Chương 4: Về nhà

By

Giang Hằng cảm thấy tim mình chợt ấm nóng, bất giác cong khóe môi, cười nói:

“Anh không sợ, anh chỉ muốn ở cạnh Tinh Vũ thôi. Tinh Vũ còn sợ không?”

Nhưng kể cả khi cơ mặt Giang Hằng đã cứng vì cười, anh vẫn không nhận được câu trả lời từ Giang Tinh Vũ. Cậu cứ đùa nghịch quần áo trước mặt, như thể câu hỏi vừa rồi không hề tồn tại. Giang Hằng khẽ thở dài một tiếng, từ từ vậy, dù sao thì anh và Giang Tinh Vũ mới quen nhau có hai ngày, có thể tiến triển đến mức này đã tốt lắm rồi. Thấy Giang Tinh Vũ lại trở về với dáng vẻ ngoan hiền như lần đầu gặp mặt, Giang Hằng bèn thử kéo cậu lên rồi gói bừa mấy bộ quần áo Lí Tiến Thành chọn vào, chuẩn bị ra về, nghĩ bụng sau này sẽ đưa Giang Tinh Vũ tới mua tiếp. Giang Hằng đang dắt Giang Tinh Vũ về, vẫn chưa tới bãi đỗ xe, Giang Tinh Vũ đã hất tay Giang Hằng ra, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Giang Hằng hỏi:

“Tinh Vũ sao thế?”

Giang Tinh Vũ đáp:

“Ăn cơm, tìm bàn ăn cơm…”

Giang Hằng lập tức lôi điện thoại ra xem, quả nhiên đã quá mười hai giờ gần nửa tiếng.

“Cục cưng Tinh Vũ, em là đồng hồ chạy bằng cơm đấy à.”

Giang Hằng nhìn khắp xung quanh, tìm được một nhà hàng dọn món nhanh mà nấu cũng khá, bèn đưa Giang Tinh Vũ đi, nhanh chóng quét mã rồi gọi hai món đơn giản, ngồi xuống bàn đợi cùng Giang Tinh Vũ. 

Lần đầu tiên trong đời Giang Hằng cảm thấy đợi một bữa cơm lại lâu đến thế, anh vừa lo Giang Tinh Vũ sẽ kích động vì không ăn cơm đúng giờ vừa lo đồ ăn nơi đây không hợp khẩu vị cậu, sợ cậu đói. Cũng may cả hai trường hợp đều không xảy ra. Nhà hàng dọn món rất nhanh, Giang Hằng đặt một món đến trước mặt Giang Tinh Vũ, cậu cầm thìa xúc từng miếng một. Anh lén bỏ hai miếng từ món của mình vào bát Giang Tinh Vũ, cậu cũng không phản ứng, ăn lẫn vào đồ của mình. 

Giang Tinh Vũ không kén ăn – Giang Hằng kết luận.

Thật ra không cần nghĩ cũng biết, Giang Tinh Vũ lớn lên trong cô nhi viện, vốn không có điều kiện để kén ăn, do anh lo lắng thái quá thôi. Giang Hằng xót xa vuốt tóc Giang Tinh Vũ. Mái tóc dưới tay vừa mềm vừa mượt, anh kìm lòng không đặng, lại vuốt thêm hai cái, thầm nghĩ, đợi bao giờ thân với Giang Tinh Vũ phải vuốt thêm năm sáu bảy tám cái mới được. 

Tốc độ ăn của Giang Tinh Vũ không nhanh cũng không chậm, cứ nhịp nhàng từng miếng từng miếng một. Không biết vì sao mà khiến Giang Hằng nhớ đến clip chú sóc ăn hạt thông hồi trước xem trên mạng, anh thấy rất giống với dáng vẻ ăn cơm bây giờ của Tinh Vũ, cũng lăm lăm nhìn đồ ăn, nhịp nhàng nhai nuốt, đáng yêu không chịu được. Thấy chú sóc Tinh Vũ đã sắp ăn xong, Giang Hằng thở dài hơi tiếc nuối, thanh toán rồi dắt Giang Tinh Vũ đi mua ít dụng cụ vẽ, sau đó mới về nhà. 

Kể từ khi bố mẹ anh qua đời, người duy nhất xuất hiện trong căn nhà này ngoại trừ Giang Hằng là nhân viên vệ sinh theo giờ. Chuyển hết đồ của Giang Tinh Vũ vào, bấy giờ Giang Hằng mới cảm thấy căn biệt thự gọn gàng nhưng lạnh lẽo này có chút hơi nhà. Việc đầu tiên anh làm khi về nhà là bày biện đồ đạc Giang Tinh Vũ cần để vẽ. Chuẩn bị xong ghế, giá đỡ và giấy, Giang Tinh Vũ liền tự giác ngồi xuống ghế, bắt đầu vẽ. Anh rất muốn biết cậu sẽ vẽ gì, nhưng quỹ thời gian quả thật không cho phép, đồ đạc chưa sắp xếp xong, việc cũng chưa làm xong. Trước khi tiếp tục công việc, để tránh tình trạng như ban trưa tái diễn, Giang Hằng còn đặt hẳn báo thức lúc sáu rưỡi, phòng trừ trường hợp anh mải làm rồi lỡ giờ ăn của Giang Tinh Vũ. 

Giang Hằng không biết đã làm việc bao lâu, báo thức cũng chưa kêu, nhưng bóng dáng Giang Tinh Vũ đã xuất hiện trong tầm mắt.

“Tinh Vũ sao thế? Em đói rồi à?” Giang Hằng cúi đầu nhìn điện thoại, vẫn chưa đến sáu giờ.

“Anh, tắm, quần áo.” Giang Tinh Vũ đứng ở cửa nói với Giang Hằng.

Chậc, quên mất mục này!

“Tinh Vũ đợi chút, anh tới ngay đây!” Giang Hằng cuống cuồng xử lí hết công việc, dắt Giang Tinh Vũ lên tầng. 

Thật ra tầng một cũng có phòng tắm, nhưng anh đã quen tắm xong là lên giường đi ngủ nên không để đồ dùng vệ sinh ở tầng một. Giang Hằng dắt Giang Tinh Vũ vào phòng, mở tủ quần áo ra, bên trong là quần áo và hành lí anh sắp xếp cho cậu. 

“Tinh Vũ, từ giờ đây sẽ là phòng em, cái tủ này là tủ của em. Lấy quần áo ở đây, sau đó đi đến phòng tắm ở cuối hành lang, hiểu chưa nào?”  

Săm soi thiết kế của chiếc tủ xong, Giang Tinh Vũ lấy một bộ quần áo ra rồi đi vào nhà tắm. Thấy cậu đã đi tắm thuận lợi, Giang Hằng bèn xuống nhà. Anh muốn xem cả chiều nay Giang Tinh Vũ đã vẽ những gì. Vừa xuống tới tầng một, Giang Hằng liền cảm thấy huyết áp tăng vọt. Khi đó anh vội lên gác nên không để ý sàn phòng khách Giang Tinh Vũ ngồi vẽ tranh vung vãi màu nước. 

Chẳng trách có những ông bố bà mẹ tức đến bật máu vì con quá nghịch, âu cũng có lí. Giang Hằng cố nén cơn giận, đi tới trước giá vẽ rồi ngỡ ngàng trước bức tranh của Giang Tinh Vũ. Đây là ảnh chứ nào phải tranh. Trong tranh là không gian từ ghế sofa đến TV, tất cả mọi thứ đều giống y như thật, không lệch một li, không hề thêm bất cứ bóng trắng hay đen theo dụng ý nghệ thuật nào, chỉ có cảnh thật. Chiếc cốc vơi một nửa, vết xước không nhớ bị cái gì quẹt trúng trên bàn uống nước, vị trí và góc đặt điều khiển TV,… nếu không nhờ sự khác biệt sắc độ giữa màu nước và màu thực, Giang Hằng ắt hẳn đã cho rằng đây là một bức ảnh. Khi anh nhìn lại màu nước tung tóe trên sàn, cơn giận đã mất tăm. Bẩn thì kệ bẩn, cũng có phải không lau sạch được đâu, cùng lắm bảo nhân viên vệ sinh đến thêm vài chuyến. 

Thấy sắp tới giờ, Giang Hằng lấy điện thoại ra đặt hai suất đồ ăn theo thói quen. Tới khi nhân viên giao hàng mang đồ đến, anh mới nhận ra làm thế này quá đáng biết bao, sao có thể để Giang Tinh Vũ ăn đồ ăn bên ngoài với mình chứ. Nhưng anh cũng nắm rõ trình độ bản thân, nấu được đồ ăn liền là giỏi lắm rồi. Thấy Giang Tinh Vũ ăn đồ bên ngoài vẫn ngon lành, sự áy náy trong Giang Hằng đã thắng thế trước lười biếng. Anh liền lên mạng mua mấy quyển sách dạy nấu ăn, nâng cao tay nghề là chuyện quan trọng, cần luyện tập hằng ngày. 

Viện trưởng Ngô nói mỗi tối Giang Tinh Vũ sẽ đọc sách hoặc xem TV, thế là anh bèn vào phòng lấy một cái iPad đưa Giang Tinh Vũ.

“Tinh Vũ này, lát nữa em ngồi chơi iPad ngoan nhé, có thể dùng nó để đọc sách điện tử hoặc xem video, không thì xem TV. Anh còn phải làm việc, chốc nữa sẽ đưa em đi ngủ, được không nào?”

Giang Tinh Vũ gật đầu, cầm lấy iPad rồi ngồi trên sofa chơi. Tuy đây là một cái máy mới, nhưng chẳng mấy chốc Giang Tinh Vũ đã quen tay, nhấn bừa vào một bộ phim hoạt hình xem. Cho tới thời điểm này, Giang Hằng đã hoàn toàn tin rằng Giang Tinh Vũ thông minh như lời viện trưởng Ngô, không chỉ thông minh mà còn cực say mê những con số. Thấy Giang Tinh Vũ có thể tự lo cho mình, Giang Hằng liền vào phòng làm việc tiếp tục những thứ còn dang dở, anh để trống lịch cả sáng hôm nay thành ra công việc dồn ứ lại thành một đống.

Ngẫm lại, Giang Hằng cảm thấy mọi chuyện hôm nay cũng tương đối suôn sẻ, mặc dù xảy ra sự cố be bé, nhưng về cơ bản vẫn lết được đến tối, chỉ lạ lẫm thôi chứ không tới mức nguy hiểm. Chỉ cần Giang Tinh Vũ ngoan ngoãn đi ngủ lúc mười một giờ là hết ngày rồi. 

Song điều anh không ngờ tới là, chuyện đi ngủ tưởng như đơn giản nhất lại trở thành rắc rối.

Bình luận về bài viết này