Thương là hình thù nhấp nhô trên đầu ngón tay và trong đêm đông đen kịt.
— Nhật kí An Viên
Thẩm Kiến Quân nhanh nhảu tiếp lời.
“Mẹ à, nuôi một đứa trẻ không phải nuôi chó nuôi mèo mà nói nuôi là nuôi. Lúc trước Lệ Hồng chửa Tiểu Thụy suýt nữa sảy thai, sau đó con trả Đại Xuân về…”
Bà Thẩm mới đầu còn từ tốn tử tế giảng giải cho con trai con dâu, vừa nghe Thẩm Kiến Quân nhắc chuyện này liền tức tới nỗi lồng ngực phập phồng.
“Thẩm Kiến Quân, anh không nhắc chuyện này thì còn mẹ còn con, bây giờ anh lại nhắc, hôm nay tôi sẽ phân giải với anh cho ra nhẽ, anh nói xem, chuyện hai vợ chồng anh làm năm đó là thế nào hả?”
Thẩm Kiến Quân cũng biết mình lỡ lời, muốn rút lại nhưng đã không thể nữa rồi. Bà Thẩm chỉ vào mặt gã mắng:
“Hồi ấy nhận nuôi Đại Xuân là vì hai anh chị kết hôn bao nhiêu năm rồi vẫn chưa có con, là chuyện cả nhà ta đã bàn bạc xong xuôi, nhà Đại Xuân đông con, lại nghèo, không nuôi nổi nên mới đem Đại Xuân cho chúng ta. Sau đấy Lệ Hồng có mang, anh chị lại không cần Đại Xuân nữa, muốn gửi thằng bé về, tôi với bố anh lúc đó không đồng ý, đã nói nếu anh chị không muốn nuôi Đại Xuân thì để chúng tôi nuôi.”
Bà Thẩm nói đến đây liền hít một hơi, tiếp tục:
“Kết quả thì sao? Hai vợ chồng anh giấu tôi với bố anh, lén đưa Đại Xuân về, Đại Xuân bị bố đẻ nó bán đứt cho người khác chỉ bằng mấy trăm tệ, cuối cùng rơi vào tay bọn buôn người, không biết đã bị hành hạ bao nhiêu, còn bị bán cho băng lừa đảo ngoại tỉnh rồi. Lúc ấy nó mới mười tuổi, bọn chúng không cho nó ăn, vừa đánh nó vừa bắt nó nhịn đói, ép lên phố ăn xin, thậm chí ngày nào cũng bị người ta nhìn chòng chọc, cũng may cuối cùng nó thông minh thoát ra nổi. Trời mùa đông rét căm căm như thế, lúc thằng bé được cảnh sát đưa về người đã gầy tới nỗi chỉ còn da bọc xương, đến quần áo che thân cũng không trọn vẹn, còn mặc đồng phục của cảnh sát, trên người không tấc da nào lành lặn, vừa cước vừa bị thương, bây giờ anh còn nhắc chuyện này với tôi…”
Bà Thẩm nói xong lấy tay ôm ngực, thở dốc không ra hơi. Thẩm Hành Xuân nghe giọng bà không ổn, dắt An Viên ra khỏi phòng, đỡ bà ngồi lên chiếc ghế bên cạnh.
“Bà ơi, đừng nói mấy cái này nữa, đã qua cả rồi mà ạ…”
Bà Thẩm cầm tay Thẩm Hành Xuân.
“Bây giờ bà chỉ nghĩ đến thôi là đau lòng.”
Hai vợ chồng Thẩm Kiến Quân, Triệu Lệ Hồng thấy mẹ tức ra nông nỗi ấy, không dám ho he dù chỉ một câu. Triệu Lệ Hồng huých cánh tay Thẩm Kiến Quân, Thẩm Kiến Quân vội tới giúp mẹ nhuận khí, vỗ vỗ lưng bà, nói:
“Mẹ, chúng con biết lỗi rồi, mẹ bớt giận. Tết nhất tới nơi, đừng để tức quá sinh bệnh. Năm ấy chúng con cũng không biết bố đẻ Đại Xuân lại đem bán thằng bé. Bây giờ chúng con không nói chuyện Đại Xuân, mà…”
Bà Thẩm dùng khuỷu tay hất cánh tay đang vỗ trên lưng mình của Thẩm Kiến Quân ra, nói:
“Hôm nay anh chị không quyết được chuyện của ai hết, hồi xưa bố của Tiểu Viên nhi cũng coi như đã cứu tôi một mạng, bằng không bây giờ cỏ trên mộ tôi đã cao bằng đầu người rồi. Hai vợ chồng anh chị không có quyền quyết định trong chuyện này, năm ấy anh chị nuôi Đại Xuân một thời gian thì còn được, bây giờ Tiểu Viên nhi ở chỗ tôi, tôi không cần anh chị chăm nó. Đại Xuân tôi với bố anh nuôi dạy đâu ra đấy, chẳng thua kém con nhà người ta mặt nào, Tiểu Viên nhi chúng tôi cũng sẽ nuôi nấng tử tế.”
An Viên ở một bên nghe mà cay khoang mũi lẫn khóe mắt, em níu gấu áo bà Thẩm, cúi đầu đứng sau bà.
Bà Thẩm rất hiếm khi nổi giận như vậy, trước giờ bà vẫn là một bà cụ nhẫn nại dễ tính, Thẩm Kiến Quân và Triệu Lệ Hồng thấy lần này bà nổi giận thật, đều im bặt. Triệu Lệ Hồng dắt con trai bé, thuận theo lời bà cụ nói:
“Mẹ à, chúng con không phản đối, con và Kiến Quân xót bố mẹ lớn tuổi vậy rồi, chăm trẻ con nhọc đấy chứ ạ…”
Bà Thẩm nghe con dâu nói tới mức ấy, không thể tiếp tục giận họ nữa.
“Tôi với bố chị mới năm mươi, chân cẳng còn tốt lắm.”
Triệu Lệ Hồng cười dỗ bà:
“Vâng vâng vâng, bố mẹ còn trẻ ạ, nuôi nuôi nuôi, sau này con và Kiến Quân không nói gì thêm nữa là được.”
Bà Thẩm nguôi giận lại tươi cười đứng lên dắt tay cháu trai bé và An Viên.
“Đi, theo bà vào hấp há cảo ăn.”
Giờ cơm tối ông Thẩm mới về, sau khi về nghe chuyện bà Thẩm nói buổi chiều cũng tỏ thái độ trên bàn ăn, Thẩm Kiến Quân và Triệu Lệ Hồng chỉ có nước gật đầu tán thành.
Người lớn trong nhà hòa hoãn thì đến lượt hai đứa nhỏ quậy, lúc ăn cơm An Viên nhỡ tay huých rơi đũa của Thẩm Thụy, An Viên giúp nó nhặt lên xong thằng bé lại dằn dỗi, An Viên xin lỗi mấy lần cũng không ngăn nổi Thẩm Thụy dừng khóc lóc ăn vạ. Trẻ con suy nghĩ đơn giản, vốn Thẩm Thụy là đứa bé nhất, được cưng chiều nhất trong nhà, bây giờ bỗng có thêm một đứa trẻ khác phân tán sự quan tâm của ông bà, nó đương nhiên sẽ thấy không vui, tìm ra lí do liền bắt đầu quấy phá. Thẩm Kiến Quân trông con trai quấy đến phiền, mắng nó hai tiếng, bà Thẩm đặt đũa xuống, dỗ cháu trai bé ra vườn chơi.
Vì có xích mích trên bàn ăn với An Viên nên ban đêm nói thế nào Thẩm Thụy cũng không chịu ngủ cùng giường với em. Nhà bà Thẩm chỉ có hai phòng có giường đất, bây giờ đông người như thế, đương nhiên là không tách ra được. Cuối cùng ông bà Thẩm đành dọn dẹp gian phụ, giường bên gian phụ không phải giường đất, ban đêm lạnh, vốn bà Thẩm nói muốn ngủ gian phụ với ông Thẩm, Thẩm Hành Xuân lại nói cậu sẽ ngủ một mình bên đó. Từ lúc nghe những chuyện bà Thẩm nói lúc chiều, An Viên cứ nghèn nghẹn khó chịu trong lòng. Em thương Thẩm Hành Xuân, không muốn để anh ngủ một mình, nói sao cũng khăng khăng sang gian phụ với cậu.
Gian phụ dùng để trữ lương thực vụ thu, thường ngày coi như nhà kho, mùa hè ngủ trong đó không sao, mùa đông thì thật sự quá lạnh. Ông bà Thẩm đóng thêm hai lớp rèm chắn gió dày ngoài lớp cửa kính trước sau, đưa cho hai đứa mấy cái chăn liền, cả lò sưởi lẫn túi sưởi cũng mang vào. Bà vừa thu dọn cho hai đứa vừa dặn.
“Đêm hai đứa ngủ chung, trải bên dưới dày vào, chồng hai cái chăn lên nhau, túi sưởi mỗi đứa một cái nhé.”
Thẩm Hành Xuân thật ra không sợ lạnh, hơn nữa sau khi bà thu dọn xong đã không lạnh như trước nữa rồi, trong phòng cũng thêm ít hơi ấm. An Viên vẫn không quen lắm, mặc kín mít, rụt cằm dựa vào góc tường. Trong phòng thêm lò sưởi lại thành khô quá, Thẩm Hành Xuân đưa An Viên đi đánh răng rửa mặt xong thì lấy hai chậu nước nóng đặt trên đất. Khi trải giường, Thẩm Hành Xuân trải bên dưới rất dày, chồng hai tấm chăn còn lại lên nhau. An Viên đưa tay ấn thử lớp chăn êm ái bên dưới, hỏi Thẩm Hành Xuân:
“Anh ơi, sao anh chồng hết chăn đắp lên nhau thế? Đêm mình đắp kiểu gì giờ.”
Thẩm Hành Xuân vô tư nói:
“Đêm hai anh em mình đắp chung chăn thôi, chen chúc tí cho ấm.”
An Viên kinh ngạc há hốc mồm:
“Hả? Mình ngủ chung chăn á?””
Thẩm Hành Xuân quay sang nhìn em.
“Sao thế? Anh sợ nhột thế còn không chê đắp chung chăn với em.”
“Anh này, anh còn chê em, em đi ngủ chưa cởi trần bao giờ nhá.” An Viên thấy chỉ đành vậy, đưa ra điều kiện của mình. “Nếu mình ngủ chung một chăn, ban đêm anh phải mặc quần áo lót (1).”
“Anh mặc chứ, trời lạnh thế này anh chắc chắn phải mặc, không thì chết rét mất.”
Thẩm Hành Xuân trải chăn xong ngồi khoanh chân, xem An Viên bôi mặt bôi tay. Bây giờ An Viên vẫn ngoan ngoãn dùng sáp chống cước, một ngày ba lần, không dám sót lần nào, cực kì tỉ mỉ. Đợi em thoa xong, Thẩm Hành Xuân cởi áo ngoài, giở chăn ra nằm xuống, dùng mép chăn vỗ mấy cái.
“Mau lên đây.”
An Viên chưa từng ngủ chung một chăn với người khác, chỉ có hồi em rất nhỏ An Quốc Khánh mới ngủ cùng em, bây giờ em vẫn thấy ngượng, lề mề nửa ngày mới trèo lên, đợi Thẩm Hành Xuân kéo đèn rồi hẵng thay đồ ngủ trong bóng tối. Cởi ra rồi lại mặc vào, An Viên lạnh đến mức cả người run rẩy, chui vào chăn xong thì nằm cạnh Thẩm Hành Xuân. Vốn em muốn nằm ngửa tử tế, nước sông không phạm nước giếng, nhưng thực sự lạnh quá đỗi, An Viên bèn dịch sang cạnh Thẩm Hành Xuân, dán lấy cánh tay cậu, đến khi nếm được chút vị ngọt trót lưỡi của hơi ấm rồi liền lật mình lăn thẳng vào lòng Thẩm Hành Xuân. Lồng ngực ấm áp của Thẩm Hành Xuân khiến An Viên quên đi chút gượng gạo kia, giữa ngực họ đặt một chiếc túi sưởi, mỗi người nắm một bên, chiếc túi sưởi còn lại đặt dưới chân, chân cả hai đều gác lên túi sưởi, ngón chân chốc chốc cọ vào nhau, Thẩm Hành Xuân sợ nhột, buông chiếc túi dưới chân ra. Thẩm Hành Xuân đợi đến khi tay mình ấm lên hẳn rồi thì đặt túi sưởi trong tay xuống dưới chân, ủ hai bàn tay nhỏ của An Viên trong lòng bàn tay.
Đêm đông vừa chậm vừa dài, vải chắn gió bên ngoài bị gió thổi kêu phần phật, hai người trán áp trán, An Viên cảm nhận được trên đầu mũi đều là hô hấp bình bình của Thẩm Hành Xuân. Chút hơi lạnh trên người An Viên nhanh chóng tan biến, mình mẩy nóng hôi hổi, em cười hihi hai tiếng trong lòng Thẩm Hành Xuân.
“Anh ơi, người anh ấm thật đấy.”
Thẩm Hành Xuân nhắm mắt, ầm ừ mấy tiếng.
“Ấm rồi thì mau ngủ đi.”
Nhớ lại lời bà nói ban chiều, An Viên lập tức thao láo. Em hỏi:
“Anh ơi, lần trước lúc em từ ga tàu về, những chuyện bọn buôn người buôn bán trẻ con, đánh gãy chân tay bắt đi ăn xin anh kể đó thật ra không phải dọa em đúng không? Anh đã trải qua hết rồi đúng không?”
Thẩm Hành Xuân hồi tưởng một lúc, năm ấy cậu mười tuổi, nhỏ hơn An Viên bây giờ hai tuổi, cậu xem như may mắn, không bị đánh gãy chân tay, nhưng cậu đã tận mắt chứng kiến đứa trẻ khác bị đánh gãy chân, không chỉ đơn giản như buôn bán cầm tù, tàn nhẫn hơn là–
Sự ngược đãi lẫn lộn máu tươi và sự xâm hại tỏa mùi hôi thối tựa nước cống…
Trước đây cậu còn có thể kể chút để dọa An Viên, nhưng khi An Viên đang nằm trong lòng cậu hỏi cậu bằng giọng nói non nớt hương sữa ấy, Thẩm Hành Xuân thừa nhận, cậu không cách nào nói ra những cảnh tượng còn khủng khiếp hơn, đen tối hơn, tất cả những thứ ấy An Viên đều không thể tưởng tượng nổi. An Viên đã trải qua quá nhiều, cậu không muốn chút mong chờ trong sáng và tốt đẹp còn sót lại trong em bị hủy hoại hoàn toàn.
Đêm đen bên ngoài dần đặc sánh, người An Viên tỏa ra mùi thuốc từ sáp chống cước kèm theo hương sữa thoang thoảng. Thẩm Hành Xuân buông tay An Viên ra, nhéo nhéo mặt An Viên, nói:
“Anh chưa trải qua, bọn họ chỉ đánh anh, không cho anh ăn lúc anh không xin được gì thôi.”
An Viên nghe Thẩm Hành Xuân nói sẽ bị đánh, còn phải nhịn đói, lồng ngực nhói đau. Cảm nhận được dòng máu chua chát trên đầu ngón tay mình đang nhấp nhô từng chút một, em cọ má mình lên ngón tay thô ráp của Thẩm Hành Xuân.
“Anh ơi, sẹo trên người anh có từ hồi ấy phải không?”
Thẩm Hành Xuân “ừ” một tiếng, không nói thêm.
An Viên lại hỏi:
“Lúc ấy anh có đau không?”
“Không đau.” Thẩm Hành Xuân đáp.
An Viên không tin.
“Sao có thể không đau chứ? Chắc chắn là đau, em chỉ nghe thôi đã thấy đau.”
Thẩm Hành Xuân nhéo mặt em, nói:
“Không đau thật mà, có đau cũng quên từ lâu rồi.”
“Đau sẽ không quên đâu, cho dù có quên khi ấy vì sao lại đau cũng sẽ nhớ đã từng đau.” An Viên cuộn chân, nhích thêm vào lòng Thẩm Hành Xuân, ngước cằm lên trong bóng tối, nói với Thẩm Hành Xuân đầy kiên định: “Anh đừng sợ, về sau Tiểu Viên nhi ở bên anh, Tiểu Viên nhi sẽ không để ai bắt nạt anh nữa.”
Chú thích:
- Chỉ lớp quần áo dài tay mỏng dùng để giữ nhiệt bên trong.


Bình luận về bài viết này