Thấy đã gần mười một giờ, Giang Hằng tạm dừng công việc, đưa Giang Tinh Vũ lên ngủ. Từ lúc lên tầng đến lúc vào phòng, Giang Tinh Vũ vẫn rất ngoan hiền, nhưng đến khi đứng trước giường cậu lại không chịu nằm xuống.
“Đây không phải, giường của em.” Giang Tinh Vũ đứng cạnh giường lẩm bẩm.
Giang Hằng kiên nhẫn giải thích:
“Đây đúng là giường của Tinh Vũ mà. Quên rồi à, hồi chiều anh có nói từ nay về sau đây chính là phòng của Tinh Vũ đó.”
Giang Tinh Vũ lùi về sau hai bước, lặp lại lời ban nãy:
“Đây không phải, không phải giường của em…”
Giang Hằng làm việc cả một tối, đầu đau buốt, lòng kiên nhẫn vì thế mà bị mài mòn từng chút một.
“Đây chính là giường của em, bây giờ đã mười một giờ rồi, không phải em cần đi ngủ đúng giờ sao?”
“Không phải, không phải…”
Hết cách, Giang Hằng tiến tới kéo Giang Tinh Vũ về phía giường.
“Giang Tinh Vũ, mười một giờ rồi, đến giờ em đi ngủ rồi.”
Giang Tinh Vũ bất chợt giãy giụa, giọng nói nhỏ nhẹ biến thành tiếng hét.
“Không muốn! Em không muốn ngủ! Đây không phải giường em! Không phải! Không phải!”
Giang Hằng nổi nóng, dùng cả hai tay kéo Giang Tinh Vũ, muốn nhấn cậu nằm xuống giường.
“Em nằm xuống là biết ngay có phải giường mình không!”
Giang Tinh Vũ gồng mình giãy giụa hết cỡ, Giang Hằng bèn buông tay, phản lực dữ dội khiến Giang Tinh Vũ ngã phịch xuống đất.
“Tinh Vũ!?”
Giang Tinh Vũ cứ như thể không cảm thấy đau, chỉ ngồi ôm chân trên sàn, cúi gằm mặt.
“Không phải, không phải…”
“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám…”
“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám…”
Tim Giang Hằng tức thì vừa đau đớn vừa xót xa. Hối hận, áy náy và tự trách cuộn trào.
Anh đang làm gì vậy? Mới một ngày ngắn ngủi mà anh đã làm Giang Tinh Vũ sợ tới hai lần rồi.
Giang Hằng ngồi xổm xuống, nhìn Giang Tinh Vũ vẫn đang không ngừng run rẩy đếm số để vỗ về bản thân khỏi nỗi sợ, chỉ thấy xót xa vô bờ.
“Xin lỗi em, Tinh Vũ.” Giang Hằng chưa từng nói với ai dịu dàng đến thế. “Anh sai rồi, em có thể tha lỗi cho anh không?”
Giang Tinh Vũ không trả lời, vẫn đếm tới tám.
“Anh không nên ép em.” Giang Tinh Vũ không trả lời, Giang Hằng bèn tiếp tục nói. “Biết rõ em sợ người và môi trường lạ, vậy mà hôm nay anh lại vứt em cho một người xa lạ…”
Nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, Giang Hằng chỉ thấy mình đúng là một thằng khốn nạn, ban đầu anh lẫm liệt thề thốt với viện trưởng Ngô ở cô nhi viện bao nhiêu thì bây giờ thấy xấu hổ bấy nhiêu.
“Hôm nay rõ ràng là sinh nhật của Tinh Vũ mà anh lại ném em sang một bên, chẳng có lấy một câu thăm hỏi.”
“Tinh Vũ có thể cho anh thêm một cơ hội không? Chỉ một lần này thôi.”
Giang Tinh Vũ cuối cùng cũng dừng đếm, nhưng vẫn vùi mặt vào chân, không chịu ngẩng lên.
Đúng lúc này, Giang Hằng nhìn thấy một khối rubik trên sàn, là khối rubik Giang Tinh Vũ chơi vào lần đầu họ gặp nhau. Anh với lấy nó, đặt lên chân Giang Tinh Vũ.
“Anh nhớ Tinh Vũ chơi rubik giỏi lắm, anh không biết chơi, Tinh Vũ có thể dạy anh không?”
Giang Tinh Vũ rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, cầm lấy khối rubik, bắt đầu xoay.
“Trái, trái, xuống, phải, lên, trái…”
Giang Hằng chỉ thấy vành mắt nóng lên, trái tim mềm nhũn.
“Tinh Vũ đang dạy anh chơi rubik à?”
“Trái, lên, phải, xuống, phải.” Sau tiếng “phải” cuối cùng, sáu mặt khối rubik đã trở về sáu màu hoàn chỉnh.
Giang Tinh Vũ đưa khối rubik ra trước, cất tiếng nói trong trẻo dịu êm.
“Anh, cho anh.”
Giang Tinh Vũ thôi không cúi đầu nữa mà tò mò ngó nghiêng bốn bề, mọi thứ xung quanh thật lạ lẫm, nhưng cũng thật mới mẻ.
Giang Hằng từ từ cầm tay Giang Tinh Vũ, Giang Tinh Vũ không cự tuyệt. Bàn tay trong lòng bàn tay anh mềm mại nõn nà, nắm vào rất dễ chịu.
“Tinh Vũ còn nhớ hôm nay viện trưởng đã nói với Tinh Vũ điều gì không?”
Giang Tinh Vũ cuối cùng cũng nhìn Giang Hằng một cái, đôi mắt sáng long lanh.
“Anh, đưa em về nhà.”
“Đúng rồi, anh đưa em về nhà.”
Giang Hằng kéo Giang Tinh Vũ lên, đưa cậu dạo một vòng quanh phòng.
“Đây là nhà của Tinh Vũ, vì vậy nên căn phòng này chính là phòng của Tinh Vũ.”
“Đây là, phòng của Tinh Vũ.”
Giang Hằng lại thử dắt Giang Tinh Vũ đến trước giường, đặt tay cậu xuống mặt giường.
“Thế nên cái giường này cũng là giường của Tinh Vũ.”
“Đây là, giường của Tinh Vũ.” Giang Tinh Vũ nghiêng đầu. “Không giống, lúc trước.”
“Tinh Vũ có nhớ mình đã dọn rất nhiều đồ sang đây không?”
Giang Tinh Vũ gật đầu.
Giang Hằng nói tiếp:
“Bây giờ tất cả những thứ ấy đều ở trong phòng Tinh Vũ, ví dụ như khối rubik này.”
Giang Hằng khoác vai Giang Tinh Vũ để cậu quay mặt vào mình, chân thành nói:
“Tinh Vũ của chúng mình về nhà rồi. Tuy đồ đạc trong nhà hơi khác trong cô nhi viện chút xíu, nhưng Tinh Vũ đừng sợ, anh sẽ cùng em tập làm quen, được không nào?”
Giang Tinh Vũ chủ động đưa tay ra sờ chiếc giường.
“Êm êm.”
“Tinh Vũ nói đúng, nó êm êm này, ngủ trên ấy sẽ rất thoải mái, Tinh Vũ có muốn thử không?”
Giang Tinh Vũ giở chăn ra rồi cuộn mình vào, thầm nghĩ, cái giường này rất êm, là của Tinh Vũ.
Giang Hằng nhẹ vuốt tóc Giang Tinh Vũ, dịu dàng nói:
“Tinh Vũ ngủ ngoan nhé, anh sẽ ngồi ngay đây với em, được không nào?”
Giang Tinh Vũ gật đầu, chẳng bao lâu sau đã thiếp đi. Đã là mười một giờ ba mươi.
Giang Hằng nhìn Giang Tinh Vũ đang say giấc nồng, trong mắt ngập tràn dịu êm. Ngay trước khi đồng hồ điểm mười hai giờ, anh ghé vào tai Giang Tinh Vũ, thủ thỉ một câu mãi vẫn chưa kịp nói.
“Tinh Vũ, sinh nhật vui vẻ, mừng em về nhà.”


Bình luận về bài viết này