Phía Bắc đường Tứ Hoàn hướng đi thôn Trung Quan tắc kinh khủng, đặc biệt là đoạn cầu chùa Bảo Phúc, đến một người kiên nhẫn như Tư Triết cũng phát cáu, bấm còi mấy lần liền, nghe có vẻ sốt ruột. Trì Tâm Tâm nhanh chóng thắt dây an toàn, ngồi co ro một góc ở ghế sau như con tin bị bắt cóc. Đậu Ức Từ liếc chị một cái, tỏ vẻ không vui lắm, chị thấy vậy càng căng thẳng, thầm nghĩ:
‘Làm gì làm gì làm gì thế hả!? Ai mà biết hai người hóa ra lại quen nhau!? Ai mà biết anh ta đè chú mày xuống đất không phải là để quấy rối chứ!? Chị đây thân gái yếu ớt, cũng đâu đánh lại được, không chạy đi báo cảnh sát chẳng lẽ còn đứng đó cổ vũ à? Chị cơ trí hơn mấy nhân vật phụ chẳng bao giờ xuất hiện kịp thời trong phim nhiều nhé, tòa thị chính Bắc Kinh còn nợ chị một tấm bằng khen thanh niên tốt dũng cảm làm việc nghĩa kia kìa!’
…
Xe hết đi lại dừng, khó khăn lắm mới vào được một tầng hầm để xe phía Nam viện Khoa học. Lúc bước vào cửa quán ăn, nhìn lên biển hiệu, Đậu Ức Từ mới phát hiện Tư Triết không quản nhọc nhằn, vượt qua tận hai khu để đưa cậu đến Hải Điến ăn cá, ăn món cá xốt chua cay trưa nay chưa ăn được. Nhớ lại mấy tiếng trước anh suýt nữa bị cảnh sát nhầm thành hạng dê xồm giải về đồn, Đậu Ức Từ càng muốn bóp chết Trì Tâm Tâm hơn. Tư Triết thì không sao lắm, bước vào gọi phòng, ngồi xuống lau bát đũa cho mọi người, rồi đẩy thực đơn đến trước mặt nữ tiến sĩ để chị gọi món trước, nói với chị và Đậu Ức Từ:
“Cá trê ít xương, cá nhồng thịt mềm, hai người chọn đi, tôi thế nào cũng được.”
Trì Tâm Tâm mở thực đơn ra, dựng nó lên, trốn đằng sau, chỉ để lộ hai mắt, “âm thầm” quan sát Tư Triết phía đối diện đang cúi đầu nhắn tin, bàn tay trên bàn lén kéo tay áo Đậu Ức Từ.
“Gì?” Đậu Ức Từ bị chị kéo vậy, chỉ đành nép vào cùng, ghé sát tai nhau.
“Ăn xong bữa này còn có bữa sau nữa không?” Trì Tâm Tâm thì thầm hỏi.
Đậu Ức Từ trừng mắt với chị một cái:
“Bữa sau cái đầu chị ấy, mời bữa này đã!”
Trì Tâm Tâm tủi thân vô cùng:
“Ý chị là, đợi ăn xong bữa này có phải hai người sẽ tiễn chị lên Tây Thiên không? Tuy một nhà triết học sống vốn là để chuẩn bị cho cái chết, nhưng chị vẫn chưa chuẩn bị xong, phim cũng chưa cày hết, còn có mấy bài viết nợ tạp chí vẫn chưa nộp…”
Đậu Ức Từ nghiến răng:
“Yên tâm, em sẽ đốt máy tính của chị trước phần mộ để chị hoàn thành sự nghiệp còn dang dở.”
“Ai mà biết trên thiên đường có wifi hay không…” Trì Tâm Tâm bĩu môi.
Càng nói càng lạc đề, Đậu Ức Từ đột nhiên nghĩ tới một chuyện:
“Không phải các nhà triết học đều theo chủ nghĩa vô thần à?”
“Ai nói thế, Pythagoras nói sự tồn tại của thần là sự thật cố định, Plato cũng tin vào luân hồi chuyển thế, Anthony Flew đến năm tám mươi tuổi mới theo đạo, chị theo sớm hơn tí không được hả? Cá nhồng thì sao?”
Đậu Ức Từ:
“…Tốt nhất lát nữa chị đừng để bị mắc xương cá, em không cứu chị đâu.”
Trì Tâm Tâm:
“Chậc chậc, lấy oán báo ân.”
Hai người chít chít như chuột cả nửa ngày trời, Tư Triết cũng không quấy rầy, đợi hai người lề rà lề rề chọn món xong, cố ý nhường họ tán chuyện thêm một lúc mới đứng lên nói:
“Tôi đi chọn cá.”
Đậu Ức Từ vội vàng đứng lên theo:
“Em đi cùng anh.”
Sau đó không đợi anh đáp mà đẩy Tư Triết đi.
Cân rưỡi là đủ cho ba người ăn, nhân viên phục vụ dùng lưới vớt cá lên, cân xong thì mang đi chế biến. Tư Triết thấy Đậu Ức Từ tâm sự trùng trùng, không kìm được xoa đầu cậu:
“Vẫn còn bận tâm chuyện đó à? Không sao đâu, đi thôi, lần sau đừng để con gái lại một mình nhé.”
Đậu Ức Từ vẫn đứng nguyên tại chỗ:
“Chị ấy dở dở ương ương thế đấy, không phải cố ý đâu.”
“Xót tôi à?” Tư Triết mới là người cố ý giả vờ kìa, thật ra tâm trạng anh tốt đến mức không thể tốt hơn, đừng nói không so đo với con gái, có bảo anh mời Trì Tâm Tâm ăn tám bữa mười bữa anh cũng bằng lòng, mong còn chẳng được nữa là, dù sao nếu không nhờ chị phá rối, không biết anh còn ghen bóng ghen gió như thằng ngốc bao lâu, lãng phí bao nhiêu thời gian nữa.
“Ưm.” Đậu Ức Từ cũng thôi già mồm, thẳng thắn thừa nhận. “Hồi bé em thường ngồi làm bài tập ở đồn của bố, từng thấy khá nhiều người bị bắt về, bọn dê xồm là đáng khinh nhất mà, đến người nhà cũng thấy mất mặt, không thèm đến nhận luôn.”
Tư Triết rất vui, bây giờ Đậu Ức Từ nói gì vào tai anh cũng thành lời đường mật.
“Đúng là mất mặt phết. Chẳng may tôi bị bắt vào thật, cậu sẽ không sợ mất mặt mà bỏ tôi ở đó đấy chứ?”
Đậu Ức Từ đáp không hề do dự:
“Em có thể bảo bố em qua dẫn anh về, ông có quan hệ, da mặt cũng dày.”
Tư Triết:
“…”
Thôi được, nhưng tôi không muốn gặp người ta trong tình huống ấy lắm.
Cá nhanh chín, chẳng mấy mà đã hấp xong, Tư Triết sợ Trì Tâm Tâm ngồi một mình buồn chán, Đậu Ức Từ vừa đi vừa nói, thể loại như chị ấy, dù có bị bắn lên cung trăng không một bóng người, ở trên đấy mười ngày nửa tháng, muốn gì thiếu đó cũng sẽ không cảm thấy cô đơn, còn nghĩ ra chân lí quái gở gì đó được nữa.
Tư Triết cười:
“Cô ấy giống cậu, không phải người mưu mô, là một người bạn đáng tin cậy.”
Trừ cá ra, Đậu Ức Từ còn gọi vài món đặc biệt của quán như gà sốt tiêu, bánh cuốn Dung Giang (1), đậu phụ gạo Quý Dương (2), nấu có chuẩn không thì không biết, nhưng đều khá cay. Trì Tâm Tâm vùi đầu ăn cơm không hé nửa lời, Tư Triết gọi cho chị chai nước ngọt, bật nắp giúp chị:
“Tôi đang có một chuyên đề liên quan đến việc bố trí thiết kế của thư viện, muốn phỏng vấn độc giả một chút, nếu cô không ngại thì để tôi giúp nhé?”
Sau khi cảnh sát rời khỏi lúc chiều, Trì Tâm Tâm đã xin lỗi Tư Triết rồi. Khi ấy Tư Triết không thể hiện gì mấy, chỉ hỏi ban nãy chị nói ai tới rồi cơ, chị bèn giải thích chuyện nhờ Đậu Ức Từ bắt chuyện hộ cho anh. Đến tận bây giờ Trì Tâm Tâm vẫn còn hơi mù mờ, không hiểu vì sao nghe mình nói xong Tư Triết lại trông như trút bỏ được gánh nặng vậy, còn bảo không đánh không quen, muốn mời chị ăn cơm, giờ thì chủ động nói muốn giúp chị.
Dù sao cũng không quen thân, cô gái nào bị người khác biết được tâm tư chẳng thấy ngượng.
“Anh… không giận mà còn muốn giúp tôi hả?”
Đậu Ức Từ không ngồi cạnh anh, nhưng Tư Triết vẫn gắp thức ăn bằng tay trái:
“Không tới nỗi đấy, vốn dĩ tôi đâu có giận. Là con gái mà sẵn sàng đứng ra khi thấy bạn mình gặp nguy hiểm, hiếm có lắm.”
Trì Tâm Tâm đẩy kính, lấy khuỷu tay huých Đậu Ức Từ một cái:
“Nghe chưa? Đây gọi là gì? Có tình có nghĩa đó!”
Rồi đột nhiên ra vẻ rất am hiểu chuyện đời, quay sang nịnh nọt lung tung Tư Triết:
“Đậu Tử kể những mấy lần cơ, nào là anh đẹp trai, có khí phách, còn thông minh, quả nhiên không sai! Tư duy của nhà báo nhanh nhạy, hành động quyết liệt, chắc chắn đáng tin cậy hơn mấy người nào đó nhiều. Vậy trông đợi cả vào anh nha, bữa này tôi mời!”
Tư Triết chỉ cười không đáp, nhìn sang Đậu Ức Từ. Đậu Ức Từ lập tức quay đi:
“Mấy người nào đó không phải bao gồm cả chị hả?”
“Có chứ có chứ. Sao mặt cậu đỏ vậy? Không phải cậu ăn được cay hả? Huyết áp cao hay gì? Năm nay đã đi kiểm tra sức khỏe tổng quát chưa?”
“Huyết áp chị mới cao ấy, ăn cũng không hết lắm mồm.”
…
Đưa Trì Tâm Tâm về nhà xong đã là mười giờ hơn, đường cũng không tắc nữa, Tư Triết đang lái xe đột nhiên phì cười, khiến Đậu Ức Từ căng da bụng chùng da mắt đang gà gật sực tỉnh.
“Sao thế ạ?”
“Không có gì.” Tư Triết hắng giọng. “Chỉ là thấy bộ dạng đấu khẩu của hai người rất thú vị, như học sinh tiểu học cãi nhau vậy, hóa ra cậu cũng có lúc nghiến răng nghiến lợi.”
Sau đó, anh nghiêm túc nói:
“Tôi không có ý gì đâu, nhưng tôi nghĩ Tiểu Trì giống cậu, hợp không đeo kính hơn. Một cô gái đáng yêu như vậy chỉ cần hơi chủ động lên chút thôi có khi sẽ chẳng cần ai giúp nữa đâu.”
Đậu Ức Từ cũng cho rằng Trì Tâm Tâm đáng yêu, ít nhất đáng yêu hơn những cô gái khác cậu quen.
“Cơ mà trong mắt rất nhiều người xung quanh thì tính tình chị ấy không dễ chịu gì hết.” Em cũng vậy.
Tư Triết vui ra mặt:
“Bài hát càng cao nhã thì càng ít người biết hát mà (1), người thông minh không muốn cho ai khác tìm hiểu về mình, cảm thấy việc giao lưu giữa người với người là tục tĩu, không đáng, nên những người bình thường mới nảy sinh ác cảm với họ (2).”
“Nhưng mà ấy, việc một xã hội có khả năng bảo vệ sự an toàn và tự do của kiểu người không hòa hợp với quần chúng này quyết định khả năng đổi mới và trình độ văn minh của nó.”
“Lạc đề mất rồi.” Tư Triết bật xi nhan, rẽ phải ra khỏi đường cao tốc (2). “Tóm lại, miễn người đó xứng đáng, có thể bảo vệ cô ấy là được.”
Đậu Ức Từ trầm ngâm nói:
“Anh nghĩ xa quá rồi, có quen nhau đâu, mà cũng không biết chị ấy có thích người ta thật không.”
“Cái này không khó nắm bắt lắm đâu.” Sau khi xuống đường dưới, vừa hay gặp đèn đỏ, Tư Triết dừng xe lại, quay sang cậu nhóc khờ bên cạnh, trong mắt sóng sánh ánh trăng dịu dàng.
“Điều cơ bản nhất khi thích một người là sẽ nảy sinh rất nhiều cảm giác không nảy sinh với người khác, làm rất nhiều chuyện không làm với người khác, lấy một ví dụ đơn giản thế này đi, cậu thử nghĩ xem, khi cậu nhìn thấy anh chàng kia tim có đập nhanh hơn không?”
Đậu Ức Từ lắc đầu:
“Không ạ.”
“Có muốn nói rất nhiều điều với anh ta nhưng cứ không thốt nổi nên lời hay đột nhiên ngượng mồm không?”
“Không ạ.”
“Có muốn ngồi xem bản tin nhàm chán, phim ảnh tẻ nhạt với anh ta không?“
“Không ạ.”
“Có giữ anh ta lại nhà, nấu cơm cho anh ta, gấp quần áo cho anh ta, để ý từng cử chỉ hành động của anh ta không?”
“Không ạ.”
“Vậy nên điều này chứng tỏ gì nào?” Tư Triết tràn trề hi vọng chờ câu trả lời từ Đậu Ức Từ, chỉ thiếu nước nhép khẩu hỉnh ba tiếng “em thích anh” dẫn dụ cậu nữa thôi.
Đậu Ức Từ hiểu như không hiểu, cũng há miệng theo mất nửa ngày:
“Chứng tỏ… anh ta không có cái phúc đó ạ?”
“…”
Thôi được, tại tôi hỏi sai cách.
Đèn đã chuyển xanh, xe đằng sau giục rồi, ngày hôm nay cũng đủ vất vả rồi, về nhà trước vậy…
Chú thích:
- Xem ảnh bên dưới.
- Xem ảnh bên dưới.
- Câu gốc là “khúc cao hòa quả”.
- Trích Những bức thư Ba Tư, một tác phẩm của nhà triết học người Pháp Charles Montesquieu.
- Từ gốc là 辅道, nghĩa là một con đường chạy song song với đường ray tàu hỏa, sông, kênh ngòi, v.v… Ở đây cô Nguyệt hiểu là đường chạy bên dưới đường cao tốc.




Bình luận về bài viết này