Chương 17

By

Ngày họp đầu tiên có hai hoạt động dành cho kí giả, buổi trưa nghe Ủy ban Cải cách và Phát triển Quốc gia giải đáp câu hỏi liên quan đến phát triển thúc đẩy nền kinh tế chất lượng cao, buổi chiều thảo luận chuyên sâu cùng các ủy viên về biện pháp thoát nghèo đúng đắn, phòng chống ô nhiễm, giải quyết các nguy cơ lớn và cuộc chiến bền bỉ chống lại ba thứ kể trên.

Bất kể là phỏng vấn tại hiện trường hay tường thuật trên mạng, kí giả đều cần báo tên và hẹn trước với đơn vị, kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt. Trung tâm Media có bố trí khu nghỉ ngơi dành cho cánh truyền thông, đại đa số các kí giả phỏng vấn xong sẽ viết bài tại đây, tổ Hậu cần sẽ sắp xếp suất ăn dựa theo số người nên không hề có chuyện không có thời gian ăn cơm, nhịn đói viết bài.

Nhóm người đi đi về về trên con đường này vẫn thế, một năm họp một hai lần, không quen người thì cũng quen mặt. Ghế nhường cho các đồng chí nữ ngồi, các đồng chí nam ngồi luôn dưới đất, mỗi người một cái iPad, bút ghi âm hoặc điện thoại, bản thảo điện tử, dây sạc rải đầy xung quanh. Phóng viên chụp ảnh chụp xong không có việc gì làm, vác “thương dài pháo ngắn” (1) cầm cơm hộp tụ tập tán phét, chia sẻ kinh nghiệm chụp ảnh.

Cặp lồng giữ nhiệt của Tư Triết đặt giữa đống hộp cơm dùng một lần màu trắng vô cùng nổi bật.

Đúng vậy, Đậu Ức Từ chuẩn bị cho anh một cặp lồng cơm.

Cặp lồng giữ nhiệt của TAFUCO công nhận to ghê, cao gần bằng ống kính dài của Nikon D700, bên trong có bốn ngăn, từ trên xuống dưới là thăn bò-dê áp chảo với trứng chiên (2), rau như ý xào thịt thái sợi (3), chân giò ngâm tương đủ mỡ đủ nạc đã được chặt gọn thành miếng, cuối cùng là cơm. Vừa mở nắp, mùi thơm đã tỏa ra, hấp dẫn ánh nhìn đầy tò mò ghen tị của mọi người. Hộp cơm nhanh trong tay đồng nghiệp tức thì không còn thơm nữa. Tư Triết hào phóng đẩy cặp lồng vào giữa, không hề ra vẻ:

“Mau nếm thử đi, nhà làm đó. Mọi người ăn trước nhé, tôi viết tí nữa là xong rồi.”

Trong đoàn người đi cùng, ngoại trừ Mặc Sảng đến từ Hạ Môn, tất cả đều là người bản địa, cấp dưới của chủ nhiệm Hồ, không hứng thú lắm với ẩm thực Bắc Kinh, nhưng nếm xong vẫn phải tấm tắc khen ngon, nói đây mới là mùi vị của quán rượu vại (4) và tiệm thịt lòng (5) ở Bắc Kinh xưa, ăn một miếng nhớ nhà liền.

Nói thì nói vậy, ai cũng ngại ăn nhiều, chỉ duy Mặc Sảng động đũa thêm mấy lần. Cà rốt và đậu phụ khô thái chỉ mảnh, ba chỉ mềm nẫn, kết hợp cùng vị thanh mát của giá, Mặc Sảng vừa ăn vừa hỏi:

“Rau như ý là gì thế?”

Tư Triết vùi đầu gõ xong đoạn cuối cùng, gập laptop lại rồi đáp:

“Rau dương xỉ đấy. Năm đó Càn Long đi săn ở Thừa Đức, muốn ăn rau quê dại, đầu bếp liền làm ra món này, Càn Long rất thích, cảm thấy cái tên “rau dương xỉ” tục quá nên mới ban tên như ý.”

“Món Bắc Kinh nào cũng có điển cố thế này à?” Mặc Sảng thấy rất thú vị. Lúc này Tư Triết mới cầm bát bắt đầu ăn cơm, đây là bữa cơm Bắc Kinh đầu tiên của anh kể từ khi quay lại, cảm giác còn mãn nguyện hạnh phúc hơn đi ăn ở bát đại lầu kinh thành gì đó nhiều.

Đương nhiên sự hạnh phúc này không hoàn toàn đến từ việc thức ăn vừa miệng. Buổi sáng vừa mở mắt anh đã nhìn thấy có người tay chân luống cuống chuẩn bị trong bếp, nồi niêu xoong chảo kêu loảng xoảng, mùi khói bếp nồng đến mức bây giờ hít sâu một hơi vẫn có thể ngửi thấy.

Buổi chiều, sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc đã là sáu giờ hơn. Tư Triết ngồi trong xe viết bài, biên chỉnh một lượt rồi đính kèm ảnh gửi về tòa soạn. Bên nhà anh vẫn còn vài họ hàng ở Bắc Kinh, biết anh về thì chốc chốc lại nhắn tin, bảo anh qua ăn cơm.

Chủ nhiệm Hồ cũng đã lo liệu tiệc cơm xong, cho dù anh vẫn chưa ra quyết định cuối cùng, nhưng chủ nhiệm Hồ đã coi anh như người mình, ý đồ rất rõ ràng: muốn anh sớm ngày gia nhập đội ngũ của ông.

Mối quan hệ giữa Mặc Sảng và Tư Triết không tệ, cũng không cạnh tranh trong công việc. Bảy, tám người bao gồm anh, chủ nhiệm Hồ, nhà báo và biên tập viên dắt nhau đi ăn thịt ướp đút lò đồng ở Tụ Bảo Nguyên trên phố Ngưu. Trời vừa trở lạnh, việc làm ăn của các quán lẩu liền phát triển rực rỡ, khách xếp hàng ngồi kín trước cửa và sân trong, nhân viên phục vụ bê than ra ra vào vào. Vẫn chưa hết ngày, chỉ nghe tiếng ngửi mùi thôi mà cả người đều thư giãn như đã sớm thành công rồi về hưu, nửa đời còn lại chỉ lo cung phụng rượu thịt cho cái bụng. 

Người làm truyền thông, bất kể nam nữ, đại đa phần đều hút thuốc. Trong quán quá ồn, Tư Triết ra vườn sau, đứng cách đám bạn thuốc hai, ba mét, tựa vào một cây cột gọi điện cho Đậu Ức Từ. Đầu dây bên kia reo mấy tiếng đã thấy bắt máy, vẫn chưa tới lúc tan làm, Đậu Ức Từ nói không to, Tư Triết có thể nghe được tiếng cậu đứng lên ra khỏi phòng, tìm nơi không có ai để nói chuyện với mình.

“Cậu ăn chưa?” Người Bắc Kinh mà, gặp nhau phải hỏi chuyện ăn uống trông mới thân thiết.

Đậu Ức Từ đáp:

“Em ăn lúc sáu giờ hơn rồi, hôm nay nhà ăn có bánh bao nhân thịt bò với hành lá, ngon hơn của Khánh Phong nhiều, em còn gói mấy cái mang về.”

Tư Triết cảm thấy Đậu Ức Từ ăn nói cực kì chân thành, bất kể hỏi cậu cái gì, cậu đều sẽ kể cả những chuyện liên quan nhưng chưa hỏi đến, đỡ phiền bao nhiêu.

Đậu Ức Từ lại hỏi:

“Anh xong việc rồi ạ?”

Bên cạnh có hai người khách đang hút thuốc, Tư Triết quay lưng lại, không muốn bị ám mùi khói.

“Chưa, vẫn đang ở cùng với đồng nghiệp, chắc sẽ về trước mười giờ. Tôi có đặt đồ ăn, chút nữa tới nơi người ta sẽ đặt ở cửa.”

“Vâng.” Đậu Ức Từ không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Tư Triết. “Thế anh về mới ăn ạ?”

“Ừ, đói muốn chết rồi.” Tư Triết nhìn xâu thịt dê mỡ màng đẹp đẽ được nhân viên phục vụ bê ngang qua trước mặt, nuốt nước bọt: “Bữa trưa ngon quá, tôi nghĩ về sau không ăn nổi đồ bên ngoài nữa mất.”

Ở đầu dây bên kia, Đậu Ức Từ không biết đang nghĩ gì, nửa ngày sau mới “ò” một tiếng:

“Không cần cảm ơn.”

Tư Triết, người còn chưa nói cảm ơn:

“…”

Gọi điện xong, vừa quay người, anh liền đụng độ chủ nhiệm Hồ cũng vừa ngắt điện thoại đang trở về, hai người bỗng trao nhau ánh mắt ngầm hiểu, chủ nhiệm Hồ huơ điện thoại với Tư Triết, Tư Triết mỉm cười như muốn nói: Phải thông báo với vị ở nhà kia một tiếng chứ, đều là đàn ông cả, cháu hiểu, cháu hiểu.

Áp lực và cường độ công việc trong kì đại hội rất lớn, cả bàn không ai uống rượu, Tư Triết đến rau cũng chẳng ăn bao nhiêu, người ta hỏi anh có phải không hợp khẩu vị không, anh nói làm gì có, chỉ là trưa nay ăn nhiều quá còn chưa tiêu hóa hết thôi.

Về đến nhà, anh ăn không chừa một hạt cơm nào, còn xới thêm hai lần. Ăn no xong cũng không còn sớm nữa, Tư Triết rửa bát rồi đi tắm, khi anh ra ngoài Đậu Ức Từ vẫn đang xem TV, mặc pajama ôm gối dựa ngồi trên sofa, đôi mắt đằng sau cặp kính long lanh nước, nhìn là biết vừa ngáp xong. 

“Chưa ngủ à?” Tư Triết vò tóc đi đến bàn làm việc, mở máy tính ra.

Đậu Ức Từ quay đầu nhìn anh, dường như hơi bất mãn giờ này rồi mà anh vẫn phải làm việc:

“Không buồn ngủ lắm, lát nữa em ngủ.”

Kênh CCTV6 đang chiếu một bộ phim võ hiệp năm 80, kĩ xảo như phim hoạt hình vậy, phụ thuộc hết vào diễn xuất của diễn viên. Sau khi Tư Triết ngồi vào bàn, đối diện với bài viết đã xong xuôi trên màn hình, ánh nhìn rơi trên người Đậu Tức Từ, bóng lưng cậu thẳng tắp như đang chìm đắm trong cảnh đánh đánh giết giết, xem đến là nhập tâm, nhưng chẳng mấy chốc sẽ phát hiện thật ra cậu đã không gượng nổi rồi, đầu liên tục ngoẹo sang một bên, lại bật dậy liên tục, còn khăng khăng chỉnh tư thế lên dây cót tinh thần.

Cú đêm à, sao vẫn chưa ngủ? Tư Triết đợi đến mức sắp nhịn không nổi nữa rồi, nhưng anh càng sốt ruột, Đậu Ức Từ càng giống như đang chống đối anh, tháo kính day day trán, lại cầm điều khiển chỉnh tiếng to lên.

Tư Triết:

“…”

Hai người thầm thi gan với nhau mà không biết đọc suy nghĩ, cuối cùng Đậu Ức Từ chịu thua trước, không đợi được Tư Triết đến xem TV với mình, mí mắt muốn sụp xuống, không ngừng đấu tranh, đầu ngoẹo sang một bên, vẫn giữ tư thế ngồi đi gặp Chu công trước. Như nhận được tín hiệu gì, Tư Triết lập tức gập máy, lao đến trước sofa, chưa yên tâm còn huơ huơ tay trước mắt Đậu Ức Từ,  sau khi xác nhận cậu đã ngủ say mới cẩn thận từng tí gỡ chiếc gối tựa ra khỏi tay cậu, lấy điều khiển đi, vứt sang một bên, đặt một cánh tay của cậu lên gối, ngồi xuống cạnh cậu, nhích dần, nhích dần, phần thân dưới sắp liệt tới nơi rồi mới miễn cưỡng thấp hơn cậu nửa cái đầu, khẽ khàng ghé vào trong lòng cậu.

Đậu Ức Từ hít thở nhịp nhàng, người thơm ngát mùi sữa tắm. Tư Triết tháo kính của cậu xuống, ngoái đầu ngắm cậu ở cự li gần, chứng kiến khoảng cách giữa môi mình và môi cậu dần dần rút ngắn, xúc cảm trên trán từ từ rõ ràng hơn, kích thích điên cuồng cảm giác yêu đương, nhưng cuối cùng anh vẫn dừng lại trước phạm vi mà dù ngừng thở cũng có thể khiến Đậu Ức Từ tỉnh giấc.

Ngửi trộm không phạm pháp, nhưng ngửi trộm nào phải ngồi đợi người mình thích từng bước bị mình hấp dẫn, tới ôm mình rồi cho mình cảm giác thành tựu đâu. Tư Triết nhấc cánh tay còn lại của Đậu Ức Từ lên, choàng qua cổ mình, hưởng thụ cảm giác được cậu “ôm lấy”, cầm iPad khi nãy đặt trên đùi lên chơi game…

Ngủ thế này dù sao cũng không thoải mái, Đậu Ức Từ mơ một giấc lộn xộn, lúc tỉnh lại mới trôi qua mười mấy phút, còn chưa mở mắt đã nhận thức được mình dường như đang ôm gì đó, thật ấm áp, xa lạ mà chân thực, khiến người luôn xem TV một mình đến khi ngủ gật, tỉnh dậy rồi trước mặt vẫn chỉ là căn phòng vắng tanh như cậu nhất thời không muốn buông tay, chỉ muốn ôm chặt hơn một chút.

Tư Triết âm thầm đổi tab sang Word, chạm vào vai cậu:

“Tỉnh rồi à?”

Giọng nói này… Đậu Ức Từ xử lí thông tin mấy giây mới ngồi bật dậy như hoảng hốt lắm, hai tay vô thức đặt ra sau lưng như đứa trẻ mắc lỗi:

“Anh qua đây từ lúc nào thế…”

Vai đã tê cứng, nhưng không bì nổi tài khoa trương phúc lợi của Tư Triết:

“Sợ cậu cảm lạnh, muốn gọi cậu dậy vào giường ngủ.”

Sau đó thì sao? Sao em lại… Đậu Ức Từ muốn hỏi lại ngại mở miệng, đành thôi.

Nhưng Tư Triết “chu đáo” nhường nào chứ, không cần cậu hỏi đã hào phóng giải thích:

“Không sao, rất nhiều người thích ôm thứ gì đó ngủ, hành động theo thói quen thôi mà, cậu đâu phải cố ý, cũng có ngủ bao lâu đâu.”

“Ưm.” Đậu Ức Từ mơ mơ màng màng ngủ, lúc tỉnh lại bị dọa hết hồn, đơ hết nửa ngày, nhìn Tư Triết bị mình coi là gối dựa vẫn một tay viết bài, một đống áy náy vớ vẩn bỗng trỗi dậy trong lòng.

“Hay là em xoa bóp vai giúp anh nhé.”

“Được.” Tư Triết vừa nghe liền không chút khách khí, lập tức quay lưng về phía Đậu Ức Từ. “Vậy thì đành phiền cậu rồi, cảm ơn nhé.”

Chú thích:

  1. “Thương dài pháo ngắn”: Chỉ chân máy và máy ảnh
  2. Thăn bò-dê áp chảo với trứng chiên (醋溜木须): Món ăn thường ngày, chế biến kèm hành và gừng, có vị chua ngọt dễ ăn. Xem ảnh minh họa ở dưới.
  3. Rau như ý xào thịt thái sợi (肉丝炒如意菜): Một món ăn vùng Đông Bắc, gồm rau như ý, thịt lợn thăn, cà rốt, lòng trắng trứng, xào cùng hành, tỏi. Xem ảnh minh họa ở dưới.
  4. Quán rượu vại: một mô hình quán rượu bình dân rất nhỏ ở Bắc Kinh thời Thanh, thường không có bàn mà chôn một nửa vại rượu xuống đất rồi đậy một cái nắp tròn sơn đỏ lên. Người ta quan niệm rằng khi chôn rượu như vậy, rượu sẽ dịu bớt nhờ hơi đất, uống vào sẽ không say. Xem tranh minh họa ở dưới.
  5. Tiệm thịt lòng: tiệm cơm bình dân xưa tại Bắc Kinh, phục vụ thịt và nội tạng động vật. Tiệm nhỏ, gồm một tới hai gian, thường đặt bếp ở ngay cửa, bên trong đặt bàn ghế, chỉ có một tới hai đầu bếp, một tới hai nhân viên phục vụ, và một tới hai người phụ bếp (thái rau, rửa bát). Vì phục vụ cho tầng lớp bình dân nên giá cả ở đây rất rẻ, thực đơn tuy đơn giản nhưng đa dạng cách chế biến, ví dụ “xào” có “xào xém”, “xào vừa”, “rán” có “rán mềm”, “rán khô”. Xem ảnh minh họa ở dưới.
Thăn bò-dê áp chảo với trứng chiên.
Nguồn ảnh: Baidu
Rau như ý xào thịt thái sợi. Nguồn ảnh: Baidu
Quán rượu vại.
Nguồn ảnh: Baidu
Tiệm thịt lòng.
Nguồn ảnh: Thư cục Chính Dương, đăng tải trên thepaper.cn

Bình luận về bài viết này