Chương 3: Sợ hãi

By

Việc đầu tiên Giang Hằng làm khi đưa Phương Vũ đi là đến đồn cảnh sát đổi tên cho cậu. Cũng không phải cái tên Phương Vũ không hay, chỉ là Giang Hằng cảm thấy một cái tên mới đồng nghĩa với một khởi đầu mới, huống hồ người dắt Phương Vũ về là anh, đương nhiên Phương Vũ phải theo họ anh. Anh đã nghĩ sẵn tên rồi, Tinh Vũ, Giang Tinh Vũ. 

Giang Hằng rất phấn khởi, vừa lái xe vừa tươi cười nói với Phương Vũ:

“Phương Vũ này, anh đổi tên cho em thành Tinh Vũ nhé, Giang Tinh Vũ. Từ giờ tên em sẽ là Giang Tinh Vũ, chịu không nào?”

Người bên cạnh không hề trả lời anh, Giang Hằng cũng không chạnh lòng, tự nói một mình:

“Lát nữa anh sẽ đưa em đi đổi tên, sau đó đưa em đi mua quần áo mới! Hôm nay là sinh nhật em, đương nhiên phải mua đồ mới hết, Tinh Vũ thấy có đúng không?”

Nhân lúc đợi đèn xanh, Giang Hằng quay sang xem Giang Tinh Vũ đang làm gì, chỉ thấy cậu đang cúi đầu chơi rubik, miệng lẩm bẩm độc thoại. Giang Hằng muốn nghe Giang Tinh Vũ đang nói gì, bèn tắt nhạc trong xe, nghiêng về phía cậu, bấy giờ mới nghe ra, Giang Tinh Vũ cứ lặp đi lặp lại.

“Tinh Vũ, Giang Tinh Vũ, Tinh Vũ, Giang Tinh Vũ…”

Nếu không phải đang trên xe, Giang Hằng thật sự muốn ôm lấy Giang Tinh Vũ mần vò. Ngoan quá đi mất! Từ khi anh đón Tinh Vũ tới giờ, cậu không hề gây ồn chút nào, quả nhiên giống hệt ấn tượng của anh vào lần đầu gặp mặt, vừa ngoan ngoãn vừa dễ nuôi. 

Thủ tục đổi tên không hề phức tạp như tưởng tượng, cũng nhờ giấy chứng minh nhận nuôi viện trưởng Ngô đưa cho Giang Hằng, hoàn cảnh Giang Tinh Vũ cũng đặc biệt, vậy nên chỉ cần điền vài tờ đơn rồi lấy vân tay là đổi được tên. Tiếp theo Giang Hằng sẽ đưa Giang Tinh Vũ đi mua quần áo, ăn cơm rồi về nhà. Anh vẫn còn công việc, định tranh thủ giải quyết trong lúc Giang Tinh Vũ vẽ tranh vào buổi chiều. Vừa dừng xe trước cửa trung tâm thương mại, Giang Hằng bỗng nhận được cuộc gọi từ thư kí rằng ông cụ Giang đã tới công ti, Tiểu Trương đang tiếp đón.

Ông cụ Giang chính là ông nội của Giang Hằng, tên Giang Văn Quang, là người một tay gây dựng nên tập đoàn Giang Thị. Vẻ mặt Giang Hằng tức thì trở nên nghiêm trọng, tạm thời anh chưa muốn để ông biết chuyện Giang Tinh Vũ. Tuy Tiểu Trương là trợ lí riêng của anh nhưng cũng khó tránh không làm lộ thông tin. Giang Hằng nghĩ ngợi một thoáng rồi nói:

“Lí Tiến Thành, bây giờ anh lập tức lái xe tới đây, dẫn… dẫn một bạn nhỏ đi mua mấy bộ quần áo, sau đó đưa bạn ấy đi ăn. Giả dụ ăn xong tôi còn chưa nhắn cho anh thì anh hãy đưa bạn ấy đến nhà tôi. Hành lí của bạn ấy ở trên xe, đến nhà thì lấy dụng cụ vẽ tranh ra cho bạn ấy.”

Tuy Lí Tiến Thành thấy khó hiểu nhưng vẫn nhanh chóng nghe theo, vừa cúp điện thoại là lái xe tới trung tâm thương mại theo định vị sếp gửi sang. Khoảng mười phút sau, Giang Hằng đã thấy bóng dáng hớt hải của Lí Tiến Thành. Anh vội đi ứng phó Giang Văn Quang, chỉ kịp dặn dò vài câu rồi lái chiếc xe Lí Tiến Thành mới đưa đến về công ti. 

Lí Tiến Thành ngơ ngác đứng trong trung tâm thương mại, nhìn thiếu niên xinh đẹp đang im lặng chơi rubik trước mặt. Đây chính là anh bạn nhỏ sếp Giang nhắc đến trong điện thoại ư?

Về phía Giang Hằng, sau khi tới công ti, anh vừa đẩy cửa bước vào văn phòng đã trông thấy một ông già mẫn tiệp tóc hoa râm đang ngồi trên sofa, thư thái pha trà. Giang Hằng đi tới rồi ngồi xuống, lễ phép gọi:

“Ông nội.”

Giang Văn Quang chỉ nhếch mắt liếc một cái, lại tiếp tục pha trà.

“Ừ, Tiểu Trương nói sáng nay anh để trống lịch, đi đâu thế?”

Giang Hằng không biến sắc, bình tĩnh đáp:

“Có người bạn đã lâu không gặp, hiếm lắm mới có dịp tới chơi nên con đi gặp thôi ạ.”

Giang Văn Quang không hỏi thêm.

“Rảnh thì chăm về nhà hơn đi, bà anh cũng nhớ anh lắm.”

Giang Hằng nói:

“Vâng, con sẽ chăm về hơn ạ.”

Giang Văn Quang nhìn thái độ vừa phải, không vồn vã cũng chẳng xa cách của thằng cháu, muốn nói chuyện nhưng lại không có chuyện để nói, rốt cuộc chỉ nói một câu quản lí công ti được đấy rồi đứng dậy ra về. Giang Hằng tiễn Giang Văn Quang đến thang máy, trước khi cửa thang máy đóng thì đáp một câu:

“Nhờ bố con dạy giỏi đấy ạ.”

Nghe vậy, Giang Văn Quang sững người, sa sầm mặt đi xuống.

Giang Hằng cũng chẳng rảnh mà quan tâm ông cụ Giang đang thấy thế nào, mới nãy lúc nói chuyện với Giang Văn Quang, điện thoại anh rung lên mấy lần liền. Đây là số điện thoại cá nhân của anh, cố tình đưa Lí Tiến Thành lúc ở trung tâm thương mại, không cần nghĩ cũng biết ban nãy Lí Tiến Thành gọi cho anh. Giang Hằng nhanh chóng rút điện thoại ra, vừa định gọi lại thì điện thoại lại rung lên. Không kịp nghĩ nhiều, Giang Hằng lập tức ấn nút nghe. Giọng nói có phần sốt ruột của Lí Tiến Thành vang lên.

“Sếp Giang! Cuối cùng sếp cũng bắt máy rồi! Bạn… bạn nhỏ kia bỗng dưng hơi kích động, không để bất kì ai động vào, bây giờ đang trốn dưới một đống quần áo không chịu ra! Sếp… sếp mau tới đây đi ạ!”

Giang Hằng vội vã chạy đến bãi đỗ xe, chưa đầy năm phút đã đến trung tâm thương mại, khi tới cửa hàng thì thấy thư kí mình như mất hồn mất vía, phủ đầu bằng một câu:

“Lí Tiến Thành! Có chuyện gì thế hả?”

“Sếp… sếp Giang, tôi cũng không biết ạ, mới đầu đang yên đang lành, tôi đưa cậu ấy đến xem quần áo cậu ấy cũng ngoan ngoãn đi theo, tôi chọn quần áo xong muốn cậu ấy thử, cậu ấy không nhận, không động đậy, tôi bèn kéo cậu ấy đến phòng thử đồ thay. Tôi đang định cởi quần áo giúp cậu ấy thì cậu ấy bắt đầu gào thét, không để bất kì ai chạm vào, cuối cùng trốn vào bên dưới cái giá treo đầy quần áo…” Giọng Lí Tiến Thành còn hơi run, anh lắp bắp khái quát sự việc.

Đầu Giang Hằng đau như muốn nứt ra.

“Tôi bảo anh mua quần áo cho em ấy chứ đã bảo anh thay quần áo cho em ấy chưa?”

Lí Tiến Thành cạn lời.

“Tôi…”

Sếp cũng có bảo không được thay đâu.

“Được rồi, anh về đi, có việc gì quan trọng thì gửi cho tôi, còn lại anh với Tiểu Trương tự xử lí. Còn nữa, bảo với Tiểu Trương, từ nay về sau bất cứ ai dò hỏi lịch trình của tôi cũng không được tiết lộ.”

Lí Tiến Thành như trút bỏ được gánh nặng, chỉ đáp một câu vâng rồi vội vã về công ti.

Giang Hằng bảo tất cả nhân viên trong cửa hàng đừng đến gần rồi chậm rãi đi đến cạnh Giang Tinh Vũ, ngồi xổm xuống. Dường như Giang Tinh Vũ đã bình tĩnh hơn nhiều, cậu đang gác mặt lên đầu gối, xòe ngón tay ra đếm.

“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám…”

“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám…”

“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám…”

Giang Hằng thấy Giang Tinh Vũ đếm đi đếm lại từ một đến tám nhưng không dám cắt ngang giữa chừng, đành đứng lên gọi cho viện trưởng Ngô để hỏi xem làm sao. Viện trưởng Ngô bắt máy rất nhanh, giọng nói mang chút sốt ruột và lo lắng.

“Anh Giang, có phải Phương Vũ gặp chuyện gì rồi không?”

“Đúng là có chuyện xảy ra ạ, nhưng nhìn chung bây giờ Phương Vũ vẫn ổn.” Giang Hằng quay sang nhìn Giang Tinh Vũ vẫn đang đếm số, hỏi: “Viện trưởng Ngô, cháu muốn hỏi một chút, vì sao nãy giờ Phương Vũ chỉ đếm đến tám là ngừng ạ. Trước đó cháu đã nghe em ấy đếm, rõ ràng em ấy có thể đếm đến ngoài ba trăm cơ mà.”

Viện trưởng Ngô khẽ than.

“Có phải Phương Vũ bị thứ gì dọa sợ không?”

“Lúc Phương Vũ còn nhỏ, có một lần trời nổi cơn dông mà không đóng cửa sổ, tiếng sấm to quá làm thằng bé sợ đến mức trùm kín chăn. Vừa hay hôm ấy giáo viên dạy thằng bé đếm đến tám, thành thử nó cứ trốn trong chăn đếm đến tám, sau đó tôi đóng cửa và kéo rèm cho nó, nó mới bỏ chăn ra, còn tưởng đếm vậy nên hết sấm rồi. Từ đấy trở đi hễ thấy sợ là thằng bé sẽ đếm đến tám, đây là một cách nó dùng để vỗ về bản thân.”

“Hóa ra là thế, vậy bây giờ cháu nên làm gì ạ?”

“Anh thử đếm cùng Phương Vũ xem, bao giờ thằng bé không đếm nữa thì lúc ấy đã tương đối bình tĩnh rồi đấy.”

“Cháu cảm ơn viện trưởng Ngô.”

Viện trưởng Ngô không dông dài thêm, chỉ nói về sau gặp vấn đề gì cũng có thể gọi cho cô.

Giang Hằng lại ngồi xổm, đếm số theo nhịp điệu của Giang Tinh Vũ, từ một đến tám. Cũng không biết đã đếm bao lâu, cuối cùng Giang Tinh Vũ cũng dừng lại. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn Giang Hằng bằng đôi mắt trong trẻo long lanh.

Một phản hồi cho “Chương 3: Sợ hãi”

  1. Ảnh đại diện Fiery kaine

    Cậu ngẩng đầu lên, nhìn Giang Hằng bằng đôi mắt trong trẻo long lanh.
    “Anh cũng đang sợ ạ?”
    Ỏoo cute 🥺

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này