Chương 21

By

Từ nhỏ, Tư Triết đã không phải là một đứa trẻ ngoan đúng nghĩa, lúc dậy thì cũng từng nổi loạn, phá phách không ít, chỉ dựa vào bản mặt như hoa như ngọc, lại thêm thành tích đỉnh của chóp, cái miệng dẻo, EQ cao mới lành lặn tay chân được đến ngày hôm nay.

Chín chắn hiểu chuyện, tuổi trẻ tài cao, đây là những gì người lạ nhận xét về anh, chỉ bạn bè thân thiết mới biết trong đời thường anh vẫn có một vài hành vi trẻ con vô cùng, thỉnh thoảng cũng sẽ khiến người ta đau đầu, không biết phải làm thế nào với anh.

Tư Triết và Đậu Ức Từ giống như hai thái cực mà lớp nào cũng có vậy — trùm sò nghịch ngợm và lớp trưởng tuân thủ nội quy, nhưng nếu nói Tư Triết nghịch ngợm thì thật ra cũng chỉ ở vài mặt nào đó, phần lớn thời gian anh vẫn là niềm tự hào trong mắt thầy cô, đối tượng bị bạn học ghen tị đỏ mắt, chưa từng có bố mẹ nào không cho con mình chơi với anh, dù gây chuyện thì vẫn không bị quy kết trách nhiệm, vì trông anh không giống đứa hay bày trò phá hoại.

Đến ông trời còn thiên vị anh, anh chỉ có thể thả lỏng xương khớp, ra vẻ độc cô cầu bại với các bạn nhỏ thôi.

Hoặc là nói anh nghịch ngầm đi. 

Có những lúc nhìn Đậu Ức Từ anh cũng nghĩ, nếu hai người từ cấp hai đã chơi chung, em bé ngoan này liệu có bị anh dạy hư không; bây giờ mối quan hệ giữa hai người họ sẽ thế nào, liệu có tốt như bây giờ không; năm mười bảy tuổi sau khi xác định được xu hướng tính dục liệu có rung động với cậu không; liệu có cùng cậu trải qua mối tình đầu độc nhất vô nhị không, yêu xa, tiếc nuối hay lâu dài, hay sẽ không xảy ra gì cả, họ mãi sẽ chỉ là hai cựu học sinh từng học chung một ngôi trường, đến bạn bè cũng chẳng phải.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tư Triết vẫn cảm thấy như bây giờ là tốt nhất. Anh của năm mười mấy tuổi sẽ không thích, cũng sẽ không hiểu được điểm đáng trân trọng ở sự bình dị nơi Đậu Ức Từ — một trái tim chân thành cần bảo vệ, Đậu Ức Từ khi ấy cũng chưa chắc đã có mị lực này, non nớt đã qua, chín chắn chưa đủ, khiến người khác ôm mộng yêu đương, thậm chí hắt hơi một cũng làm Tư Triết để tâm, lo lắng liệu cậu có hít phải nhiều bụi quá không.

Hoặc nói cách khác, Tư Triết tự tin với bản thân của hiện tại hơn, cho dù Đậu Ức Từ có là một chú cáy bé nhỏ không hiểu chuyện.

Đã sắp xong già nửa số sách, cuối cùng lương tâm trỗi dậy, Tư Triết không nỡ bắt nạt Đậu Ức Từ nữa, bèn thử tìm chủ đề thoải mái để tán gẫu cùng cậu, cho cậu thư giãn một chút.

“Đúng rồi, quên không hỏi cậu, sau khi tôi tốt nghiệp, cậu cứ thế đảm nhận vị trí MC đài phát thanh trường à?”

Đậu Ức Từ đã tháo găng tay ra, đang dụi mắt, nghe thấy câu này, động tác ngưng lại một lúc thấy rõ.

Cuối cùng cũng nói đến chuyện này rồi! Trái tim vừa bình tĩnh lại bắt đầu loạn nhịp, Đậu Ức Từ cố gắng không tỏ ra quá vui mừng, hơi ấp úng đáp:

“Không ạ, từ đầu kì hai lớp bảy thì không làm nữa. Em làm không tốt, không dẫn hay được như anh, thầy cô không vừa ý lắm nên nhân lúc bọn em học hành căng thẳng… thay sang bạn khác.”

Tư Triết hơi bất ngờ:

“Thế á? Giọng cậu rất hay đó chứ, đọc bài văn thôi mà, các thầy cô cứ hay bới lông tìm vết.”

Đậu Ức Từ nghĩ ngợi một hồi rồi vẫn quyết định thú nhận:

“Là lỗi do em, có mấy lần… ấn không đúng nút tắt mở, bật nhầm sang âm nhạc.”

“Tôi nhớ hình như đã dán giấy nhớ cho cậu rồi mà nhỉ?”

Cái này mà cũng nhớ! Đậu Ức Từ không kìm chế nổi sự mừng rỡ điên cuồng trong lòng, lại có chút ấm ức. Bao nhiêu năm trôi qua, cậu cuối cùng cũng đợi đến lúc được hờn trách rồi:

“Anh chỉ dán trái phải thôi, đâu có dán nút tắt mở.”

Tư Triết:

“…” 

Không cãi được luôn!

Được được được, đều là lỗi của tôi.

Khó khăn lắm mới mở ra chủ đề này, Đậu Ức Từ không muốn câu chuyện kết thúc ở đây, vội vã hỏi:

“Anh thì sao? Về sau sao lại không học làm phát thanh viên gì đó thế? Em còn tưởng anh nhất định sẽ trở thành MC chuyên nghiệp cơ.”

Tư Triết cúi xuống chỉnh đốn sách cũ, thấy không thoải mái bèn dứt khoát ngồi bệt xuống đất. Đậu Ức Từ đứng bên cạnh anh, đối diện với giá sách, chỉ nghe thấy tiếng anh mà không nhìn thấy mặt, tựa như đã quay về quá khứ.

“Không thấy hứng thú, khi ấy tôi chẳng qua là con vịt bị thầy cho lên thớt thôi, buổi trưa chỉ có tí ti thời gian chơi bóng cũng bị chiếm dụng, mệt lắm.”

“Anh còn biết chơi bóng á? Bóng rổ ạ?”

“Đúng thế, lúc đi qua sân thể thao cậu chưa từng thấy tôi à?”

Đậu Ức Từ cố hồi tưởng thật kĩ:

“Chưa ạ, trước giờ em chưa từng qua bên đó xem.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nhìn không rõ.”

Tư Triết:

“…”

Khó nói chuyện thật đấy.

“Sao anh lại đi Hạ Môn?” Đậu Ức Từ vẫn nói chuyện khá vui vẻ, cảm giác như ngày càng tiến bộ.

Tư Triết không ngờ chuyển chủ đề nhanh đến vậy, vượt ra khỏi bầu không khí anh lập kế tạo nên luôn.

“Bố tôi thuyên chuyển công tác, vốn muốn để mẹ và tôi ở lại Bắc Kinh, nhưng hai người không xa nhau nổi, rốt cuộc vẫn đi theo.”

“Vậy tình cảm giữa hai bác vẫn khá tốt đẹp nhỉ.”

“Ừ, yêu thương lắm, biến tôi thành người thừa luôn.” Tư Triết bật cười. “Bao nhiêu tuổi đầu rồi mà vẫn sến súa, bố mẹ cậu có thế không?”

Đậu Ức Từ kiểm kê số lượng từ trái qua phải, ngón tay lướt qua hàng sách, miệng lẩm nhẩm số, đếm xong mới đáp:

“Chưa thấy bao giờ, mẹ em qua đời rồi.”

Tư Triết không phòng bị trước, tim bỗng thắt lại, anh lập tức ngẩng đầu nhìn Đậu Ức Từ, phát hiện tuy nhắc tới chuyện thương tâm nhưng cậu không hề có biểu cảm nào quá rõ ràng.

“Khi mẹ mang thai em thì bị sản giật, bác sĩ kiến nghị bà phá thai, nhưng lúc ấy cái thai đã bảy tháng rồi, bà không nỡ.”

Vừa nói, Đậu Ức Từ cũng dừng tay, như đang suy nghĩ.

“Em không tưởng tượng nổi cảnh bố em ngọt ngào với người khác, ông độc mồm lắm, thế mà không bị tẩn bao giờ, lạ thật.”

Tư Triết:

“…”

“Hồi trước chú làm công việc gì thế?”

“Cảnh sát tuần tra khu vực, sau khi có em thì chuyển sang làm hộ khẩu.”

Tư Triết có chút cạn lời, ai rảnh mà dám đánh cảnh sát chứ?

“Gà trống nuôi con không dễ dàng gì.”

Đậu Ức Từ lại bắt đầu bê sách từ xe đẩy ra, bê xong liền nhìn lên trên:

“Bây giờ em nuôi ông ấy cũng không dễ dàng lắm.”

Tư Triết:

“…”

Tôi cũng không dễ dàng lắm đâu, EQ có cao nữa cũng vô dụng, trước mặt em cái miệng này mọc chẳng để làm gì cả.

Chỉ còn duy nhất một ngăn, loại sách văn học 100% tiếng Anh này bình thường không ai mượn đọc, nên phải để trên cùng. Tư Triết cũng không với tới, Đậu Ức Từ nói:

“Vẫn cần đi lấy cái thang qua, anh ở đây đợi em một lát nhé.”

Tư Triết đứng dậy phủi quần, giữ lấy Đậu Ức Từ đang định rời đi, so chiều cao của mình với độ cao của giá sách:

“Không cần đâu.”

Nói rồi nhét hai quyển sách vào lòng Đậu Ức Từ, không đợi cậu kịp phản ứng đã đột ngột khuỵu xuống ôm hai chân của cậu xốc lên.

Đậu Ức Từ có nằm mơ cũng không ngờ tới chuyện này, chưa kịp suy nghĩ về ý tứ trong lời nói của Tư Triết, giây tiếp theo đã thấy dưới chân là một khoảng không, cả người đã rời khỏi mặt đất, bị bế thẳng lên. Cảm giác mất đi trọng tâm khiến Đậu Ức Từ tức thì muốn bám vào thứ gì đó theo bản năng, nhưng vì còn đang ôm sách nên trông chới va chới với như sắp ngã đến nơi.

“Giữ lấy vai tôi.” Tư Triết ở bên dưới nhắc nhở, cánh tay rắn chắc đỡ Đậu Ức Từ, thoải mái tới mức không thèm thở gấp. “Đừng sợ, tôi sẽ không để cậu ngã đâu, mau đặt vào đi.”

Vấn đề là sợ hay không chắc!? Đậu Ức Từ cảm thấy nơi nào đó trên người đang cọ vào mặt Tư Triết, nếu không phải quần bò chất dày, cậu đã xấu hổ đến mức hận không thể chết ngay tại đây rồi.

“Anh… dịch sang bên này… sang bên này một chút.” May thay, sách không nhiều, luống cuống tay chân cả nửa ngày, Đậu Ức Từ cuối cùng cũng giữ được thăng bằng, lẩy bà lẩy bẩy đưa tay ra đặt sách lên giá.

“Bên này là bên nào?” Tư Triết xốc cậu lên cao thêm chút nữa. “Trái hay phải?”

“Trái… phải! Phải phải phải! Không phải bên đó! Phải mà!”

“Rốt cuộc là bên nào? Tay tôi mỏi nhừ rồi, không nhanh lên là tôi buông ra đấy.” Tư Triết vừa di chuyển vừa “nghiêng đầu chuyển hướng” hỏi.

Quả nhiên Đậu Ức Từ bị dọa thật, trong lúc căng thẳng liền kéo… tóc của Tư Triết.

Tư Triết:

“…”

Được thôi, dù sao nếu tôi bị hói em cũng phải chịu trách nhiệm.

“Sao không để em đi lấy thang hả!? Anh đừng buông tay! Không phải đã nói không để em ngã xuống à!?” Đậu Ức Từ sợ hãi hờn trách, lại sợ nói to quá người khác nghe thấy, tiếng nhỏ như muỗi, lén la lén lút khiến Tư Triết ngứa ngáy trong lòng.

Làm sao nỡ để em ngã chứ. Tuy anh nghĩ vậy, nhưng não đột nhiên lên cơn, cánh tay không chịu nghe lời nới lỏng ra, biến thành một vòng ôm.

“Á!”

Kính rơi rồi, sách cũng rơi rồi, bịch xuống đất một phát. Vài giây sau, Đậu Ức Từ vẫn chưa hết sợ, mở mắt ra, thả lỏng rồi mới nhìn rõ mình đang được Tư Triết ôm trong lòng, mặt dán vào lồng ngực anh, người cậu đè trên người anh.

“Thình thịch, thình thịch.” Bên tai vang lên nhịp tim của anh, rõ ràng đến nỗi khiến người ta không dám cựa quậy.

Hai người không biết đang đợi điều gì, đều không lên tiếng. Trong đầu Đậu Ức Từ đã loạn tùng phèo, lúc thì muốn rướn lên hỏi Tư Triết có bị ngã không, có đau không, lúc thì nghĩ anh có thể dịch tay lên trên một chút không, hoặc là ngồi lên điều chỉnh tư thế, để em tiện thể ôm cổ anh một lát, xoa xoa cằm anh.

Đáng tiếc Tư Triết không để Đậu Ức Từ toại nguyện, ngược lại còn nhân lúc cậu đang nghĩ ngợi lung tung mạnh mẽ lật người, đổi chỗ cho cậu, đè cậu dưới thân mình.

Bùm!

Đậu Ức Từ cứ thế nhìn trần nhà và mặt đất đảo lộn, một quyển sách cậu chưa kịp sắp xong, không biết đã bập bênh bao lâu rơi xuống nơi cậu và Tư Triết vừa nằm như một quả bom nguyên tử.

“…”

Bốn mắt nhìn nhau, đầu mũi này như sắp chạm đầu mũi kia, Tư Triết đỡ gáy Đậu Ức Từ, giọng nói vừa trầm khàn vừa quyến rũ khiến người khác nhũn ra.

“Nghĩ gì thế?” Anh hỏi. “Phản ứng chậm thế còn muốn theo đuổi người khác hả? Nếu đổi lại thành người em thích cứu em, lúc này em nên làm gì?”

Đậu Ức Từ chớp mắt, nghĩ thầm, sao phải đổi chứ, anh chính là người em thích mà, bèn đưa hai tay lên, ngập ngừng giây lát, cuối cùng vẫn từ từ đan lại, đặt lên eo Tư Triết.

Đấng nam nhi thân cao tám xích nào đó kích động đến mức muốn bật khóc, còn tưởng hôm nay Mặt Trời mọc hướng Tây, chú cáy nhỏ cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi, ai ngờ lại nghe thấy cậu hỏi dò:

“Nên… nói cảm ơn ạ?”

“…” Tư Triết nghiêng đầu đi, chầm chậm cúi xuống. Đúng lúc anh nghĩ, đừng khách sáo, hoặc là nên đánh em một trận thật, bỗng thấy lấp ló bên giá sách một cái đầu buộc tóc đuôi ngựa, mắt đeo kính cận dày cộp lén la lén lút như đang ăn trộm.

Bình luận về bài viết này