Nói hai mươi phút đến nơi, đúng là không chậm một giây. Tư Triết nghe xong tin nhắn thoại của Đậu Ức Từ trong WeChat, sau khi ra khỏi thang máy dứt khoát rẽ trái, không tốn mấy sức đã tìm thấy rạp phim.
Màn hình LED chiếm cả nửa bức tường ở khu nghỉ chân đang chiếu trailer phim, đối diện là hàng ghế đơn dài đã có mấy người ngồi rải rác, trong đó có cậu nhóc khờ đang ôm ba lô.
Bóng lưng của cậu trai hai mươi ba tuổi vẫn giống như một học sinh, gáy và lưng nối liền thành một đường, tóc quăn nhẹ theo từng lọn, rối một cách ngoan ngoãn, bẩm sinh đã mềm mại, chỉ để lộ vành tai, nhìn từ xa thì rất lanh lợi, phản ứng lại chậm chạp hẳn.
Cũng có thể là xung quanh ồn quá nên có người đến gần vẫn không phát hiện ra.
Tư Triết cố ý bước nhẹ, tự nhiên không nhẫn tâm quấy rầy cậu, lúc đến gần bỗng chuyển hướng, trốn sau một cây cột. Anh nhìn Đậu Ức Từ, Đậu Ức Từ nhìn màn hình, ánh sáng từ màn hình hắt ra, phủ lên toàn thân hai người một trước một sau, một ngoài sáng một trong tối những sắc màu liên tục thay đổi, chuyển động.
Nhớ mãi không quên, tất có hồi báo. Lời thoại phim lướt qua khiến tim Tư Triết nảy lên, cảnh tượng nào đó trong miền kí ức xa xôi đột nhiên trở nên rõ ràng.
“Đây là bạn Đậu Ức Từ lớp 7-3, phát thanh viên kì tới, em nói cho em ấy biết những gì cần biết rồi chuyển giao đồ đạc đi nhé.”
“Khi bật mic chú ý đừng ghé sát vào hộp tăng âm, sẽ tạo ra tạp âm đó. Nút bên trái này là tắt, nút bên phải là bật, cậu thử xem nào?”
“…Không phải, đây mới là bên phải… Bỏ đi, anh dán giúp cậu mấy cái ghi chú vậy.”
“Vậy nhé? Có gì không hiểu cứ hỏi anh.”
…
Đậu Ức Từ, hóa ra thật sự là em.
Nói thật thì, lúc mới đầu nhìn thấy lời mời kết bạn đó, Tư Triết thực sự không nhớ ra Đậu Ức Từ là ai, suýt nữa không chấp nhận. Trong danh sách có hơn trăm người bạn, sau khi đi làm càng ngày càng nhiều, bạn học, đồng nghiệp, bạn qua mạng, đối tượng phỏng vấn, cũng có kẻ săn tin hot quấy rầy suốt ngày, đa số chỉ mới gặp mặt một hai lần, Đậu Ức Từ chỉ là một trong số những người kết bạn xong để đấy, không có gì đặc biệt. Có mấy lần anh quyết tâm muốn xử lí, nhưng do quá bận rộn với công việc nên đành từ bỏ, cũng sợ xóa nhầm nguồn tư liệu hữu dụng nào đó. Có hôm viết bài đến đêm khuya, nhìn thấy avatar vẫn sáng của mấy người đang online cũng sẽ dành mấy giây nhớ xem Cát Biển Và Bọt Sóng rốt cuộc là ai, tuy nhiên với những thứ tồn tại đã lâu, con người sẽ dần học cách làm quen, quen giữ sự tò mò về nó, giữ khoảng cách với nó theo bản năng, không có lí do cụ thể cũng sẽ không khám phá động cơ của nó.
Có một khoảng thời gian anh bị thất tình, đối phương là giáo sư thỉnh giảng hồi đại học của anh, kí giả cao cấp, tỏa ra khí chất và tinh thần khiến người khác ngưỡng mộ, chỉ duy xu hướng tính dục là giấu giấu giếm giếm, ra ngoài ăn cơm bình thường thôi cũng phải trốn trốn tránh tránh vì sợ người khác trông thấy. Tình cảm biến mất nhanh chóng theo thời gian, khiến người ta bắt đầu nghi ngờ liệu nó đã từng xuất hiện thật hay chưa. Có lúc rất dễ để nhìn rõ bản chất của một người, có lúc cứ mãi không thấu. Tư Triết không thích dây bùn dẫn nước, sau khi phát hiện đối phương lén đi xem mắt liền dứt khoát nói chia tay, từ đó đường ai nấy đi.
Nếu nói thích thì thật ra cũng chưa tới mức sâu đậm, nhưng lúc ấy Tư Triết còn quá trẻ, quá hiếu thắng, đá người khác vẫn thấy là mình bị tổn thương, vội vàng muốn xóa bỏ ám ảnh thất bại. Anh tải app hẹn hò về, tìm đối tượng đã từng mập mờ trên QQ, thử phát tiết bừa bãi, làm một vị khách vô tình chỉ nói chuyện ong bướm. Anh từng nhấn vào avatar của Đậu Ức Từ không dưới một lần, đều là vào đêm khuya, lúc nông nổi còn muốn thả thính trêu ghẹo cậu mấy câu, thử cậu, hẹn gặp cậu, nhưng cuối cùng vẫn không đánh cược một phen. Không phải anh không dám, mà là rốt cuộc không cam tâm vứt bỏ bản thân, biến thành một thằng tồi chẳng khác gì người đó.
Doãn Bân cứ gặng hỏi anh sao không chịu thử tìm thêm, anh cũng trả lời nửa đùa nửa thật, đợi chút đi, đợi tính cách chín chắn hơn, công việc ổn định rồi, come out với bố mẹ thành công rồi, đợi gặp được người mình thực sự thích rồi hẵng nói.
Doãn Bân vẫn nhớ cậu bạn vẻ ngoài không tệ, chỉ có tính tình hơi hướng nội hay làm bài tập cùng em họ mình đó. Tư Triết hiện nay gặp lại người cũ khi làm việc đã có thể thản nhiên gọi tiếng “thầy”. Đối phương sớm đã kết hôn, con cũng học mẫu giáo rồi, ánh mắt nhìn Tư Triết vẫn nồng nhiệt như xưa, nhưng sẽ không bao giờ nhận lại phản ứng quen thuộc nào nữa. Vậy nên, khi Doãn Bân biết Tư Triết muốn về Bắc Kinh một chuyến bèn thuận miệng nói câu “gặp thử đi”, Tư Triết khó khăn lắm mới nghiêm túc cân nhắc chuyện này.
Thế thì gặp thử vậy?
Cứ ngỡ là cố nhân trùng phùng, ai ngờ lại là một màn nhất kiến chung tình đến muộn.
Bây giờ mới bắt đầu liệu còn kịp không? Cậu đã có bạn gái rồi. Tư Triết cứ thế nhìn Đậu Ức Từ, lòng trống rỗng, thở dài một tiếng.
Phòng tình nhân chỉ còn suất chiếu cuối cùng, bốn mươi phút nữa mới mở. Đậu Ức Từ ngồi đã lâu, đương nhiên thu hút sự chú ý của nhân viên đang rảnh rỗi của khu trải nghiệm thực tế ảo.
“Xin chào! Quý khách muốn chơi thử sản phẩm của chúng tôi một chút không ạ?”
Sự nhiệt tình quá khích và đồ vật đột nhiên bị đưa tới trước mặt dọa Đậu Ức Từ một phen hết hồn. Cậu trốn tránh theo bản năng một lúc mới nhìn rõ phía trước là một chiếc VR HMD (1).
“Ừm, thôi, tôi hơi say cái này, cảm ơn nhé.”
Dù sao vẫn rảnh, cậu nhóc hiển nhiên không có ý định bỏ cuộc dễ dàng thế:
“Thiết bị của chúng tôi rất phù hợp với thiết kế sinh học của con người, độ phân giải cao, góc nhìn rất rộng, có nhanh nữa cũng không sợ bị chóng mặt đâu ạ, quý khách thử là biết liền.”
Không rõ vì sao, ví dụ như lúc mua kính áp tròng, làm thẻ hội viên, Đậu Ức Từ đều không xử lí nổi kiểu giới thiệu đã được đào tạo nhuần nhuyễn này. Thấy cậu không có thái độ từ chối cứng nhắc lạnh nhạt, bên kia nhanh chóng chớp thời cơ:
“Thử đi ạ, nếu quý khách sợ bị say chúng tôi cũng có game hẹn hò, độ chân thực rất cao đấy ạ.”
Chơi game hẹn hò ở nơi công cộng có khác gì cởi quần áo ở nơi công cộng đâu, ôm ôm ấp ấp, nói lời đường mật với không khí, không những ngốc nghếch mà còn đáng xấu hổ, người bình thường làm sao chịu mất mặt vậy cơ chứ.
Đậu Ức Từ ngần ngừ một lúc, do dự đứng lên. Không gì thắng nổi trái tim muốn trải nghiệm yêu đương, huống hồ trong đầu cậu đã có đối tượng cụ thể.
Tư Triết đang trốn trong góc im lặng theo dõi:
“…”
Không phải đã có bạn gái rồi sao? Chẳng nhẽ không đủ xinh hả?
Đậu Ức Từ đi vào khu trải nghiệm, đội HMD lên rồi hỏi nhân viên hiện đang điều chỉnh game:
“Có thể chọn vào vai nhân vật nữ không?”
Cậu nhóc đơ ra: “Được, được ạ… À…” Dù sao cũng là khách, có nghi ngờ nữa cũng không được thể hiện ra ngoài. “Lát nữa nếu quý khách cảm thấy không thoải mái thì cứ việc kêu dừng nhé ạ. Đi lại không cần sợ đâu, chúng tôi sẽ trông chừng, không để quý khách ngã hay va đập đâu ạ.”
Tấm kính quang học của VR có thể điều tiết cự li các vật xung quanh cho người cận thị. Đậu Ức Từ “ừ” một tiếng, tháo kính ra, đội HMD lên dưới sự giúp đỡ của cậu nhân viên, tiến vào trò chơi. Sau khi bối cảnh được khởi động, một vườn hoa hiện ra trước mắt Đậu Ức Từ, dưới chân cậu là đồng cỏ xanh mướt, trên đầu là mặt trời rực rỡ, bên tai là chim chóc líu lo. Cậu cúi xuống nhìn mình — cậu đang đi chân trần, mặc một chiếc váy ren trắng xòe.
Đậu Ức Từ:
“…”
Chân không hề có cảm giác bị bó nha.
Đây mới chỉ là chơi thử, tình tiết khá đơn giản, người chơi đóng vai nữ chính, đang cùng người bạn trai nhiếp ảnh gia chụp ảnh ở vườn hoa. Hình ảnh 2D có thể nói là hoàn hảo, giọng nói trầm ấm, cực giàu từ tính, chỉ kém Tư Triết một chút xíu thôi. “Anh” chỉ vào viên đá bên khóm hoa, dịu dàng nói với Đậu Ức Từ:
“Cục cưng, chụp một tấm ở đây đi. Trong ống kính của anh, em và phong cảnh, không thể thiếu bên nào.”
Đậu Ức Từ vừa đỏ mặt vừa nổi da gà.
Cậu làm theo hướng dẫn, bước lên đường viền hẹp, hiệu ứng chân thực khiến cậu thật sự có cảm giác mất thăng bằng nên không dám bước quá dài. Đậu Ức Từ nghiêng ngả chuyển mình, không tự chủ được dang rộng cánh tay ra nhằm giữ thăng bằng.
“Đừng sợ.” “Người” trước mắt nói, đưa tay về phía cậu, năm ngón chạm vào lòng bàn tay cậu, giữ chắc lấy cậu.
Sự tiếp xúc ấm nóng, khô ráo, chân thực biến thành luồng điện áp theo dây thần kinh phóng thẳng vào não bộ. Đậu Ức Từ có chút căng thẳng, tim loạn nhịp đập binh binh, thử rút tay về mà không được, chỉ có thể buồn bực trong lòng, nhân viên ở đây kính nghiệp quá đi, hiệu ứng không đủ còn dùng người thật bù vào, quả nhiên là trải nghiệm tăng cường có khác.
Dưới sự dẫn dắt của “anh”, Đậu Ức Từ tiến thêm vài bước, muốn ngoái đầu ngắm xung quanh, lúc này cánh tay lại bị kéo nhẹ một cái, cậu không trụ vững được, cả người bị nghiêng qua, rơi vào một vòng tay rắn chắc. Hương thuốc lá nhàn nhạt xộc vào khoang mũi cậu, khiến cậu nhất thời không phân biệt được mình đang ở đâu, hư ảo hay hiện thực, say chuyển động hay say hương. Cậu mơ mơ màng màng nghĩ, đầu VR này thật sự không tệ, có khi mua một cái về nhà cho lão Đậu thử xem cũng được.
Chú thích:
- Head-mounted display: kính mũ chuyên dụng để trải nghiệm thực tế ảo


Bình luận về bài viết này