Chương 15

By

Thật ra Đậu Ức Từ thuộc mẫu con trai Bắc Kinh khá điển hình, mang trên mình chút khí chất kiêu ngạo trời sinh nhưng không làm người ta chán ghét, giỏi giang vừa đủ, không bao giờ nôn nóng hoang mang, thậm chí còn hơi lười nhác, sĩ diện, chỉ chơi trong vòng tròn nhỏ của mình, không dễ bước ra khỏi đó, mà người lạ muốn vào cũng rất khó.

Tư Triết cũng sinh ra và lớn lên ở Bắc Kinh, con nhà quyền thế được giáo dục cẩn thận, thông minh hiếu học, luôn cố gắng tiến bộ, chẳng qua vì chuyển đến phía Nam sớm, ở suốt mười mấy năm, thói lắm mồm, vô lại, bướng bỉnh được trung hòa bởi sự nhanh nhẹn tinh tế của người phương Nam đã hòa vào xương tủy anh, hai loại khí chất tương hỗ tạo nên một khí chất phức tạp nhưng không xung khắc. Anh làm việc tỉ mỉ, rất tôn trọng thời gian, không có bất cứ thói hư tật xấu nào, ngoại trừ buổi tối tụ tập cùng đám bạn thuở nhỏ nọ, thời gian còn lại gần như không nói giọng Bắc Kinh.

Đậu Ức Từ cũng lắm mồm, nhưng chỉ lắm mồm với người quen, ví dụ lão Đậu, hơn nữa nói ba câu thì có hai câu rưỡi là mỉa người ta, nửa câu còn lại còn tranh thủ khen mình lắm mồm một cách rất đặc biệt, cách thức đơn giản trực tiếp, nói theo tiếng Bắc Kinh thì là có chút “quái”. Cũng vô lại, mới uống tí rượu đã “cậu đây” này “cậu đây” nọ, lúc này mà đưa cậu cái tăm, không khéo còn muốn đơn thương độc mã đi chinh phạt Đài Loan; cũng bướng bỉnh, không dễ gần lắm, không ai có thể khiến cậu phá bỏ nguyên tắc, bước ra khỏi vùng an toàn, ngoại trừ Tư Triết.

Một khi đứng trước mặt Tư Triết, Đậu Ức Từ liền biến thành con cáy, một Tiểu Đậu Tử chỉ biết cam chịu.

Đương nhiên, vì Trì Tâm Tâm, cậu cũng xem như đã liều mạng xông pha.

Khi con trai Bắc Kinh bắt đầu yêu đương, họ thà rảnh rỗi pha trò cũng nhất quyết không nói lời đường mật, thề hẹn biển cạn núi mòn. Đừng nói là chủ động theo đuổi, muốn nghe Đậu Ức Từ nói một câu “thích” thôi cũng khó như bắt cậu rời khỏi vùng an toàn vậy.

Thật ra không phải tận tai nghe thấy mới được, nhưng dù sao nếu Đậu Ức Từ muốn nói cũng là nói cho người khác nghe, điều này khiến Tư Triết hơi đau đầu. Anh ngồi trước bàn uống trà xem thời sự, hai mắt lại không ngừng liếc sang bóng dáng đang lúi húi trong bếp, an ủi bản thân: Vẫn đỡ hơn giai thẳng, muốn bẻ thẳng thành cong quá khó, so với việc này, anh còn tự tin nắm chắc phần thắng khi cạnh tranh với người khác hơn, chỉ không biết tên kia là thần thánh phương nào, lai lịch ra sao mới có thể khiến nhóc này rung động, đúng là càng nghĩ càng thấy không phục.

Nhưng trách ai bây giờ đây, ai bảo không tới sớm.

Hôm đó ở sân bay đã bị cậu thu hút từ cái nhìn đầu tiên, không giống lắm với hình ảnh trong kí ức, hoàn toàn không giống người đã nói chuyện với anh trước đây, nghĩ kĩ lại thì vốn chỉ ở chung mấy ngày thôi, nhưng Tư Triết cảm thấy mình ngày càng để ý đến Đậu Ức Từ, đặc biệt là lúc nghe cậu nói muốn học theo đuổi người khác, lần đầu trong đời anh phát hiện giấm chua đến mức ấy.

Thế này là thích thật rồi.

Mới sáng sớm, Doãn Bân đã bất chấp online, mùi hóng hớt bay qua đại dương, xuyên qua màn hình điện thoại từ bên kia thế giới. Tư Triết còn đang phiền não, không vực nổi tinh thần, tốc độ gõ cũng chậm đi rất nhiều.

Tư Triết: Chắc chưa có bạn gái đâu.

Doãn Bân dứt khoát gửi lại một tin nhắn thoại ngắn, mặc dù đã di cư mấy năm, giọng vẫn đặc sệt khẩu âm Bắc Kinh:

“Chắc? Không, tao nói này, ở chung nhiều ngày thế rồi mà mày vẫn chưa hỏi rõ à? Không giống tác phong thường ngày của ngài nha ngài Tư.”

Tư Triết lười giải thích với anh ta, càng không thể để Đậu Ức Từ nghe thấy, tiếp tục gõ: Đang chán đây, hình như em ấy thích đàn ông.

Doãn Bân:

“Thế không phải vừa đẹp à? Còn chán cái gì, cưa đổ luôn đi chứ lị!”

Sau đó lại gửi tiếp một tin:

“Đừng nói với tao cậu ấy là bi đấy nhé.”
Đã có lúc Tư Triết bị tài đoán mò của Doãn Bân dọa giật mình thật, anh thấy rợn cả người, thầm nghĩ, không phải chứ, cmn thế này cũng chuẩn quá rồi đấy.

Nhưng khi bình tĩnh suy nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy không khả thi lắm. Với EQ của Đậu Ức Từ, với khả năng vận tải của bộ não bị nối nhầm mạch đó, nhìn thế nào cũng không ra một cao thủ tình trường xơi tuốt nam nữ.

Nếu trở về mấy năm trước, Tư Triết tuyệt đối sẽ không lo nghĩ nhiều như vậy, lên giường hay là hẹn hò, hay là vừa lên giường vừa hò hẹn, cần gì phải vòng vèo thế, chẳng ra dáng đàn ông, chẳng ra dáng gei gì cả. Nhưng kể từ sau khi đi làm, anh dần dần thay đổi cách nghĩ, đặc biệt với mối tình trước, cuối cùng anh cũng nhìn rõ rồi, khi người ấy bước xuống sân khấu, cởi bỏ lớp hào quang của sự nghiệp, trở thành một người bình thường, ở đâu cũng có, khi ăn rung đùi, khi ngủ thì ngáy, ngoài miệng tuyên truyền “đạo nghĩa vai sắt, văn chương người tài” (1), sau lưng lại đặt lợi ích lên đầu, lén bồ bịch với đàn ông; khi tấm lọc biến mất, sự tốt đẹp điêu tàn, thì đến tiếng rên rỉ lúc làm tình trái ngược với hình tượng thường ngày của người ấy cũng trở nên thật ti tiện, khiến bên kia chán ghét.

Lúc còn làm báo cáo chuyên đề về hiện trạng sinh tồn của một đồng chí, Tư Triết đã trích một đoạn văn thế này trong bài: 

“Đến tận ngày nay, thế giới này mới chỉ đạt đến bước các thanh niên rực rỡ tuổi trẻ hô to ‘đồng tính không phải cái tội’, nhưng không ai có thể nói cho họ tiếp theo theo đây phải đối mặt với già, với xấu, với bệnh tật, với tàn phế ra sao.” (2)

Viết xong báo cáo, Tư Triết cũng rời xa truyền thông thực tế, bản thảo cuối cùng vẫn bị cắt xén, anh thất vọng với thể chế, cũng thất vọng với một bản thân chưa từng thật sự yêu, thất vọng với một bản thân không thể chịu đựng nổi mặt bình dị của tình yêu.

Đã rất lâu rồi trái tim anh chưa rung động.

Vừa thấy đã yêu rất có thể là thấy đẹp thì thích, cách Đậu Ức Từ nhìn anh cũng có thể kèm theo tấm lọc mông lung của quá khứ. Cảm giác thích một người thật sự rất đẹp đẽ. Nhưng quá trình này không nên quá dễ dàng, quá ngắn ngủi, nếu không cũng sẽ biến mất rất nhanh.

Có những thứ không phá vỡ mới không để lại tiếc nuối; có những lúc chờ đợi cũng là một trải nghiệm đẹp đẽ như vậy. 

Vì thích cậu, nên lần này anh muốn thận trọng hơn.

Có những người chỉ ngồi khoanh chân không động đậy, tim đã bay đến năm mươi năm sau, hiểu thấu cuộc đời; có những người não hay chập cheng, chỉ nhớ được củi dầu gạo muối, tín hiệu gì gì đó đều không bắt được.

Tư Triết đã mua rất nhiều, từ đồ ăn vặt, nước ngọt, thực phẩm đủ loại, đến gia vị cũng không quên, muốn chất đầy cả tủ lạnh. Một mình Đậu Ức Từ đã bao giờ sống những ngày tỉ mỉ như thế, sáng ngày ra không tranh thủ thời gian còn ngồi sắp sắp xếp xếp từng tí một, nghiên cứu hướng dẫn sử dụng đồ nấu.

Dầu oliu đóng liền hai chai, sau khi tách ra, một tờ ghi chú rơi từ trong hộp ra, bên trên có hàng chữ in, font chữ tròn tròn, giống thư viết tay đính kèm sản phẩm trên Taobao, rất đáng yêu.

“Mẹo nhỏ làm bếp… muốn dầu không bắn ra ngoài… trước khi đập trứng hãy đổ dầu vào… để lửa nhỏ… đậy vung… nhớ dùng dầu oliu của chúng tôi nha…” Đậu Ức Từ cầm tờ ghi chú, đọc lên, thầm nghĩ, hóa ra là thế, lại thấy cảm kích, doanh nghiệp bây giờ có tâm thật đấy.

Cậu gấp tờ giấy lại, bỏ vào trong túi áo, đầu bếp gà mờ lập tức xắn tay áo hành động, quả nhiên làm ra hai quả trứng lòng đào không cháy không khét, người không dính giọt dầu nào.

Khi cậu dọn món ra, bản tin thời sự cũng vừa kết thúc. Tư Triết gắp trứng lên cắn một miếng, bật ngón tay cái:

“Món trứng rán hôm nay không tệ chút nào, có trình độ đấy.”

Đậu Ức Từ cúi đầu, cắm ống hút vào cốc sữa, ra vẻ bình tĩnh:

“Tạm thôi ạ. Anh còn thích ăn gì không? Hôm nào được nghỉ có thể nấu ở nhà.”

“Thời gian này thì khó nói lắm, mai bắt đầu phải đi đến địa điểm tổ chức rồi, phỏng vấn xong còn phải viết bài luôn nữa, chắc đêm muộn mới về tới nhà.”

“Ò.” Đậu Ức Từ không muốn tỏ ra mất mát quá, đành nói: “Vậy anh nhớ ăn uống đúng giờ nha.”

Với tính cách của Tư Triết, đây không phải chuyện cần người khác lo, nhưng vì là Đậu Ức Từ, anh không muốn đáp theo cách thông thường:

“Bận quá có khi không nhớ nổi, tôi mang theo ít đồ ăn để trong xe vậy.”

Đống bánh mì với bánh quy trong túi đấy hả? Thế sao được? Tuy bản thân cậu cũng không ăn uống điều độ lắm, thường xuyên đối phó qua loa, nhưng Tư Triết thì khác, công việc của anh đòi hỏi phải thức đêm nhiều, ba bữa chính mà ăn lung tung, người có trẻ nữa cũng làm sao chịu nổi?

“Em có cái cặp lồng, nếu anh không chê… ngày mai em làm chút gì đó, anh mang đi nhé?”

Tư Triết cố gắng kiềm chế, nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi nói:

“Vậy để tôi mua nguyên liệu đi, đâu thể để cậu vừa tốn tiền vừa tốn sức được?”

Sau đó, anh ngừng lại một chút như đang sắp xếp từ ngữ:

“À, việc tối qua cậu nói ấy… đợi tôi có thời gian qua bên đó một chuyến, xem thử anh ta ra sao rồi chỉ cho cậu biết cần làm gì.”

“Được ạ.”

Một hỏi một đáp, nhìn thì có vẻ khá bình thường, khá khách sáo, thực chất trong lòng mỗi người đều đang ôm toan tính riêng. 

Đậu Ức Từ nghĩ, không còn nhiều thời gian nữa, tim và dạ dày, ít nhất phải nắm được một cái, để anh có cái gì đó gợi nhớ, khiến anh dù đi vẫn luôn nhớ đến mình. Cũng chỉ còn chút hi vọng này thôi.

Tư Triết lại nghĩ, kệ em ấy chứ, để em ấy nấu cơm cho mình cũng tốt, xem như là cưới trước yêu sau phiên bản biến tấu, lên xe trước mua vé sau, để gạo nấu thành cơm trước đã. Cơm cũng làm rồi, con đường để làm những cái khác sẽ còn xa sao?

Chú thích:

Bình luận về bài viết này