch khóe môi, thấy ánh mắt Quý Bạch không còn dữ như sói hổ giống ban nãy nữa cũng không hiểu ra làm sao, bèn quay người đi về phía cổng trạm xá.

Quý Bạch đứng nguyên tại chỗ vài giây, thở dài, song vẫn đuổi theo, vừa đuổi vừa kêu:

“Mục Lâm, em đợi anh với, anh còn chưa nói hết mà, em đi chậm thôi.”

“Mục Lâm…”

Cuối cùng Quý Bạch cũng đuổi kịp Mục Lâm. Gã cố ý đi bên trái Mục Lâm, vươn cổ để đối diện với tai cậu, đôi môi khẽ run, dè dặt cất lời:

“Mục Lâm, em có nghe thấy anh nói gì không?”

Mục Lâm nghe thấy nhưng không trả lời, càng đi càng nhanh. Quý Bạch lon ton hết quãng đường, vừa nói vừa thở dốc, sau cùng sốt ruột quá, bèn nắm lấy cánh tay Mục Lâm từ đằng sau, hỏi lại lần nữa:

“Mục Lâm, tai trái em có nghe thấy anh nói gì không?”

Mục Lâm bỗng dừng bước, Quý Bạch không kịp phanh, đâm sầm vào lưng Mục Lâm, tê cả mũi, vừa đau vừa nhức. Gã khổ sở xoa sống mũi. 

Mục Lâm nhấc chân phải lên, xắn gấu quần, để lộ phân nửa bắp chân và vết thương trên đó.

“Anh nghĩ đi đâu đấy? Tôi bị chó cắn thật nên mới tiêm phòng dại.”

Cơn đau nơi sống mũi khiến Quý Bạch rơi nước mắt, tầm nhìn nhòe đi, chỉ thấy trên bắp chân Mục Lâm đúng là có một mảng đỏ. Nhìn không rõ, gã liền ngồi xổm xuống xem thật kĩ. Mục Lâm không cho gã cơ hội, kéo luôn ống quần xuống. Quý Bạch vẫn khom lưng, nhìn bắp chân giấu dưới lớp quần của Mục Lâm, chau mày nói:

“Bị chó cắn thật à? Sao lại thế? Chó nhà ai? Sao còn cắn người nữa vậy?”

Bình luận về bài viết này