Bịch!
Dư Viễn Chi vội quỳ xuống đất, cầm lấy thanh kiếm ở đầu chiếc giường gỗ rồi nâng lên ngang đỉnh đầu.
“Tôi sai rồi, nếu muốn, người giết tôi cũng- cũng được.”
…Chắc thế.
Hắn cúi gằm mặt, không dám nhìn đối phương, lập cà lập cập, nói cũng lắp bắp. Lúc này, tất cả những ý nghĩ van nài người nọ hắn từng nghĩ tới đều tan biến sạch.
Bên ngoài, một con quạ liệng cánh bay tới, kêu thật inh tai, cũng thật khiến người ta lo sợ. Trong phòng lặng ngắt như tờ, Dư Viễn Chi quỳ trên mặt đất lạnh lẽo, cảm nhận được lớp lớp hàn khí mặt đất phả ra. Ánh mắt người trên giường cứ lên xuống trên người hắn như thể đang tìm chỗ tiện ra tay. Dư Viễn Chi cam đoan, tay hắn vốn không hề muốn run. Ánh mắt ấy chỉ lướt một vòng trên mặt hắn, như thể nói dung mạo này thật tầm thường, không nán lại bao lâu đã dời xuống dưới. Ánh mắt ấy lướt qua vòm ngực hắn, bởi trước đó vội quá nên Dư Viễn Chi còn chưa mặc áo tử tế. Khi người đối diện nhìn vào đó, hắn căng thẳng đến mức đỏ bừng hai tai, xấu hổ túm chặt áo. Một lúc lâu sau, Dư Viễn Chi cảm tưởng như đã qua cả nửa cuộc đời, Quý Hoa Thanh mới cất tiếng. Y vừa mở miệng, một câu hỏi với chất giọng cực kì lạnh nhạt liền vang lên:
“Làm vậy có ích gì không?”
Như thể đang hỏi Dư Viễn Chi, rõ ràng là đã vấy bẩn sự trong trắng của y, bây giờ lấy cái chết để tạ tội thì có ích gì. Câu nói ấy thụi vào tim Dư Viễn Chi, khiến hắn đỏ mặt tía tai, xấu hổ không thôi. Dư Viễn Chi đỏ hoe mắt, ngẩng đầu lên nhìn.
“Người bảo tôi làm gì cũng được.”
Tóc tai hắn hẵng xõa xượi, còn rối hơn tổ chim trên cành cây ngoài kia. Tai và mặt đỏ bừng, đôi mắt đen láy đang dè dặt nhìn Quý Hoa Thanh, trông mới tội nghiệp làm sao. Dư Viễn Chi đợi Quý Hoa Thanh trả lời, ngón tay bấu chặt lấy áo, mắt không rời mặt đất. Hắn không phải người nhỏ con, giờ đây khom lưng trông thê thảm vô cùng, ai nhìn vào có khi còn tưởng là phạm nhân đang đợi quan phủ.
“Khục.” Trong phòng vang lên một tiếng cười.
Dư Viễn Chi ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy mĩ nhân đối diện hai má phớt hồng, sóng mắt lay động như nước mùa xuân, trong đôi mắt cười róc rách chút tình ý không thể kiềm chế. Tim Dư Viễn Chi hẫng một nhịp, ngơ ngẩn nhìn người kia.
Mĩ nhân thỏ thẻ hai tiếng nức hương.
“Phu quân.”
Sao… sao cơ?
Màu đỏ đã lan xuống cổ Dư Viễn Chi.
Trước mắt hắn, Quý Hoa Thanh đang nằm nghiêng, chăn rớt xuống quá nửa. Mặt mày rạng rỡ, tươi cười diễm lệ. Mắt sao lấp lánh, đôi tay trắng như tuyết vươn ra kéo hắn dậy.
Phu… phu quân!? Hắn, hắn á?
Dư Viễn Chi thật sự không dám tin vào tai mình. Một là hắn chưa từng nghĩ sẽ lấy một người đàn ông, hai là chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy đệ nhất mĩ nhân. Hắn luống cuống nhìn Quý Hoa Thanh để chắc chắn rằng đối phương không phải đang đùa.
Mĩ nhân trên giường nằm tựa vào đầu giường, sau khi tấm chăn trượt xuống dưới thân y, Dư Viễn Chi càng nhìn rõ cơ thể y hơn. Làn da trắng phau trông thật đáng thương, hồng mai nở rộ trong tuyết, từ đỉnh núi tới thung lũng, hơn nữa còn không có dấu hiệu dừng lại. Dư Viễn Chi trợn trừng hai mắt, hoảng loạn quay đi. Hắn không dám nhìn tiếp nữa.
Hắn đúng là cầm thú mà! Súc sinh!
Thấy Dư Viễn Chi quay đi không nhìn mình nữa, Quý Hoa Thanh nắm chặt chăn, nhẹ rủ hàng mi, vẻ mặt có chút bi thương. Đầu cúi, cổ hơi cong, giọng vuốt mềm.
“Phu quân không muốn ở bên em sao?”
Nói như thể đau lòng tột bậc. Dư Viễn Chi quay sang, thấy tay y đang khe khẽ run rẩy, ngón tay nắm chăn đã chuyển màu trắng bèn vội nói:
“Đâu, đâu có!”
Lời vừa dứt, mĩ nhân trên giường liền ngẩng đầu lên nở một nụ cười dịu dàng với hắn, môi hồng răng trắng, mi mục như họa. Dư Viễn Chi nhìn mà đầu váng mắt hoa, không nghe thấy gì, cũng không nghĩ được gì nữa.
Đẹp quá. Không hổ là đệ nhất mĩ nhân.
Ánh mắt của Dư Viễn Chi đi từ hàng lông mày dài mảnh đến sống mũi cao thẳng tắp, rồi lại đến đôi môi đỏ hồng căng mọng của đối phương, chỉ thấy chỗ nào của Quý Viễn Thanh cũng đẹp. Mặt hắn cũng theo đó mà nóng dần.
“Phu quân.”
Quý Hoa Thanh bỗng nắm cổ tay hắn, bấy giờ Dư Viễn Chi mới hoàn hồn. Mĩ nhân tươi cười nhìn hắn.
“Vậy thì đành phiền phu quân rồi.”
Trông cặp mắt sao dào dạt dịu dàng của y, Dư Viễn Chi vô thức gật đầu. Đợi đến khi kịp phản ứng lại, hắn ngồi ở đầu giường, hai mắt ngập tràn mông lung.
Hắn vừa đồng ý chuyện gì ấy nhỉ?
Mải nghĩ, cổ tay bỗng tê rần, Dư Viễn Chi giật bắn mình, cúi đầu nhìn sang. Hai ngón tay ngọc ngà đang đặt lên cổ tay hắn, nhè nhẹ cọ xát. Hắn thậm chí còn cảm nhận được vết chai trên ngón tay đối phương, cọ tới cọ lui khiến hắn buông bỏ hết thảy tỉnh táo. Vị phu nhân mới nhậm chức ở đối diện khẽ tựa vào hắn, hơi ngẩng đầu, ánh nhìn dịu dàng.
“Em thấy hơi mất sức, đành phiền phu quân đun nước tắm rồi bế em đi vậy.”
Nói xong, y còn ửng hồng hai má, hơi cúi đầu, như thể đang xấu hổ.
Vì y ở sát bên nên Dư Viễn Chi còn ngửi được mùi hương trên người y. Rất thơm, thơm đến mức hắn thấp thỏm không yên, miệng khô lưỡi đắng. Dư Viễn Chi đặt tay lên vai Quý Hoa Thanh, đang tính cất tiếng trả lời, bàn tay vừa chạm phải làn da ấm nóng đã giơ bật lên. Dư Viễn Chi nhìn bờ vai trần tròn trịa của đối phương, mặt nóng bừng, quay người chạy ra ngoài cửa, không dám quay đầu. Lúc chạy ra, hắn còn thoáng trông thấy ánh mắt dịu dàng tràn ngập ý cười theo bóng hắn rời đi của phu nhân.
Hắn đúng là đáng xấu hổ!
Dư Viễn Chi chạy đến rừng, nhanh chóng dùng kiếm chặt củi. Cái cây vốn đẹp đẽ bị hắn đốn gục, đổ kềnh ra đất. Sau đêm qua, võ công của hắn đã khôi phục hoàn toàn rồi, hiện hắn đang kích động, chỉ muốn tìm cách phát tiết.
Hắn có vợ rồi!
Là nam!
Còn là đệ nhất mĩ nhân nữa!
Mĩ nhân không giết hắn, không trách hắn, còn muốn hắn lấy y!
Trời ơi! Mẹ ơi!
Trên đời này! …Còn có chuyện tốt đẹp đến thế sao?
Dư Viễn Chi mơ màng dừng lại, ngồi phịch xuống một tảng đá nghĩ ngợi. Vậy thì hắn phải chịu trách nhiệm thôi. Chắc chắn rồi, làm ra việc như thế chắc chắn phải chịu trách nhiệm. Vậy hắn phải đi cầu thân luôn nhỉ? Về nhà phải nói sao với mẹ? Nói hắn nhỡ may “ăn” mất con nhà người ta à? Như thế không hay lắm nhỉ, sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của phu nhân đúng không? Vậy hắn phải nói sao mới được đây?
Mẹ ơi, phức tạp quá.
Thành thân xong thì phải ngủ cùng giường nhỉ. Gượm đã, đêm qua hắn làm thế nào? Sao hắn không nhớ gì cả? Ngộ nhỡ lần tới phu nhân lại bảo hắn làm thì sao đây?
Dư Viễn Chi cúi đầu nghĩ rất lâu, song vẫn chẳng nghĩ nổi cái gì. Cuối cùng, hắn thấy bây giờ có quá nhiều chuyện, hơi rối trí, thôi thì cứ để bao giờ về sau nghĩ cho rõ vậy.
Hắn ôm đống củi cao như ngọn núi nhỏ về.
Dư Viễn Chi sợ Quý Hoa Thanh đợi lâu, dùng võ công tác động để đun nước nhanh hơn. Sau khi nước đã vừa, hắn lục tung cả căn phòng tìm một chiếc thùng gỗ lớn, mang ra cọ rửa kĩ càng. Sắp nước và chậu xong, hắn lại gặp một vấn đề mới.
Hắn phải bế phu nhân đi tắm!
Dư Viễn Chi nghiêng đầu nhìn, thân trên của mĩ nhân trên giường lấp ló, hững hờ giấu dưới lớp chăn. Mái tóc đen dài xõa ra chăn, ra giường. Làn da trắng ngần óng ánh dưới hoàng hôn. Quý Hoa Thanh nhìn hắn, ánh mắt tràn ngập ý cười, giọng nói như thể có móc câu.
“Phu quân muốn đến bế em ư?”
Mũi Dư Viễn Chi nóng rực. Vài giọt đào nhỏ xuống nền đất.
–
Quý Hoa Thanh: Vợ yêu sợ ta à? Vậy để ta đổi cách khác. (Thử cởi quần áo)
Dư Viễn Chi: Aaaaaaa! (Insert meme marmot kêu aaaa huyền thoại) Phu… phu nhân đẹp quá đi mất! Ta thật cầm thú!

Cái meme huyền thoại ấy đây :))).
Cô Nguyệt: Quý Hoa Thanh có thể nào bớt dụ dỗ con nhà lành đi được khum (tui thích lắm).

Bình luận về bài viết này