Chương 18

By

Một tuần trôi qua thật nhanh. Trời ngày một lạnh, buổi sáng khi ra ngoài đã thấy từng tốp công nhân vệ sinh quét dọn lá khô trên đường, giữa thu, chúng rụng xuống từ những cành cây, vừa tìm thấy nhau đã bị gió chia cắt. 

Để bảo đảm lưu thông không khí và giấy sách được khô ráo, điều hòa trung tâm của thư viện được bật ở nhiệt độ cố định cả ngày, đến mùa đông cũng không quá ấm. Ba giờ chiều, Đậu Ức Từ mặc đồng phục màu be, bên ngoài khoác thêm một chiếc cardigan mỏng, cầm một cốc bạch trà ấm tay ấm họng ngồi ở sau quầy tư vấn.

Sau nhanh thế? Cậu chống cằm bằng một tay, ngơ ngẩn xem quyển lịch nhỏ trên bàn, phát hiện chữ số bên trên cụ thể hơn bất cứ lúc nào. 

Hồi trước Đậu Ức Từ không có khái niệm thời gian gì mấy, mỗi ngày đều rất dài, lại chẳng đủ tố chất để gánh chịu sức nặng, vì một khi quay đầu lại nhìn sẽ phát hiện trong hành trình vô bổ này mất nhiều hơn được, mà cậu cứ thế trưởng thành tự bao giờ. Nhưng lần này thì khác, dòng chảy thời gian như đang cuồn cuộn trước mắt cậu, bao hàm rất nhiều chi tiết cụ thể, lấp đầy cả miền kí ức, khiến người ta cực kì lưu luyến.

Trà đã nguội, Đậu Ức Từ vẫn ngồi ngẩn ngơ, hồn vía không biết trên mây bao lâu mới bị một  thứ mùi khó ngửi kéo về, cậu đành đứng dậy đi về phía khu sách cho mượn, tìm kiếm người đang cầm hộp hẹ trên tay trong từng hàng độc giả cắm đầu đọc sách hoặc gõ đầu gõ óc, nhắc nhở anh ta đừng ăn đồ có mùi như thế ở nơi công cộng, thu hoạch được cú nguýt đầy hằn học đầu tiên của ngày hôm nay. 

Đậu Ức Từ không so đo quá nhiều, thấy anh ta bỏ hộp hẹ vào cặp liền quay người rời đi, về lại ghế ngồi nghĩ ngợi linh tinh. Người vừa nãy mặc áo da, hôm nay Tư Triết cũng mặc áo da, nhưng kiểu dáng đẹp hơn nhiều, sáng nay đưa Đậu Ức Từ đi làm chỉ hạ cửa sổ xe xuống hóng chút gió thôi đã thu hút biết bao ánh mắt si mê mờ ám từ những xe khác. 

Lúc đó Đậu Ức Từ còn buồn bực, con xe Toyota Land Cruiser 2004 quèn thì có gì đáng nhìn đâu.

Tư Triết không mang nhiều quần áo, áo da mới mua ở trung tâm thương mại cách đây hai hôm khi trời trở lạnh, còn mua thêm một chiếc hoodie và bomber rất đẹp. Người chậm hiểu nào đó cuối cùng cũng để ý đến việc anh ngày càng quan tâm tới vẻ bề ngoài rồi.

Đây là điều nên làm mà, dù sao ngày nào cũng phải tới những nơi trang trọng như thế. Đậu Ức Từ thì khác, vạn năm vẫn mặc đồng phục quản lí, nóng không cởi, lạnh thì mặc thêm, giống như con người cậu vậy, ngày qua ngày chẳng có gì mới mẻ. 

Có lẽ nên thay đổi một chút rồi. Ngay lúc Đậu Ức Từ lên kế hoạch đi mua sắm vào cuối tuần, tin nhắn từ Tư Triết cũng tới nơi, hỏi cậu có bận không, đang làm gì, còn khen món lòng sợi (1) và thịt viên Tứ Hỉ (2) hôm nay ngon, thời tiết thật đẹp, thích hợp đi thưởng ngoạn, v.v…, cuối cùng mới bâng quơ hỏi thăm xem cái người cậu muốn làm quen đó có tới không.

Không khác hôm qua là mấy, một tuần của họ cứ thế trôi qua.

Tối hôm trước cậu cất hết nguyên liệu đã xử lí xong xuôi vào trong tủ lạnh, buổi sáng chỉ cần dậy sớm hơn thường ngày một tiếng là có thể tặng Tư Triết một bữa ăn ngon không phải để qua đêm rồi.

Đậu Ức Từ mới phát hiện trong lĩnh vực nấu ăn này mình được di truyền từ lão Đậu, có năng khiếu đấy chứ.

Tư Triết ngủ muộn, sáng nào cũng bị tiếng xào nấu đánh thức. Không như Đậu Ức Từ, anh không thích làm biếng trên giường, tỉnh dậy sẽ dọn dẹp chăn gối trên sofa rồi đi đánh răng rửa mặt, chỉ mặc một chiếc quần đùi, ngậm bàn chải đánh răng đi đi lại lại ở lối ra của bếp.

Còn chưa đến lúc bật máy sưởi, sợ anh cảm lạnh, Đậu Ức Từ nhắc mấy lần anh vẫn để ngoài tai. Cậu có chút cạn lời, không hiểu sao một người hai mấy tuổi đầu rồi mà hứng lên thì còn ngứa đòn hơn nít ranh. Thế nhưng Đậu Ức Từ làm quen rất nhanh, quen với sự tồn tại của Tư Triết, quen với sự tùy hứng của anh, quen với việc mỗi góc trong căn nhà đều có dấu vết và mùi hương của anh, quen với việc nấu cơm rồi để bát vào bồn chờ anh rửa, cũng quen với việc trò chuyện những thứ từ nhỏ đến lớn cùng anh mỗi ngày, như những người bạn thân thiết, ăn ý tới mức có chút mơ hồ.

Đếm kĩ lại mới có bảy ngày trôi qua, cậu bị khả năng tiếp ứng của mình dọa hết hồn, hóa ra thích một người lại có thể kích thích tiềm năng vô hạn của bản thân. Thỉnh thoảng cũng sẽ thấy thiếu thiếu, ví dụ trong một lần trò chuyện mong đợi đã lâu, nội dung chắc là chuyển từ ngôi trường cả hai từng học chung, duyên gặp gỡ giữa hai người, đến những trải nghiệm sống cá nhân mấy năm qua, như vậy mới có thể thuận nước đẩy thuyền mà phát triển mối quan hệ, thiên thời địa lợi nhân hòa, bất luận chuyện giữa họ cuối cùng sẽ ra kết quả thế nào, tình bạn đơn thuần hay bất cứ thứ gì khác mà Đậu Ức Từ không có rượu vào sẽ không dám nghĩ tới.

Cậu thậm chí còn từng lén luyện tập mấy lần, nên mở lời ra sao, bắt đầu từ đâu, đứng trước gương độc diễn như thằng ngốc.

Nhưng điều kiện không cho phép, vì Tư Triết quá bận, lúc không viết bài thì gọi điện thoại, thời gian tiếp xúc hằng ngày ít đến đáng thương, chủ đề để nói cũng chỉ giới hạn ở tin tức hôm nay. Đậu Ức Từ không gợi chuyện, Tư Triết hình như cũng chẳng quan tâm, không quan tâm quá khứ, không hỏi nguyên do, không lo đợi anh kết thúc chuyến công tác trở về Hạ Môn rồi, Đậu Ức Từ phải thích ứng lại thế nào, có thể yên ổn quay về cuộc sống ban đầu hay không.

Nhưng anh thực sự chẳng có chỗ chê, lịch sự, chu đáo, biết chừng mực, bình tĩnh tựa một người khách qua đường hoàn hảo, không hề bộc lộ chút quyến luyến dư thừa nào.

Đậu Ức Từ chỉ coi như mình đã nghĩ quá nhiều. Con người chính là như vậy mà, càng ngày càng muốn nhiều hơn, càng ngày càng phức tạp hơn. Cậu cảm thấy mình nên tìm một việc gì khác để phân tán sự chú ý, kì lao động cải tạo của Trì Tâm Tâm vẫn chưa kết thúc, cuộc sống sau khi tan làm của lão Đậu còn phong phú hơn người trẻ, tham gia cả mấy nhóm WeChat im ắng như trước, đến cái người thích đọc sách giải trí như tạp chí địa chất kia chẳng biết cũng đi đâu rồi, sắp năm giờ tới nơi mà vẫn chưa thấy đâu.

Cậu ghét đêm tối dài đằng đẵng, nhưng lại không có cách nào ngăn nó buông xuống ngày một sớm hơn. Tan làm, rời khỏi thư viện, vẫn là con đường ấy, vẫn là bậc thềm với ánh đèn mờ căm đó, lúc này lại vì sự xuất hiện của một người mà trở nên xa lạ. Đậu Ức Từ tựa đầu vào cửa sổ xe, nhưng nào có tâm trạng thưởng thức cảnh vật, cả quãng đường chỉ suy nghĩ xem rốt cuộc cảm giác không thỏa mãn này từ đâu tới, đến khi lờ mờ nghe tiếng loa thông báo lặp lại tên một trạm xe đã lâu ngày không thấy mới giật mình hoảng hốt, phát hiện ra mình lên nhầm xe.

Sau khi tích hợp với một trường cấp hai gần kề, trường số ba đã trải qua một lần tu sửa, xây thêm hai tòa nhà dạy học, còn mở phòng phát thanh khép kín và phòng học đa phương tiện, đáp ứng tiêu chuẩn quản lí giáo dục ở trường học. 

Cổng chính đã khóa do đường đang thi công, chỉ còn cổng phụ bên ngõ phải là còn mở cho giáo viên và học sinh.

Đã qua giờ tan học từ lâu, thỉnh thoảng vẫn thấy một hai cô cậu bước ra khỏi cổng, vùng vằng cởi đồng phục ra nhét vào trong cặp. Đậu Ức Từ đi dạo một đoạn, từ xa thấy hình như đang có tranh chấp trước cổng trường, đến gần mới nhìn rõ là ông bảo vệ trực ca này đang đuổi một người bán hoa rong.

Ông bác nói một tràng tiếng Bắc Kinh khá thô lỗ:

“Nhanh lên, đi đi đi đi, bán ở đâu chả được, nhìn xem đây là đâu hả, thôn Tam Lí chắc?”

Người bán hoa rong khả năng cao là từ nơi khác đến, biết cãi không lại nên không nói tiếng nào, cũng không chịu đi, chỉ dịch ghế ra gần lề đường hơn chút. 

Sâu trong hẻm có một quán vịt quay rất nổi tiếng, muốn vào thì bắt buộc phải đi ngang qua đây, hoa trong thùng chẳng còn bao nhiêu, chắc cô đang muốn thử vận may.

“Hử? Cái cô này, muốn gây rắc rối cho người thật phải không?” Ông bác càng nói càng tức. “Đã để cô bán cả nửa ngày rồi, không phải đã bán được một bó rồi hả? Còn không chịu đi, lát nữa bên quản lí đô thị đến sẽ không khách khí như này đâu, tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.”

Đây là lời thật lòng, cổng trường bị giám sát rất chặt chẽ, không cho phép hàng rong quán nhỏ kiếm chác từ tiền của học sinh. Đậu Ức Từ đi đến trước mặt cô gái, cúi xuống nhìn vào trong thùng, có khoảng mười bông hồng, mười bông cẩm chướng, đều đã không còn tươi lắm rồi.

Cô gái bắt lấy cơ hội, vội vàng giải thích:

“Tưới chút nước là đẹp ngay, nở được mà.” 

Lại nói:

“Vừa nãy những bông đẹp đã bị mua hết mất rồi, chỉ còn đám này thôi, nếu cậu muốn tôi sẽ bán rẻ cho.”

Cô hàng hoa cuối cùng cũng đi, trên tay Đậu Ức Từ có thêm một bó hoa, cậu cười ngượng với ông bác, ông bác vui vẻ nói:

“Cô kia đúng là đã gặp được người tốt, mà không chỉ một.”

Đậu Ức Từ không đáp, chỉ nhìn lên tòa nhà dạy học, hỏi:

“Trường mình bây giờ còn có chuyên mục phát thanh buổi trưa không bác?”

Vừa nghe cậu là cựu học sinh của trường, ông bác liền vòng tay ra sau lưng đánh giá Đậu Ức Từ từ trên xuống dưới, nói với vẻ hơi nghi hoặc:

“Còn đấy.”

“Hôm nay là ngày gì không biết, sao ai cũng tới hỏi thăm thế? Cậu đoán thử xem. Hồi nãy có một cậu trai còn muốn hỏi mượn đài phát thanh của trường để tỏ tình cơ, thế chẳng phải là dạy hư trẻ con sao? Thanh niên bây giờ đúng thật…”

Đúng vậy, người trẻ bây giờ đâu còn giống cháu đến nói thích người ta thôi cũng do dự không dám mở lời nữa. Đậu Ức Từ bỗng buồn bã không lê nổi chân, không muốn về trạm xe buýt ngồi đợi, bèn vươn tay vẫy xe, ngồi liệt cứng người ở ghế sau.

Taxi không vào được trong khu, sau khi xuống xe, Đậu Ức Từ cúi đầu ủ rũ đi về, khi ngang qua một thùng rác phân loại, chán chường vươn tay một cái, đến nắp thùng cũng lười nhấc lên, vứt bó hoa héo rũ như bản thân mình lên trên.

Không ngoài dự đoán, ngoài cửa nhà đã có hai túi đầy rau thịt được đặt ngay ngắn, Đậu Ức Từ xách đồ vào nhà, cứ thế ngồi trên sofa cho đến khi tâm trạng hơi bình ổn lại, không chán ghét mình tới mức tự cắt ngón tay mới vào bếp đeo tạp dề lên, bắt đầu làm cơm.

Vừa đánh trứng xong, ngoài cửa truyền đến tiếng chìa vặn ổ, Tư Triết đã về.

Lòng Đậu Ức Từ rối bời, cậu giả vờ không nghe thấy, động tay tay lại bất giác nhẹ nhàng hơn, tai còn dựng đứng hơn cún.

Cỡ dép không vừa lắm, phải nhích mấy lần mới xỏ vào được, vải ma sát nhau tạo ra chút tĩnh điện nho nhỏ. Cậu không cần nhìn cũng biết áo khoác cởi ra lại bị gác lên ghế rồi, ngay sau đó, mùi hương quen thuộc lại tới trước một bước, giữ chặt Đậu Ức Từ, theo sát là giọng nói đầy từ tính. Ánh đèn ấm áp, gian bếp nhỏ hẹp, rõ ràng là đến gây rối cho người ta mà.

“Lại nấu gì ngon rồi đây? Thơm ghê.”

Đậu Ức Từ không thèm ngẩng đầu, tạt luôn cho anh một gáo nước lạnh một cách đầy vô tri:

“Chắc là mùi tanh của trứng, còn chưa làm nữa mà.”

Tư Triết:

“…”

“Nếu chưa làm thì đừng làm nữa, ngày mai được nghỉ tôi đến chỗ cậu viết bài, đi ăn chung nhé.”

Đậu Ức Từ “ò” một tiếng, cũng không hỏi nhiều, đặt bát đũa xuống, đi lấy giấy ăn, vừa quay người liền nhìn thấy Tư Triết vẫn đứng tựa vào cửa như thường ngày, chỉ là trên tay có thêm một bó hoa quen quen…

“Anh…”

Tư Triết dường như cũng chợt nhớ ra, bình thản nói:

“À, cái này không ai lấy thì đáng tiếc quá nên tôi mới đem về để trang trí phòng, cậu không ngại chứ?”

Đậu Ức Từ:

“…”

Bình luận về bài viết này