Ăn sáng xong, Giang Hằng trầm ngâm chốc lát rồi vẫn quyết định đưa Giang Tinh Vũ đến công ti. Giang Hằng mang hết dụng cụ vẽ, iPad và rubik theo, sau đó dắt Giang Tinh Vũ ra khỏi nhà. Anh biết Giang Tinh Vũ sợ nơi đông người nên đưa cậu thẳng một đường từ tầng hầm để xe đến thang máy riêng, đi lên tầng cao nhất. Vì là lần đầu đi thang máy nên Giang Tinh Vũ hơi sợ, cậu rụt rè tiến sang phía Giang Hằng một bước.
“Tinh Vũ sao thế?” Cảm nhận được sự bất thường từ Giang Tinh Vũ, Giang Hằng cất tiếng.
“Chỗ này, kì lạ quá.” Giang Tinh Vũ nhìn một lượt xung quanh, trong này vừa chật vừa lạnh, bốn bề toàn là kính, làm cậu thấy rất khó chịu.
“Tinh Vũ đừng sợ. Đây là thang máy, nơi làm việc của anh ở trên cao tít, phải đi cái này mới lên tới nơi.” Giang Hằng xoa đầu Giang Tinh Vũ nhằm trấn an rồi nắm tay cậu. “Đây, anh nắm tay em này.”
May thay, tuy tòa nhà này có nhiều tầng nhưng bình thường chỉ mỗi anh dùng cái thang máy này, cũng không phải đứng lâu, Giang Tinh Vũ vẫn chịu được.
“Chào sếp Giang…” Ạ? Thấy thang máy mở ra, Lí Tiến Thành đang định chào hỏi “bố nuôi”, vừa phát hiện Giang Hằng còn dẫn theo bạn nhỏ xinh đẹp hôm qua liền nuốt chữ “ạ” về bụng.
Tiểu Trương bên cạnh lại rất tự nhiên.
“Chào sếp Giang ạ! Em trai xinh đẹp này là ai vậy sếp?”
“Em ấy là Giang Tinh Vũ, em trai tôi.” Giọng Giang Hằng tức thì nghiêm nghị hẳn lên. “Tuyệt đối không được báo chuyện này với Giang Văn Quang, hai người hiểu chưa?”
Cả hai đều gật đầu.
Giang Hằng lại quay sang giới thiệu cho Giang Tinh Vũ, giọng điệu khác hẳn.
“Tinh Vũ, đây là anh thư kí, hôm qua em đã gặp rồi đó.”
Lí Tiến Thành hơi chột dạ, chỉ sợ cậu em sếp từ trên trời rơi xuống này ghi thù, lát nữa sẽ chiên sống mình.
Giang Hằng chỉ sang Tiểu Trương.
“Đây là chị trợ lí.”
Cảnh tượng trong suy nghĩ của Lí Tiến Thành không hề xảy ra, Giang Tinh Vũ còn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái, đương nhiên cũng không nhìn Tiểu Trương, chỉ ngó nghiêng xung quanh, vô cùng tò mò với môi trường mới.
Giang Hằng dặn:
“Nếu không có việc gì quan trọng thì hai người đừng vào văn phòng tôi, em ấy không thích người lạ.”
Nói đoạn bèn dắt Giang Tinh Vũ vào văn phòng, bỏ lại hai người kia đứng nhìn nhau ngoài cửa.
Sau khi vào trong, Giang Hằng không bắt đầu làm việc ngay mà hỏi Giang Tinh Vũ:
“Tinh Vũ biết đây là đâu không?”
Giang Tinh Vũ đang cúi đầu chơi rubik, nghe thấy câu hỏi của Giang Hằng thì đáp:
“Văn phòng ạ.”
Giang Hằng hơi bất ngờ. Anh chỉ nói với Giang Tinh Vũ mình sẽ đưa cậu đến nơi làm việc chứ chưa hề nói nơi ấy là văn phòng.
“Sao Tinh Vũ biết chỗ này gọi là văn phòng?”
Giang Tinh Vũ chỉ vào cánh cửa rồi nhìn Giang Hằng một cái, sau đó lại cúi đầu chơi rubik tiếp. Giang Hằng bỗng cảm thấy ánh mắt Giang Tinh Vũ như muốn nói ba tiếng “anh ngốc thế”, không khỏi bật cười. Anh đã hiểu vì sao Giang Tinh Vũ lại chỉ vào cửa, trên cửa có tấm bảng ghi hai tiếng “văn phòng” mà.
“Tinh Vũ này, anh đổi khối rubik khác cho em nhé?” Giang Hằng đã ngứa mắt khối rubik cũ nát này từ rất lâu rồi, thấy tâm trạng Giang Tinh Vũ hôm nay ổn định nên lên tiếng hỏi.
Giang Tinh Vũ nghiêng đầu.
“Đổi?”
“Ừ, Tinh Vũ trông này, ở đây tróc sơn rồi, đây thì mẻ mất một góc, nó cũ lắm rồi, để anh tặng em cái mới. Mình không chơi cái 3×3 này nữa, anh đổi sang cái 4×4 to hơn cho em nhé?”
Giang Tinh Vũ nhìn chằm chằm khối rubik trong tay, miệng lẩm bẩm:
“Mới, to…”
“Ừ, Tinh Vũ thấy được không?” Giang Hằng không quên việc thay đổi từ từ viện trưởng Ngô dặn, hôm nay cũng chỉ định đổi rubik cho Giang Tinh Vũ.
Giang Tinh Vũ gật đầu.
Thế là Lí Tiến Thành đã nhận được nhiệm vụ đầu tiên ông chủ giao phó – mua một khối rubik 4×4.
Vừa nhận được khối rubik từ tay Lí Tiến Thành, Giang Hằng đuổi anh ta đi ngay tắp lự rồi quay sang nói với Giang Tinh Vũ:
“Tinh Vũ có muốn không nào?”
Giang Tinh Vũ không trả lời, nhưng đôi mắt long lanh dường lấp lánh ánh sao, rõ là rất muốn. Giang Hằng khẽ cười.
“Nếu Tinh Vũ muốn thì phải trả lời một câu hỏi của anh trước đã.”
Giang Tinh Vũ không hiểu ý. Chẳng phải đã bảo sẽ tặng cậu à, sao còn bắt trả lời câu hỏi nữa?
“Tinh Vũ có thích anh không?” Tuy Giang Tinh Vũ rất ỷ lại Giang Hằng, nhưng anh vẫn hơi muốn biết Giang Tinh Vũ có coi mình là người đặc biệt không, có biết anh là anh cậu không.
Giang Tinh Vũ nghiêng đầu, ánh mắt ngập tràn mông lung.
“Th…ích?”
Giang Tinh Vũ không hiểu tí gì về nghĩa của từ này. Đối với cậu, viện trưởng Ngô, mẹ, anh đều như nhau, đến giờ cậu vẫn không biết Phương Bình và Giang Hằng là ai, chỉ biết mẹ và anh. Mà những danh xưng này chỉ là cách để cậu phân biệt họ, cậu không hoàn toàn không hiểu họ khác nhau chỗ nào.
Giang Hằng nhìn ra vẻ nghi hoặc trong mắt Giang Tinh Vũ, anh biết cậu không cách nào lí giải được thứ cảm xúc này, thầm nghĩ: Sao mình phải vội cơ chứ? Anh chỉ mới xuất hiện trong cuộc đời Giang Tinh Vũ ba ngày thôi mà.
Giang Hằng đặt khối rubik vào tay Giang Tinh Vũ rồi nói:
“Anh đùa em đấy, Tinh Vũ không cần trả lời câu hỏi này đâu. Bây giờ anh phải làm việc đây, Tinh Vũ chơi rubik ngoan nhé?”
Giang Tinh Vũ gật đầu, sau đó cầm rubik ngồi xuống sofa, tự chơi với mình. Giang Hằng xoa đầu Giang Tinh Vũ, ngồi vào bàn, bắt đầu làm việc. Anh nào biết rằng Giang Tinh Vũ đang ngồi ở sofa kia vừa chơi rubik vừa lặp đi lặp lại:
“Thích, thích, thích…”
Đây là lần đầu tiên có người nói đến từ “thích” với Giang Tinh Vũ. Cậu thấy rất khó hiểu, nhưng cậu cũng rất muốn biết. Cậu vẫn luôn ý thức được mình khác mọi người xung quanh, hình như người khác có một thứ mà cậu không có, nhưng cụ thể là gì thì cậu không rõ.
Là thích sao?
Giang Hằng đang mải xem báo cáo dự án mới, bỗng thấy trước mắt xuất hiện một bóng hình.
“Tinh Vũ sao thế? Rubik mới không vui à?”
Đôi mắt Giang Tinh Vũ ngập tràn vẻ nghi hoặc. Cậu đã nghĩ rất lâu nhưng vẫn không hiểu.
“Anh ơi, thích là gì ạ?”
Giang Hằng ngây ra. Anh không ngờ Giang Tinh Vũ sẽ hỏi mình câu này.
“Thích là… là…” Lần đầu trong đời Giang Hằng nếm mùi gậy ông đập lưng ông.
Nhưng anh nghĩ mình nhất định phải cho Giang Tinh Vũ một câu trả lời, hiếm khi Giang Tinh Vũ tò mò về cảm xúc đặc biệt như thế này, anh không thể đáp bừa cho qua chuyện được.
Giang Hằng đặt hai khối rubik cũ và mới cạnh nhau, cất tiếng hỏi:
“Tinh Vũ này, bây giờ nhá, nếu trong hai khối rubik này em chỉ được chơi một khối, em sẽ chọn khối nào? Vì sao?”
Giang Tinh Vũ lắc đầu. Cậu không chọn được. Trong mắt cậu, hai khối rubik đều như nhau, cũ hay mới thì vẫn như nhau.
“Tinh Vũ à, thích là lựa chọn, là đặc biệt. Đến một ngày nào đó, khi Tinh Vũ biết được một khối rubik nào đó khác những khối rubik còn lại ở chỗ nào, biết được một người nào đó khác những người còn lại ở chỗ nào, em muốn lựa chọn người ấy, giữ lấy người ấy, em sẽ hiểu thích là gì.” Nhìn ra vẻ thất vọng nơi Giang Tinh Vũ, Giang Hằng an ủi: “Bây giờ Tinh Vũ chưa hiểu cũng không sao hết, anh sẽ từ từ dạy em.”
Giang Tinh Vũ gật đầu, nghĩ một chốc rồi hỏi:
“Cách anh nói chuyện với em không giống như nói chuyện với người khác, vậy thì, anh có thích Tinh Vũ không?”
Giang Tinh Vũ nói rất chậm, từng câu từng chữ tựa mưa sa, khiến cõi lòng Giang Hằng lăn tăn gợn sóng. Giang Hằng mỉm cười, dịu dàng đáp:
“Thích, anh rất thích Tinh Vũ.”


Bình luận về bài viết này