Đi vệ sinh về không thấy thang đâu, Đậu Ức Từ bèn chuyển hướng, nhanh chân chạy tới chỗ Tư Triết cao ngang cái thang, anh cầm trên tay một quyển sách dày, lưng dựa vào giá sách lộn xộn, suy tư trầm ngâm, chuyên chú tựa một bức tranh. Tất cả đều chìm trong im lặng.
Nếu đổi lại là một người bình thường, khi đối diện với cảnh tượng thế này, với một người đàn ông đẹp trai ngần này, kiểu gì cũng sẽ tim đập thình thịch, ý loạn tình mê, thẫn thờ chốc lát, riêng Đậu Ức Từ còn loạn nhịp dữ dội hơn bất cứ ai, loạn đến mức biến thành một đống lộn tùng phèo, nhưng ngoài mặt lại không một gợn sóng, bình tĩnh như sớm đã quen rồi vậy, chỉ mở miệng hỏi:
“Anh có thấy cái thang của em đâu không?”
“Không thấy.” Tư Triết lười nhác co một chân lên, hờ hững nhìn quanh một vòng. “Khi tôi qua đây đã không thấy rồi, có lẽ bị ai mang đi rồi cũng nên.”
Đậu Ức Từ đầy một mặt hoang mang, trong lòng lại nghĩ, ‘ai chứ? Trong kho nhiều thang lắm mà, lấy của mình làm gì?’ Cậu bèn vô thức nói:
“Vậy để em đi xem thử họ đã dùng xong chưa.”
Tư Triết để sách về chỗ cũ, thản nhiên đưa tay giữ lấy chiếc xe đẩy đang đầy ắp:
“Chỉ còn từng này thôi, tôi giúp cậu vậy.”
Nói rồi bắt đầu bê sách từ xe lên, không cho Đậu Ức Từ trả lời, dẫu là đồng ý hay từ chối.
Lúc này Đậu Ức Từ hơi sức đâu mà nhớ tới cái thang nữa, vội đi qua bê sách cùng Tư Triết. Giá sách to lớn chặn hết những thứ dư thừa ở bên ngoài, trong không gian thân thuộc bỗng có thêm một người, công việc rườm rà cũng tức thì tràn ngập cảm giác tươi mới, khiến Đậu Ức Từ thầm có chút hăng hái lại có chút ngượng nghịu.
“Nhỡ cấp trên nhìn thấy em sẽ bị mắng đó.”
“Mấy cuốn này để đâu?” Tư Triết ôm một chồng sách, vươn tay là có thể với được chỗ mà Đậu Ức Từ phải đứng lên bậc thềm mới chạm đến, sắp xếp sách ngay ngắn theo số thứ tự cậu hướng dẫn rồi mới phủi tay, cười hỏi: “Thường xuyên bị phê bình à?”
Đậu Ức Từ đứng ở bên trái Tư Triết, cúi đầu tra danh sách đã được in ra, rầu rĩ đáp:
“Vâng… nói em làm việc hơi thiếu cẩn thận.”
“Cậu đã tỉ mỉ phết rồi mà, vừa nấu ăn ngon vừa biết chăm sóc người khác, không ai là hoàn hảo cả, không cần quá nghiêm khắc với bản thân đâu.” Tư Triết nắm rõ quy luật phân loại và sắp xếp rất nhanh, vẫn giữ nguyên tốc độ nói chuyện và làm việc. “Nếu là chuyện dễ bị phân tán tư tưởng thì cũng không sao, nhiều nguyên nhân phức tạp mà, có thể do di truyền hoặc sống xa bố mẹ từ nhỏ, còn nữa là-”
Còn nữa là cái gì? Đậu Ức Từ đang mải chui đầu vào trong xe đẩy lục lọi, vừa đứng thẳng lưng lên liền cảm nhận được áp lực sau lưng. Giây tiếp theo, bàn tay đang cầm sách kia cũng bị nhẹ nhàng nắm lấy, vươn về phía một khoảng trống trên giá sách.
“Còn nữa là đầu óc thích bay nhảy, trí tưởng tượng phong phú quá.” Tư Triết chẳng biết từ bao giờ đã đứng sau Đậu Ức Từ, cả người như dán vào cậu, bao bọc lấy cậu, từng tiếng thốt ra mang theo hơi thở nóng ran từ cơ thể.
“Để đây đúng chứ?” Xếp sách xong, Tư Triết cũng buông tay ra, lùi lại nửa bước kéo giãn khoảng cách, cứ như thể vừa nãy chỉ muốn giúp cậu một tay, không có gì đáng để tâm vậy, nhưng lại đặt hờ tay lên vai Đậu Ức Từ, ghé vào tai cậu “tốt bụng” nhắc nhở: “Có rất nhiều chuyện vốn không hề phức tạp như cậu nghĩ, làm thật chuyên tâm là được.”
Một nơi cần giữ im lặng thế này sẽ không cho người ta lí do nghi ngờ vì sao giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng đến không tưởng như vậy.
Tủ sách nghệ thuật đại khái phân làm ba nhóm — sách lí thuyết và nghiên cứu lí tưởng, chuyện về các nhà nghệ thuật cùng quan niệm nghệ thuật. Trong số những quyển cũ cần chuyển sang giá sách khác có một quyển tuyển tập các bài phỏng vấn của đạo diễn người Ý Pasolini, Tư Triết nhặt lên tiện tay giở vài trang, đột nhiên cảm thán:
“Pasolini cũng có những cống hiến nhất định cho lĩnh vực kí hiệu học trong điện ảnh, mất đi thật đáng tiếc quá.”
Tuy Đậu Ức Từ vẫn đang chìm trong dòng suy nghĩ lộn xộn không ngừng, nhưng tai lại rất thính, tim rối lòng loạn, nghe vậy chỉ “hử” một tiếng, cũng chẳng ngẩng đầu lên. Tư Triết nói tiếp:
“Tôi khá hâm mộ ông ấy, có rất nhiều người chỉ xem phim của ông ấy vì muốn tìm điều mới lạ, nhưng thực chất ông ấy đã dùng quan niệm về tình ái-tình dục của mình để ẩn dụ cho quan niệm chính trị, thẳng thắn, rõ ràng, không vòng vèo, vô cùng đơn giản, tuy nhiên cũng đi ngược lại với quan niệm đạo đức và tư tưởng luân lí của xã hội hiện đại.”
“Ồ, em chưa xem nữa, bao giờ có dịp sẽ xem thử…” Đậu Ức Từ không hiểu mấy về phim ảnh, không biết nối tiếp câu chuyện ra sao, đành đưa tay hỏi mượn quyển tuyển tập trong tay Tư Triết. “Đọc thử sách nữa.”
“Sách không hay đâu, đọc một lát là chán.” Tư Triết nhìn Đậu Ức Từ đã lấy sách qua chuẩn bị lật bìa, mỉm cười hỏi: “Phim… cậu muốn xem thật hả?”
Tay Đậu Ức Từ khựng lại, cậu ngẩng đầu hỏi anh với vẻ không hiểu:
“Đáng sợ lắm ạ?”
Tốn cả nửa ngày nước bọt rồi, sao mà ngây thơ thế cơ chứ… Tư Triết nhịn cười trong cực khổ, vẫn phải ra vẻ nghiên cứu nghệ thuật, nói rất nghiêm túc:
“Không đến nỗi đáng sợ, chỉ là rất nhạy cảm, vô cùng nhạy cảm, có rất nhiều cảnh quay đồng tính vì bản thân đạo diễn là một người đồng tính.”
Anh hơi ngừng lại rồi hỏi tiếp:
“Có cần tôi xem cùng cậu không?”
Đậu Ức Từ vẫn chưa tiêu hóa hết câu trước của anh:
“…”
“Cũng đâu có gì, đều là người lớn cả rồi…” Mặt đã đỏ hết cả lên mà vẫn già mồm, Đậu Ức Từ thực sự không biết liệu có phải là trùng hợp hay không, trước khi cậu suy nghĩ nghiêm túc về xu hướng tính dục của mình, từ này đã vang lên rồi, khiến cậu hơi hoang mang.
Cậu chưa yêu đương bao giờ, nhưng cậu thích Tư Triết, thích đến độ… thấy căng thẳng, không ngủ được, đột nhiên có phản ứng, như thế đã đủ làm rõ vấn đề chưa? Vậy thì có hơi cẩu thả quá không?
Thấy Đậu Ức Từ lại ngơ ngẩn, bộ dạng mù mờ không hiểu, Tư Triết vừa bất lực vừa buồn cười, đưa tay vò tóc rồi tiếp tục sắp xếp giá sách.
“Vậy được, để về nhà tôi tải hai bộ xuống xem với cậu, đến lúc đó đừng bị tôi dọa sợ là được.”
Mạng lưới tiếp nhận thông tin trong não Đậu Ức Từ tự động gạch bỏ hai tiếng “bị tôi” đi, cậu còn chưa kịp nghĩ kĩ, Tư Triết đã giục:
“Mau làm đi, chuyên tâm chút, xong sớm là được nghỉ sớm.”
“Ưm.” Đậu Ức Từ nghe vậy mới nhìn đồng hồ, phát hiện việc thường ngày hoàn thành rất nhanh hôm nay lại tốn nhiều thời gian thế mà vẫn chưa xong, hơn nữa đa số đều nhờ Tư Triết làm hộ, mình thì sờ đông sờ tây, bèn vội đẩy nhanh tốc độ, thử tập trung tư tưởng nhưng vừa được một lát đã cảm thấy khó khăn.
Khó ghê, làm việc cùng người mình thích khó ghê á, không tài nào khống chế nổi nhịp tim, làm sao tập trung được. Mỗi lần ngón tay “vô tình” chạm nhẹ, mỗi lần ánh mắt chạm nhau rồi chột dạ lẩn trốn, mỗi lần Tư Triết vươn qua đỉnh đầu cậu, “giam” cậu trong lòng làm những hành động không thể bình thường hơn, hô hấp chẳng dễ gì mới ổn định được lại rối loạn, cả người cũng trở nên vụng về.
Tư Triết trông quá bình tĩnh, quá nghiêm túc. Khi ở cạnh anh, Đậu Ức Từ dùng cả trái tim để điều chỉnh vị trí, góc độ đặt để của mỗi quyển sách — một chuyện chưa từng xảy ra trước đây. Cậu muốn giống như anh, muốn thể hiện bản thân, muốn thời gian chậm lại thêm chút nữa, nghĩ rằng nếu như vậy, giây phút này biết đâu sẽ kéo dài hơn một chút.
Thế nhưng cậu nào hay, nào nghĩ tới người đứng sau cậu còn phải chịu đựng nhiều hơn cậu, đã vô số lần muốn dừng lại, dừng sự trêu chọc có chút tàn nhẫn và ác độc với cả đối phương lẫn bản thân lại, muốn đến gần một chút, gần hơn chút nữa, ôm cậu, ngửi mùi hương trên tóc, sau tai và nơi cổ áo cậu, bắt cậu quay lại nhìn mình, chăm chú nhìn xem mình sẽ phủi đi lớp bụi đang nhảy nhót trong bầu không khí ngập tràn hương giấy, dầu và mực này, gập người, cúi xuống, vén lớp voan vô hình kia lên, hôn lên môi cậu như thế nào.


Bình luận về bài viết này