Quý Bạch hỏi liền tù tì mấy câu, nghe còn rất nghiêm túc. Mục Lâm không rõ vì sao Quý Bạch đột nhiên thay đổi thái độ như vậy, có lẽ lại là một trò bắt nạt gã mới vẽ ra. Cậu chỉ cho rằng Quý Bạch lại đến giễu cợt mình, bèn quay người tiếp tục đi về phía nhà để xe. Tìm thấy xe đạp, mở khóa xong, cậu liền leo lên đạp thục mạng. Xe đạp của Mục Lâm vẫn còn là mẫu xe khung ngang (1) của mười mấy hai mươi năm trước, Quý Bạch còn nhớ mẫu xe này thịnh hành vào thập niên tám mươi, chín mươi, là một trong “tam đại kiện” (2) thời ấy, bây giờ gần như không còn thấy trên đường nữa. Chiếc xe khung ngang này vốn của bố Mục Lâm, về sau thì Mục Lâm dùng. Xe mới được sơn lại, lớp sơn đen khá đậm, hai lốp và chuông cũng đã thay mấy lần, nên nhìn tổng thể không đến nỗi cũ lắm. Mục Lâm cao, chân cũng dài, thành thử trông cậu đạp chiếc xe có phần thô sơ này rất dễ dàng. Trước nay Mục Lâm vẫn đạp chiếc xe này đi học, bị không ít người trong trường cười nhạo, nhưng Mục Lâm chưa bao giờ quan tâm người khác nhìn nhận mình ra sao, càng không quan tâm người khác nói gì, chỉ cần không xả trước mặt cậu, cậu sẽ coi như kẻ đó đang nói xằng. Còn nếu nói hẳn trước mặt cậu, với tính cách của Mục Lâm, cậu cũng chưa từng để bản thân chịu thiệt.
Trước nay Mục Lâm vẫn luôn một thân một mình, chẳng có bạn bè gì. Rất nhiều người nói cậu sống tách biệt, nhưng Quý Bạch lại cảm thấy đó chẳng qua chỉ là cách Mục Lâm bảo vệ bản thân thôi.
Về sau bắt gặp cảnh có người đâm thủng lốp xe cậu, mấy lần đầu gã giả vờ như không thấy, thậm chí còn thầm hả hê, song việc xảy ra nhiều đến mức Quý Bạch không chịu nổi nữa, bởi kẻ đó cứ nhằm lốp xe Mục Lâm mà đâm. Thời gian kẻ nọ đâm lốp không cố định, Mục Lâm mãi không tóm được, lần nào cũng tự đẩy xe về rồi vá tại nhà, đến lúc hết vá nổi thì đẩy ra chỗ sửa xe đổi lốp mới, nhưng tới ngày thứ hai lại bị đâm tiếp. Quý Bạch quả thật không nhịn được nữa, hơn nữa gã biết đó là lốp Mục Lâm mới thay, bèn sấn tới kéo cổ áo thằng cha, hất văng nó ra xa vài mét rồi chửi. Quý Bạch nhớ nó không cao, gầy như que củi, da đen sì, hàm hô, trông hệt một con khỉ. Khi ấy tuy Quý Bạch coi thường Mục Lâm nhưng cũng chưa từng lén lút làm chuyện xấu mà đều đối đầu trực diện với Mục Lâm.
“Ngày nào cũng rạch lốp xe của người ta thì được tích sự gì, có giỏi mày cứ đợi ở đây đi, đợi Mục Lâm đến, không cần biết có thù oán gì, giải quyết trước mặt nhau luôn đi, không thì đánh một trận.” Dứt lời, Quý Bạch mỉa mai: “Hay là mày gan thỏ đế, chỉ dám giở trò sau lưng?”
Thằng khỉ quay đầu nhổ đờm, chửi “tởm lợm”.
Quý Bạch tưởng là nói gã tởm, bèn nắm cổ thằng cha, dí nó vào bức tường bên cạnh. “Mẹ nó, mày nói ai tởm?”
Thằng khỉ lắc cổ tay Quý Bạch, nhổ thêm một ngụm đờm.
“Tao rạch lốp xe Mục Lâm thì liên quan gì đến mày. Thằng bê đê chết tiệt, tởm…”
“Đ*t mẹ mày…” Quý Bạch giơ cao nắm đấm, giáng một quyền vào cái miệng chưa dứt lời của thằng khỉ. “Đ*t mẹ, mày nói lại lần nữa xem?”
Thằng khỉ gầy đét mo nang như suy dinh dưỡng, nhìn là rõ không biết đánh đấm, bị Quý Bạch đấm một phát cũng không dám nói tiếp nữa, vội bồi một câu:
“Tao bảo thằng Mục Lâm bê đê chết tiệt tởm chứ có nói mày đâu, mày rỗi hơi thật đấy.”
Nói xong, nó giãy khỏi tay Quý Bạch, quay đầu chạy. Quý Bạch ức chế một cách kì lạ, không đuổi theo, mặt mày sa sầm, lấy ngón cái ấn vào lốp xe Mục Lâm. Hơi bên trong đã xì gần hết. Gã không bao đồng nữa, toan rời đi. Kết quả, vừa xoay người đã chạm mặt Mục Lâm.
Đó là lần ẩu đả dữ dội nhất giữa hai người, tới tận tối mịt mới ngừng. Đến cuối, chẳng ai còn sức nữa, nằm vật ra sân ngắm trăng sao giữa trời đêm, đầu sát bên đầu, mắt tím mũi bầm. Mục Lâm tưởng Quý Bạch chính là kẻ rạch lốp xe cậu, Quý Bạch chẳng thèm giải thích lấy một câu, chỉ ném lại một câu “đồ đần” rồi bỏ đi. Quý Bạch giận mấy ngày liền, đến mức còn chẳng rõ vì sao mình giận. Gã tưởng mình giận vì bị Mục Lâm đổ oan, nhưng thật ra suy cho cùng là vì thằng khỉ nói Mục Lâm đáng ghê tởm.
Khi những khung cảnh ấy lướt qua trước mắt Quý Bạch, Mục Lâm đã đạp xe ra khỏi cổng trạm xá. Hai bên đường không có đèn, loáng một cái đã chẳng thấy bóng cậu đâu. Quý Bạch đứng lại, gập lưng thở hổn hển, không đuổi theo Mục Lâm như điên nữa. Những gì gã ảo tưởng lúc đến cũng không có khả năng trở thành hiện thực. Trạm xá cách nhà khá xa, tận bảy tám cây, ban nãy Quý Bạch chạy tới, bây giờ chẳng hơi đâu mà chạy về. Gã xoa mặt, ủ rũ men theo lề đường, chậm bước về nhà dưới ánh trăng.
*
Sang hôm sau, Dư Quốc Đống nhận được kết quả kiểm tra rất nhanh, phổi không có vấn đề gì, nhưng dù sao cũng đã lớn tuổi, vẫn có ít bệnh người già như huyết áp cao, xương khớp phần thắt lưng và đầu gối cũng yếu, thiếu hụt hơi nhiều canxi. Bác sĩ bèn kê cho ông ít thuốc hạ huyết áp, canxi và mấy miếng cao dán. Quý Bạch yên tâm hơn một chút, trên đường từ bệnh viện về cứ dặn đi dặn lại ông phải chú ý sức khỏe.
“Nghe bác sĩ nói chưa? Phải kiêng thuốc kiêng rượu, phải uống thuốc hạ huyết áp, canxi mỗi ngày một viên, không được quên. Con sẽ canh chừng ông đấy.”
“Biết rồi biết rồi.” Dư Quốc Đống lấy ngón trỏ bịt lỗ tai. Tuy trông có vẻ hơi khó chịu nhưng thật ra lại thầm vui sướng.
Nghĩ thêm một hồi, Dư Quốc Đống quay sang hỏi Quý Bạch:
“Tiểu Bạch này, ông cứ cảm giác như con mới đổi tính ấy, sao tự dưng lại lắm lời thế, rồi đấy, trông con chau mày kìa, chả thấy giống con trai mười tám tí nào, cứ như ông cụ non ấy.”
Quý Bạch thầm giật mình, thôi không nhíu mày theo thói quen, cố gắng để trông giống một cậu trai mười tám nhất có thể. Gã hắng giọng:
“Con lắm lời cũng là vì muốn tốt cho ông, từ nay về sau ông nhất định phải nghe lời con, nếu thấy không khỏe ở đâu phải bảo con ngay chứ đừng giấu. Từ giờ mỗi năm con sẽ đưa ông đi kiểm tra một lần.”
“Phí tiền.” Dư Quốc Đống chẳng biết nói gì nữa. Tuy ông nói ngoài miệng như vậy, nhưng đến lúc ấy vẫn phải nghe lời cháu.
Ông cũng không tiếc tiền, nhà đâu có thiếu tiền, chẳng qua người lớn tuổi không thích đi viện thôi. Đừng nói là người già, ngay cả người trẻ đi kiểm tra cũng ra bệnh vặt, huống hồ người lớn tuổi tâm lí không vững, ngày nào cũng sẽ tự mình dọa mình cho xem. Dư Quốc Đống đổi chủ đề.
“À đấy, mai là ngày nghỉ tết Thanh minh cuối cùng rồi, con gọi cả Mục Lâm sang ăn cơm. Sáng mai ông phải lên trấn có việc, tiện thể mua ít sườn bò tươi về hầm canh.”
“Vâng ông.” Đang sầu vì không có cớ đi tìm Mục Lâm, Quý Bạch đồng ý một cách vô cùng vui vẻ, còn nói thêm: “Ông ơi, Mục Lâm thích ăn khoai lang kéo sợi (3), ông mua thêm đường với khoai lang nữa nhé.”
Dứt lời, Quý Bạch lại tiếp tục:
“Sáng mai con đi cùng ông, để con nấu cho.”
Nghe xong, Dư Quốc Đống huýt một tiếng, vuốt chòm râu dưới cằm, ra vẻ nghi hoặc.
“Trước đây con không ưa Mục Lâm cơ mà? Sao bây giờ còn biết cả món thằng bé thích ăn thế?”
Quý Bạch không biết nên trả lời ra sao, nghĩ ngợi một chốc rồi lấp liếm:
“Ông ơi, trước đây đúng là bọn con không ưa nhau thật, nhưng trẻ con mà, cứ đánh rồi làm hòa thôi, làm gì lắm mâu thuẫn thế.”
Dư Quốc Đống cười haha, vỗ lên cánh tay Quý Bạch một cái.
“Chuẩn đấy, đừng suốt ngày đánh nhau, thằng bé Mục Lâm được lắm, từ rày con đối xử tốt với nó nhé.”
Quý Bạch mím môi đáp:
“Dạ ông, con biết rồi.”
Trong cả lâm trường này, Dư Quốc Đống chắc là người thân với nhà Mục Lâm nhất. Trước đây, hồi bố mẹ Mục Lâm và bà ngoại Quý Bạch còn sống, hai ông bà ở gần nhà Mục Lâm nhất, cũng hay qua lại với họ nhất. Hằng năm, vào mấy tháng nguy cơ cháy rừng cao, thỉnh thoảng bố mẹ Mục Lâm phải trực trên núi, lúc ấy Mục Lâm mới mấy tuổi đầu, người bé tẹo, hai ông bà bèn đón bé Mục Lâm sang ở mấy ngày, thậm chí ở cả tháng cũng không phải chuyện hiếm.
Vào năm bố mẹ Mục Lâm qua đời, hai ông bà đã sang nói chuyện với Mục Lâm mấy lần, bởi ông bà thật sự không yên tâm để một đứa trẻ sống một mình. Song Mục Lâm ương bướng, bình thường bảo đi ăn cơm thì ngoan ngoãn lắm, nhưng từ khi mất bố mẹ, sự ương ngạnh và bướng bỉnh đó lại xổ ra, chẳng để lời ai nói vào tai. Rõ ràng hai mắt đã ầng ậng nước, nhưng tay vẫn bám chặt lấy khung cửa, không chịu đi đâu, Dư Quốc Đống cũng không thể lôi cậu đi. Mục Lâm cứ thế lớn lên từng ngày, một thân một mình, lăn lộn giữa đồi núi.
Mục Lâm chính là một người như thế, cứng rắn, không chịu khuất phục.
Trước đó Quý Bạch đã nghe Mục Lâm kể, hễ ai bắt nạt anh, thì bất luận bao giờ, bao lâu, anh cũng có thể đòi nợ. Nhưng nếu là nợ người ta, thì không cách nào trả sạch được. Nợ là nợ, không thể trả sạch. Chính vì thế, suốt cuộc đời Mục Lâm chưa bao giờ chịu thiệt, đương nhiên cũng không chịu nhận ơn huệ từ người khác.
Song, Quý Bạch nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ trong đầu. Kiếp trước Mục Lâm không phải chưa từng chịu thiệt, anh đã chịu thiệt rồi.
Những thiệt thòi Mục Lâm phải chịu đều là vì gã.
Vì gã đánh đổi tiền đồ, đánh đổi mạng sống.
Chú thích:
- Xe khung ngang: Nguyên văn là xe khung lớn hai tám, Nguyệt không tra ra tên gọi chính xác của xe này trong tiếng Việt nên đành miêu tả theo hình dáng xe sau khi tham khảo ý kiến người thân. Có thể tham khảo xe đạp Phượng Hoàng.
- Tam đại kiện: Ba vật dụng thường thấy nhất vào những năm 60-90 tại Trung Quốc, gồm xe đạp, máy khâu và đồng hồ đeo tay.
- Khoai lang kéo sợi: Cắt khoai lang thành miếng, rán chín. Đổ dầu vào chảo, thêm thật nhiều đường trắng, đun lửa nhỏ đến khi đường chuyển thành dạng keo, sau đó cho khoai vào rồi trộn đều. Ăn nóng. Nếu dùng đũa gắp có thể kéo khoai thành sợi dài, vì vậy nên mới gọi là “khoai lang kéo sợi”.




Bình luận về bài viết này