Chương 7: Sẽ không biến mất đâu

By

Nhận được câu trả lời, Giang Tinh Vũ gật đầu rồi ngồi xuống sofa chơi rubik tiếp. 

Khối rubik này không giống cái cũ cậu chơi, cậu đã xoay lâu lắm rồi mà vẫn chưa ra sáu mặt đơn sắc. 

Đúng mười hai giờ rưỡi, cơm canh đã đặt trước được giao tới, song Giang Hằng không ngờ rằng trước khi cơm canh tới nơi Giang Tinh Vũ không hề đòi ăn, chỉ tập trung xoay rubik, cứ như thể không xoay ra thề không bỏ cuộc vậy. Lúc ăn, Giang Hằng hỏi Giang Tinh Vũ.

“Tinh Vũ, rubik mới thế nào?”

Hiếm khi thấy Giang Tinh Vũ chau mày.

“Chơi khó lắm.”

Giang Hằng hơi hối hận vì đã mua rubik 4×4. 

“Chơi khó quá thì mình không chơi nữa, anh đổi về cái 3×3 cho em.”

Giang Tinh Vũ lắc đầu.

“Tinh Vũ muốn chơi.”

Giọng điệu kèm theo sự bướng bỉnh mà chính cậu cũng không phát hiện ra.

“Được được được, Tinh Vũ nhà ta giỏi như thế cơ mà, chắc chắn sẽ nhanh chóng xử lí được nó.” 

Giang Hằng cũng nhận ra, tuy việc duy trì nhịp sống và quy luật vốn dĩ có thể ổn định tâm tình Giang Tinh Vũ, nhưng sự vật và môi trường mới lại có thể kích thích những cảm xúc phong phú hơn nơi cậu. Nghĩ đến đây, Giang Hằng cất tiếng hỏi:

“Tinh Vũ này, mấy ngày nữa là cuối tuần rồi, anh rảnh, có muốn đi chơi không?”

“Chơi?” Giang Tinh Vũ thấy hơi khó hiểu. “Đi đâu ạ?”

“Đi đâu ấy à…” Giang Hằng nhất thời chưa nghĩ ra. Từ khi tiếp quản công ti tới nay anh gần như chưa đi chơi lần nào, hơn nữa anh toàn thích chơi mấy trò vận động mạo hiểm như trượt tuyết, lướt sóng, lặn, v.v…, khỏi cần nghĩ cũng biết không hợp với bạn nhỏ Giang Tinh Vũ. 

“Tinh Vũ thì sao? Có muốn đi đâu không?” Giang Hằng quyết định hỏi ý bạn nhỏ Giang Tinh Vũ, biết đâu bạn nhỏ muốn đi đâu đấy.

Giang Tinh Vũ cau mày nghĩ ngợi, chầm chậm bật ra từng tiếng:

“Khu vui chơi.”

Khu vui chơi Giang Tinh Vũ nói thật ra là công viên gần cô nhi viện có lắp một số trò đơn giản như máy bay mini, xe lửa mini, đa số là xích đu và cầu trượt. Thỉnh thoảng viện trưởng Ngô sẽ đưa các bé trong cô nhi viện đến đó dã ngoại và vui chơi. Giang Tinh Vũ đã đến công viên ấy rất nhiều lần nhưng gần như chưa từng chơi những trò đó. Có lúc cậu cũng muốn thử, nhưng hễ cậu bước tới tất cả các bạn nhỏ đều sẽ chạy đi, không có ai đẩy xích đu cho cậu, cũng không có ai chơi cầu trượt cùng cậu.

Nhưng cậu nghĩ chắc anh sẽ chơi cùng mình.

“Khu vui chơi à?” 

Đương nhiên, khu vui chơi trong suy nghĩ của Giang Hằng không giống khu vui chơi trong suy nghĩ của Giang Tinh Vũ, anh nghĩ đến khu vui chơi có những mô hình khổng lồ cơ. Anh nhủ thầm: Cũng phải, Tinh Vũ đã mười chín tuổi rồi, sao mình có thể coi em ấy như trẻ con được. Đoạn, anh lên mạng đặt vé liền tay, quyết định cuối tuần đưa Giang Tinh Vũ đi chơi thật xả láng. 

Mấy ngày sau đó, Giang Tinh Vũ đều theo Giang Hằng đến công ti, dành phần lớn thời gian chơi rubik, thi thoảng mới vẽ tranh. 

Sáng sớm thứ bảy, Giang Hằng hào hứng đưa Giang Tinh Vũ đến khu vui chơi lớn nhất thành phố A. Giang Hằng dắt Giang Tinh Vũ vào khu vui chơi, cất tiếng hỏi:

“Tinh Vũ muốn chơi cái gì nào?”

Cảm thấy hơi khó hiểu, Giang Tinh Vũ nghiêng nghiêng đầu.

“Không phải đi khu vui chơi ạ?”

“Không có, xích đu.”

“Xích đu á?” Giang Hằng ngây ra rồi vỗ mạnh vào đầu. “Anh lại nhầm rồi.”

Anh nghĩ một lúc thì hiểu ra, khu vui chơi Giang Tinh Vũ nói chắc là công viên hay sân chơi nhỏ gần cô nhi viện, chỉ có mấy nơi ấy mới lắp xích đu. Xung quanh nhà Giang Hằng đều là khu đô thị, là nơi xa hoa nhất thành phố A, không thể tìm thấy chỗ có xích đu ngay được. 

“Tinh Vũ muốn chơi xích đu à?”

Giang Tinh Vũ chớp chớp mắt. Cậu không rõ liệu mình có muốn không, dù sao những trò giải trí cậu từng tiếp xúc cũng có hạn, khi Giang Hằng nhắc tới chơi cậu chỉ nghĩ được tới cái đó thôi. 

Giang Hằng thấy dáng vẻ ngơ ngác nhìn mình của Giang Tinh Vũ đáng yêu chết đi được.

“Anh hóa phép ra một cái xích đu cho Tinh Vũ nhé?”

Nghe vậy, Giang Tinh Vũ càng ù ù cạc cạc hơn.

“Hóa phép?”

Giang Hằng xoa đầu Giang Tinh Vũ, dịu dàng nói:

“Ở ngay vườn nhà mình thôi. Ban ngày Tinh Vũ ở đây chơi với anh, đợi đến tối về là xích đu hóa phép xong rồi, được không nào?”

Tuy Giang Tinh Vũ không hiểu hóa phép ra xích đu thế nào nhưng vẫn gật đầu.

Giang Hằng lập tức rút điện thoại ra gọi cho Lí Tiến Thành.

“Lí Tiến Thành, dậy chưa?”

Lí Tiến Thành đáp:

“Sếp Giang? Dậy… dậy rồi ạ.”

“Tốt lắm. Bây giờ tôi muốn anh lập tức tìm người lắp một cái xích đu ở vườn nhà tôi, phải đủ cho hai người ngồi, tôi muốn nhìn thấy trước bảy giờ tối nay, nghe rõ chưa?”

“Dạ? Nghe… nghe rõ rồi ạ.”

Giang Hằng ừ một tiếng rồi cúp máy.

Lí Tiến Thành: “…” Lại thêm một nhiệm vụ kì quái nữa.

Hết lo chuyện xích đu, Giang Hằng dắt Giang Tinh Vũ đi xung quanh xem có trò nào hợp Giang Tinh Vũ không. Thấy nhiều em bé cầm thú nhồi bông qua lại, anh hỏi.

“Tinh Vũ muốn có thú nhồi bông không?”

Giang Tinh Vũ chớp mắt tỏ vẻ khó hiểu.

“Không, anh không thể hỏi em như vậy.” Giang Hằng đã hiểu ra Giang Tinh Vũ không có khái niệm về muốn hay không muốn, thích hay không thích, bèn đổi sang cách nói khác. “Anh tặng Tinh Vũ một con thú nhồi bông nha?”

Giang Tinh Vũ cuối cùng cũng gật đầu.

Thú nhồi bông ở khu vui chơi thường không bán sẵn mà đều phải chơi để lấy. Chú gấu bông trong tầm ngắm của Giang Hằng là phần thưởng nếu bắn hết bóng bay bằng súng hơi. Anh bảo Giang Tinh Vũ đứng đợi một bên, tuy chỉ là súng hơi nhưng chẳng may trúng người thì vẫn có khả năng bị thương. Tiếng súng và tiếng bóng bay nổ lốp bốp vang lên dồn dập, Giang Tinh Vũ hiếm lắm mới chịu chuyển dời sự chú ý, không còn nắm chặt rubik nữa mà chỉ cầm hờ. Một đám thanh niên ồn ào bỗng từ đâu chạy tới, va vào Giang Tinh Vũ, cậu không kịp tránh, khối rubik trong tay cũng bị văng ra mười mấy mét. Cậu tiến về phía trước, cúi người nhặt rubik, vô thức đi thêm vài bước, khi quay đầu lại mới phát hiện không thấy gương mặt quen thuộc kia đâu nữa.

Trong lúc đó, Giang Hằng đã bắn hết bóng bay, đang cầm gấu bông định tặng Giang Tinh Vũ thì phát hiện cậu không còn đứng ở chỗ cũ đợi mình nữa, tim chợt hẫng một nhịp rồi bắt đầu hoảng loạn. Anh đi theo hướng Giang Tinh Vũ nhặt rubik mà chủ quầy bắn súng chỉ. Nếu trong nửa tiếng không tìm thấy, anh sẽ đi báo cảnh sát. Giang Hằng chưa đi bao xa đã thấy Giang Tinh Vũ đứng bên đường, vừa xoay rubik vừa lẩm bẩm gì đó. Giang Hằng chạy tới ôm Giang Tinh Vũ vào lòng, giọng nói mang chút run rẩy.

“Tinh Vũ đừng sợ, anh đây rồi, đừng sợ…”

“Anh ơi?”

Giang Hằng buông cậu ra, nhìn mấy lượt từ trên xuống dưới, thấy cậu không sao, trái tim lửng lơ mới trở về chỗ cũ. 

Giang Tinh Vũ nghiêng đầu.

“Anh đang sợ ạ?”

Giang Hằng nắm chặt tay Giang Tinh Vũ.

“Anh cứ tưởng Tinh Vũ biến mất rồi nên rất lo, rất sợ.”

“Tinh Vũ sẽ không biến mất đâu.” Giang Tinh Vũ khẽ cười, trên khuôn mặt dường hiện lên chút đắc ý hiếm thấy. “Thầy bảo, nếu Tinh Vũ quên đường thì cứ đứng nguyên một chỗ, sẽ có người đến tìm Tinh Vũ.”

“Ban nãy, Tinh Vũ mới đếm đến một trăm, anh đã tìm thấy Tinh Vũ rồi.”

1 bình luận cho “Chương 7: Sẽ không biến mất đâu”

  1. Ảnh đại diện Fiery kaine

    Cuti 🥹🥹🥹

    Thích

Bình luận về bài viết này