5.

By

Sáng nay, Châu cố gắng chuẩn bị tất cả mọi thứ từ khá sớm để nhỡ gặp việc đột xuất cũng sẽ không đến muộn buổi hội thảo của Matt. Buổi hội thảo diễn ra có hai ngày mà ngay ngày đầu cô đã đến muộn, có thể Matt không để tâm nhưng cô vẫn thấy ngại.

Trên app báo khoảng năm phút nữa tài xế mới đến nên Châu cũng chẳng vội lắm, cứ thong thả xuống dưới sảnh chung cư. Ai ngờ ngay khi cô vừa bước ra khỏi toà nhà, một bóng dáng quen thuộc đã xuất hiện ngay trước mắt. 

“Hôm nay anh sẽ đi dự hội thảo cùng em. Giờ vẫn còn sớm, trên đường mình tiện thể tạt vào quán, ăn sáng xong đến nơi là vừa đẹp. Em lên xe đi! ” Duy nhanh nhẹn chạy đi mở cửa xe cho Châu giống như không muốn cho cô một cơ hội để cự tuyệt.

Châu lặng lẽ nhìn Duy khắp lượt từ đầu tới chân. Hôm qua vẫn bình thường mà sao hôm nay đã diện đồ Tây rồi vuốt tóc kĩ càng vậy nhỉ? Lão này đang có âm mưu gì đây.

“Hội thảo về ảnh hưởng của văn hoá – xã hội đối với phân bố ngôn ngữ: tôn giáo và ngôn ngữ tại Đông Nam Á đấy. Anh có chắc là mình muốn đi không?”

Duy ngớ người trong vài giây rồi lại tươi tỉnh đáp:

“Đi chứ! Đến đó mở rộng mối quan hệ cũng tốt mà.”

“Từ từ đã, vẫn chưa đi được.”  

Bỏ qua ánh mắt đầy “mời gọi” của tên đàn ông kia, Châu vừa nói vừa rút điện thoại ra nhắn mấy câu gì đó.

Duy tò mò hỏi:

“Em còn đang làm gì vậy?”

Cô đáp lại anh bằng một nụ cười hết sức ngọt ngào:

“Em gọi tay trong của anh đến chứ làm gì. Hôm nay là chủ nhật, San kiểu gì cũng ngủ đến tận chín giờ, dắt cả nó đi cùng cho khoẻ người.”

May cho Duy rằng đây không phải thế giới phim hoạt hình, chứ không thì cằm của anh đã rơi xuống tận đất. Nếu có một danh sách những tay trong tệ hại nhất mọi thời đại, chắc chắn mọi người sẽ phải tự động dẹp lối cho San nghênh ngang bước lên vị trí đầu tiên. Nhưng đáng hận hơn là San hoàn toàn không có vẻ gì hổ thẹn khi tiếp nhận vị trí đó. Khi xuất hiện con nhóc còn chào Duy ngọt xớt, sau đó tung tăng chạy đến ôm tay Châu ngay trước mắt anh.

Việc Châu dẫn San đi đến hội thảo gần như chỉ là để đổi địa điểm ngủ cho nó. Đến nơi, San ngồi thẳng lưng được đúng mười phút, sau đó điềm nhiên gục đầu lên vai Châu ngủ lăn ngủ lóc. Tự nhủ không nên tính toán với trẻ con, nhưng hễ nhìn đồ phản bội kia mới hôm trước còn mạnh miệng nói sẽ giúp mình mà hôm nay đã le te xuất hiện làm kì đà cản mũi anh lại tức không chịu được. Chính ra San còn giống tình địch của anh hơn Matt nữa.

Được một lúc, Duy để ý thấy Châu đưa tay lên đỡ lấy San để tiện cựa lưng một chút, hình như người cô bị mỏi rồi thì phải. Duy đè thấp giọng, nghiêng người nói vào tai Châu:

“Nếu mỏi thì em dựa vào ghế đi, còn ghế mà cứng quá thì dựa vào anh cũng được.”

Châu khẽ “suỵt” một tiếng rồi quay sang lườm anh một cách không hề khách khí:

“Anh nói be bé thôi. San còn đang ngủ mà.”

Hừ, lại là San. Cầu trời là Châu chỉ có một đứa bạn như thế này, chứ vài bữa nữa mà thêm Đào, Cúc, Trúc, Mai gì đó chắc anh bị nghiền cho ra bã mất. 

Nhưng nói gì thì nói, không thể để Châu ngồi như vậy được. Duy không mất quá lâu để suy nghĩ, anh cởi luôn chiếc áo khoác ngoài, gấp thật gọn rồi kê nó ở ngay sau lưng Châu. Sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Duy mới quay lại tập trung vào bài thuyết trình mà một câu anh cũng không hiểu. 

Chật vật mãi, cuối cùng hội thảo cũng kết thúc. Rút kinh nghiệm từ “trận thua” hôm qua, hôm nay Duy nhất quyết đi cùng Matt và Châu. Tối hôm trước, khi quyết định sẽ đến đây anh đã chuẩn bị tinh thần để làm một kẻ mặt dày rồi, giờ mặt dày thêm chút nữa cũng không sao. 

Châu thật sự không muốn bầu không khí hôm qua lại tiếp diễn nên có chút lưỡng lự. Duy cảm nhận được điều đó, nhưng ngay lúc anh chắc mẩm mình sẽ thua, San tự dưng tốt bụng đột xuất:

“Có anh Duy làm tài xế thì tốt quá còn gì. Vừa đỡ tốn tiền lại rộng rãi thoải mái, không những thế mình muốn tạt té đi đâu cũng được. Chứ dẫn anh Matt đi thăm thú Hà Nội mà cứ đổi địa điểm là lại phải đặt một xe khác thì bất tiện lắm.”

Châu nhìn sang Matt như thầm hỏi ý kiến anh. Matt cũng đồng ý một cách hết sức vui vẻ. Thế là cuộc đi chơi bất ổn bắt đầu.

Duy thầm cảm ơn San hết lời, định bụng lúc quay về sẽ nhắn tin xin lỗi vì đã trách nhầm cô thì có người lại giở chứng. 

Cô nhóc đó lấy cớ cho Matt dễ ngắm nhìn đường phố mà đẩy anh ta lên ngồi ghế phụ, còn bản thân tiếp tục dính lấy Châu ở hàng ghế sau, cứ chốc chốc lại thấy “Chị Châu ơi! Chị Châu à!”. Duy lộn ruột. Đúng là đồ không bao giờ làm người tốt được quá ba giây.

Châu giống như đang đứng ngoài cuộc chiến ấy, cô thư thái nhìn ra ngoài cửa sổ thầm cảm thán trời hôm nay thật đẹp. Lúc này, điện thoại chợt thông báo về sự xuất hiện của một tin nhắn mới. Châu bình tĩnh ấn xem, là tin nhắn của San.

San: Em đã hoàn thành gần như xuất sắc nhiệm vụ. Làm kì đà cản mũi khó phết đấy chị đừng tưởng nhé. Lúc về chị nhớ gõ nốt chương bốn mươi của “Mộng Kiếp Nhân Sinh” cho em đọc với nha!

Châu mỉm cười, quay qua nhìn San.

Châu: Yên tâm! Kiểu gì cũng có.

San: Nhưng mà em cứ tưởng chị chỉ muốn né anh Duy thôi, sao em cũng phải làm con kì đà chắn trước mặt anh Matt nữa vậy??

Haizz, chỉ cần cả hai người này đều không đến gần cô thì mọi chuyện hẳn sẽ sóng yên biển lặng. Thế nên cô đành để cho San đơn thương độc mã chống lại hai thế lực. Mà nói ra cũng khổ thân San, nếu mắt Duy có thể hoá thành hai mảnh tên lửa đạn đạo, chắc cô nhóc này cũng bốc hơi khỏi thế giới lâu rồi.

Chuyến đi chơi bất ổn vẫn tiếp tục diễn ra. Phía sau xe, Châu và San trò chuyện rất vui vẻ, nào là chỗ này có đồ ăn ngon, view đẹp, bữa nào sẽ rủ thêm Thảo rồi cả ba sẽ cùng đi đánh lẻ. Nhưng phía trước xe thì khác, không khí lạnh toát dù nhiệt độ điều hoà cũng chẳng quá thấp. 

Mãi đến vài phút sau mới thấy một trong hai người lên tiếng. Đầu tiên là Duy.

“Anh với Châu quen nhau như thế nào vậy?”

Matt liếc nhìn Châu thông qua kính chiếu hậu, sau đó chậm rãi buông một câu:

“Chúng tôi quen trên Hinge.”

Đạp nhầm chân phanh, chiếc xe Duy đang cầm lái giống như vừa phi vào ổ gà. Chỉ nghe thấy “khịch” một cái, tất cả mọi người đều chúi về phía trước. May là trạng thái đó diễn ra rất ngắn, cũng không phải dừng lại giây nào. Nhưng ai nấy cũng đều bị doạ đến mức hoảng hồn..

San nhăn nhó ôm trán:

“Anh Duy! Em khen anh lái xe giỏi còn chưa dứt câu luôn đấy!”

Hình như nó còn lầm bầm thêm gì đó, mà vì Châu quay sang hỏi han nên chỉ xị cái mặt ra. Châu cũng biết trước Duy sẽ không thể bình tĩnh được nhưng không ngờ phản ứng của anh lại đến mức này. 

Nghĩ tới đây, khoé miệng Châu vô thức cong lên. 

Cả bốn người dừng lại trước một quán ăn khá nổi tiếng nằm trên con phố Phan Bội Châu. Quán ăn này có một cơ sở ở gần nhà Châu nên cô biết khá rõ chất lượng món ăn. Cô muốn dẫn Matt đến quán ăn này để trải nghiệm thêm một chút không gian văn hoá Việt Nam tiếp nối bữa ăn tại quán chả cá ngon nhất Hà Nội ngày hôm qua.

Nhân viên nhanh chóng đưa cho mỗi người một cuốn thực đơn để chọn món. Châu là một người khá kén ăn nên khi lựa chọn cô luôn xem xét rất kĩ, cũng may đồ ăn ở đây cũng rất đa dạng nên không tốn quá nhiều thời gian.

“Mọi người thấy món nộm bò khô thế nào? Lần trước đến đây ăn tôi thấy nó cũng khá ngon.” Duy đề xuất.

“Món này không được!” Matt bất ngờ lên tiếng. “Châu không ăn được cay.”

San ngồi một bên, không lên tiếng gì cả nhưng đôi mắt tinh quái lại giống như đang nói với Duy rằng: Cả thế giới này đều biết chị Châu không ăn được cay, trừ anh. 

Duy sượng hết cả người, nghiêm túc hỏi Châu xem khẩu vị của cô ra sao để chọn lại. Nhưng phần lớn các câu hỏi của anh lại đều do Matt giải đáp. 

Đúng như San dự đoán gương mặt Duy ngay lập tức đen lại, đến lúc này cô mới hiểu tại sao vừa sáng sớm ra Châu đã phải xin cứu viện từ chỗ cô. 

Trong lúc đợi món lên, Châu và Matt có thảo luận một chút về nội dung của buổi hội thảo. Tất nhiên vấn đề vẫn xoay quanh những nội dung mà một người chuyên tư vấn về thuế như Duy không thể nào bắt theo được. Không hiểu sao, tự dưng San lại thấy tội cho Duy. Làm tài xế không công cho tình địch thì chớ lại còn bị lấn lướt hết lần này tới lần khác mà không phản công lại được. 

San thở dài, tốt bụng rút một tờ giấy ăn ra từ trong hộp đưa cho Duy. Anh không hiểu ý cô, chau mày hỏi:

“Em đưa anh làm gì?”

“Mặt anh giờ đen không khác gì đáy nồi luôn đấy. Anh không định lau đi à?”

Duy chẳng thèm để ý đến San nữa, chỉ tổ bực mình. Ngày hôm nay, chỉ trách anh quá chủ quan khinh địch nên mới để Matt chiếm thế thượng phong hết lần này tới lần khác. Từ giờ anh phải cẩn thận hơn, không thể để chuyện này tiếp diễn nữa.

*

Tôi dẫn Matt đi xuyên qua Khuê Văn Các, hào hứng giới thiệu với anh về những câu chuyện thú vị xoay quanh Quốc Tử Giám. Matt cũng theo sát tôi, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng anh lại ồ lên vẻ trầm trồ. Trước đây điều khiến tôi và anh ấy thu hút lẫn nhau chính là sự đồng điệu của chúng tôi trong rất nhiều thứ. Từ lịch sử, văn hoá, âm nhạc cho tới phim ảnh chúng tôi đều hợp nhau một cách đáng kinh ngạc. Bạn thân của tôi cũng nói chỉ thiếu một chút nữa là chúng tôi sẽ trở thành cặp đôi trời sinh, nhưng cũng vì thiếu một chút đó mà chúng tôi trở thành những người tri kỉ. 

Vốn yên lặng suốt cả chặng đường, lão bỗng vượt lên trước mặt Matt y như lướt qua một người vô hình để tiến về phía tôi:

“Chắc Châu khát rồi đúng không?” Lão đặt chai nước vào tay tôi, sau đó nở một nụ cười y chang nhân viên công ti đa cấp. “Châu uống đi cho ngọt giọng.” 

Tôi nhìn lão, dò xét khoảng năm giây. Lão nhìn trả tôi mà không hề chớp mắt. Cũng giống cây ngay không sợ chết đứng phết. Tôi nhận lấy chai nước, mở ra uống một ngụm cho vừa lòng người nào đó rồi lại tiếp tục vai trò làm hướng dẫn viên cho Matt.

“Matt, anh biết sao không? Lúc trước ở đây có kê một tấm bảng gỗ, người ta nói chỉ cần viết ước nguyện của bản thân lên đó thì nó sẽ trở thành sự thật. Ngày đó em chẳng tin lắm đâu, nhưng vì tò mò nên vẫn cố chen vào giữa cả đống người để viết vài chữ, xem thử có đúng vậy không.”

Matt nhìn theo hướng mà cô chỉ tay, hỏi:

“Vậy sau đó thì sao? Ước mơ của em có trở thành sự thật không?”

Từ sau lưng tôi, San bỗng thò mặt ra, nghiêng đầu, đáp:

“Như anh thấy đấy. Giờ người ta không còn kê tấm bảng ở đó nữa.”

Anh ấy ngẩng đầu cười vang, tiếng cười sang sảng vang đi khắp cả căn phòng. 

Thực ra tôi cũng không rõ là ước mơ của mình có thành sự thật không nữa. Khi ấy, ở trong lớp học thêm tiếng Anh dù học chung với mấy anh chị lớn nhưng tôi luôn luôn đứng nhất trong các bài kiểm tra, cho tới khi lão xuất hiện. Tôi tụt xuống vị trí thứ nhì, ít hơn lão chỉ khoảng nửa điểm hoặc cao nhất là một điểm. Sự hiếu thắng của trẻ con khiến tôi lao đầu vào học chỉ để xoá tan khoảng cách từ 0,5 đến 0 của mình và lão. Nhưng trong cuộc chạy đua ấy đâu chỉ có mình tôi cố gắng, một lần nữa tôi lại để mất vị trí đứng đầu vào tay tên đáng ghét đó. Và thế là, trong khoảnh khắc đứng trước tấm bảng gỗ ở Quốc Tử Giám tôi đã thử đặt niềm tin vào Khổng Tử, dù cho chính tôi cũng chẳng biết được Khổng Tử thật sự có thể thấy được ước nguyện của tôi hay không.

Con ước bài kiểm tra tiếp theo mình cao điểm hơn Nguyễn Hoàng Duy.

Chỉ là bài kiểm tra tiếp theo còn chưa kịp tới, tôi đã chuyển sang một lớp khác. Đó cũng là lúc tôi nhận ra mình đã thích cái đồ đáng ghét kia mất rồi.

Đôi mắt tôi bất giác hướng về một bóng hình đã từng chiếm đóng trái tim tôi trong suốt sáu năm dài. Lão đứng cách tôi không xa, chẳng rõ là bận gì mà lại lúi cúi kiểm tra điện thoại. Rồi giống như ngày mưa của khá nhiều năm trước, lão ngẩng lên nhìn tôi. Nhưng khác với ánh mắt lạnh lùng và xa lạ của ngày đó, lão lại mỉm cười. Nụ cười như gom hết nắng của cả một khoảng trời Phan Đình Phùng.

Đi sang nhà Thái Học, bỗng dưng lão hào hứng một cách kì lạ. Lão chủ động cầm túi xách giúp tôi, nói tôi đứng ra góc đằng kia và lão sẽ chụp cho tôi một tấm ảnh.

Ban đầu, lão giơ điện thoại lên hướng dẫn tôi đứng thế nào, biểu cảm ra sao một cách rất chuyên nghiệp. Nhưng ngay khi San vừa ghé vào xem thử đã phải thốt ra một câu:

“Khiếp! Anh chụp ảnh mà không căn góc à?”

“Thì góc đây còn gì?” Lão zoom bức ảnh lên cố gắng phân bua. “Nãy anh xem trên mạng người ta hướng dẫn thế mà.”

À, ra là ban nãy lão này lên mạng search cách chụp ảnh đẹp. 

“Dạ, phải rồi! Góc chết!” San không thể nhìn nổi nữa, kêu lão đưa điện thoại cho mình, vừa chụp ảnh cho tôi vừa hướng dẫn cho lão. “Anh nhìn nhé. Bật chế độ chụp góc rộng, hạ điện thoại xuống một xíu, dưới chân thì lấy ít nền thôi không thì người sẽ ngắn cũn đấy. Chị em cao một mét sáu lăm mà anh chụp kiểu gì lại có mét năm vậy?”

Trên mặt lão như viết to bốn chữ “mở mang tầm mắt”. Lão cầm điện thoại trên tay, xem đi xem lại bức ảnh San chụp cho tôi rồi nhếch miệng cười. 

Sao nhìn ghét thế không biết?

Tôi chẳng thèm quan tâm đến lão nữa mà vẫy tay gọi Matt tới chụp một tấm làm kỉ niệm. Tối mai Matt lại phải trở về Mĩ rồi, có một tấm ảnh kỉ niệm ở đây thì mới coi như không uổng chuyến này.

Thấy Matt đến đứng bên cạnh tôi, lão ném điện thoại qua cho San kêu nó chụp. San cũng rất vui vẻ, chủ yếu là vì nó không an tâm khi để cho “học trò mới” đảm nhiệm phần chụp ảnh của chuyến đi chơi này. Tôi và Matt chụp được vài tấm gì đó, lão bỗng lững thững đi tới, nói:

“Anh cũng muốn chụp ảnh.”

“Thế anh đứng vào đi! Để em bảo San.”

Lão tươi mặt, ngay ngắn đứng vào chỗ. Nhưng vẻ tươi tắn của lão nhanh chóng tắt ngấm khi trông thấy tôi đi ra phía sau lưng San rồi ở yên luôn đó. Tôi biết lão muốn chúng tôi có hình chụp chung nhưng mà… Đúng rồi, tôi cố ý đấy! 

Tôi cười thầm trong lòng. Duy à, người đứng đầu thường sẽ phải chịu nỗi cô đơn như vậy đó. Em cũng muốn bước đến cạnh anh lắm nhưng khoảng cách từ 0,5 đến 0 thật sự quá xa. Tôi bỗng sực tỉnh rồi lại ngây người. Không ổn rồi, không ổn rồi. Tôi mở chai nước ban nãy ra uống một ngụm thật to. Nhưng xui không để đâu cho hết, tôi uống vội quá nên bị sặc. Tiếng ho khù khụ của tôi đã thu hút sự chú ý của mấy người kia. San nhỏ người mà nhanh thoăn thoắt, nó chạy đến vỗ lưng cho tôi đầu tiên. Sau đó thì hai người kia cũng tiến lại. Khi tôi ngẩng lên đã trông thấy hai chiếc khăn được đưa ra. 

Tình cảnh này quả thực khó xử, rõ ràng tôi nhận khăn của bên nào cũng không được.

“Chị sao vậy? Bình thường thì rõ là từ tốn cẩn thận mà hôm nay… Chị thấy dễ chịu hơn chưa?”

Thấy tôi im lặng không nói, San mới ngoảnh ra nhìn hai người kia. Nó tinh ý, giúp tôi giải vây.

“Chị dùng tạm giấy mềm của em này. Chứ dùng khăn của hai ông kia không khéo lại trôi hết make up.”

Vì trong mũi và họng vẫn còn đầy cảm giác vừa cay vừa rát nên tôi cũng chỉ gật gật, cầm lấy miếng giấy San đưa cho. Tôi chẳng hiểu mình bị làm sao nữa. Dạo gần đây tần suất tôi mất bình tĩnh bỗng dưng tăng lên. Mà vấn đề đó lại bắt đầu nảy sinh kể từ khi lão về Việt Nam. Rõ ràng quá rồi, lão là nguyên nhân của chuyện này. 

Cuối cùng, buổi đi chơi kết thúc bằng tấm ảnh chụp chung của cả bốn người. Tôi và San đứng giữa, hai ông đàn ông cao hơn đứng hai bên. Bức ảnh gốc thì là như vậy nhưng khi đăng lên facebook San đã trắng trợn cắt bỏ hai người đàn ông đi khiến Duy phải há hốc mồm.

Bình luận về bài viết này