Sau khi rời khỏi nhà ma, cả hai người đều không muốn chơi tiếp nữa, Giang Hằng bèn đánh xe về nhà. Suốt chặng đường, không ai lên tiếng, bầu không khí tĩnh mịch một cách kì lạ khiến anh không khỏi bức bối. Giang Hằng cảm giác trong lòng cháy mãi một ngọn lửa, làm tâm trí anh cứ rối bời bất an. Anh có rất nhiều câu muốn hỏi Giang Tinh Vũ: muốn hỏi có phải cậu giận rồi không; muốn hỏi rốt cuộc cậu có biết họ là gì của nhau không; muốn hỏi có phải cậu thích thầy hơn anh không… Đồng thời anh cũng cảm thấy cứ bận tâm mãi về những câu hỏi này thật vô lí, nên chỉ đành giữ khuôn mặt nặng như chì, im lặng lái xe.
Vả lại, điều khiến anh buồn bực hơn là, nếu anh không mở lời, Giang Tinh Vũ cũng chẳng bao giờ chủ động bắt chuyện với anh.
Giang Tinh Vũ bên cạnh trông có chút hững hờ, chỉ lặng lẽ chơi rubik như thể những cảm xúc cậu vừa thể hiện đều do Giang Hằng tưởng tượng ra.
Đánh xe vào sân rồi đi xuống, Giang Hằng đang nghĩ xem tối nay nên đặt đồ gì ăn thì liếc thấy Giang Tinh Vũ đứng im trước cửa. Anh chưa biết nên nói gì, đành đứng cùng Giang Tinh Vũ. Giang Tinh Vũ nghiêng nghiêng đầu.
“Xích đu?”
Bấy giờ Giang Hằng mới nhớ ra hồi sáng có bảo Lí Tiến Thành lắp xích đu trong sân. Anh nhìn theo ánh mắt Giang Tinh Vũ, thấy xích đu được lắp dưới tán gốc đại thụ bố anh trồng ngày trước. Xích đu không lớn lắm, chắc vừa đủ cho hai người lớn bình thường, trên dây thừng bản to có quấn dây hoa, đặt cạnh gốc cây kia trông rất nổi bật. Vì đã lâu chưa cất tiếng, Giang Hằng hắng giọng rồi giải thích:
“Ừ, Tinh Vũ còn nhớ không, buổi sáng anh có nói sẽ hóa phép ra cho Tinh Vũ một cái xích đu đó. Thật ra không phải hóa phép đâu, anh nhờ người ta lắp cho Tinh Vũ đấy.”
Giang Tinh Vũ quay sang nhìn Giang Hằng.
“Anh lắp cho Tinh Vũ.”
Giang Hằng mỉm cười, gật đầu.
Trời đã sang thu, lá trên cây đã bắt đầu úa vàng, một số thậm chí đã buông mình theo lời gọi của gió, chầm chậm rơi xuống. Lá vàng rơi, xích đu và miền kí ức sâu thẳm trong trí óc Giang Tinh Vũ chồng chéo lẫn nhau, cậu từ từ tiến lên phía trước, thử ngồi xuống xích đu. Khác với kí ức cậu, hồi nhỏ Phương Vũ ngồi trên xích đu, chân không chạm đất, nhưng Giang Tinh Vũ hiện giờ lại có thể chạm đến mặt đất thật dễ dàng. Cậu khẽ chấm mũi chân, xích đu liền nhẹ nhàng đung đưa.
Giang Hằng cũng đến bên gốc đại thụ, ôn tồn hỏi:
“Tinh Vũ, chơi xích đu có vui không?”
Giang Tinh Vũ lắc đầu.
“Không có ai đẩy cho Tinh Vũ.”
Nghe thấy vậy, Giang Hằng khựng lại, trong lòng bỗng có chút chua xót. Anh dịu dàng nói:
“Anh đẩy cho Tinh Vũ chơi một lúc nhé?”
Không đợi Giang Tinh Vũ trả lời, Giang Hằng nắm lấy dây thừng rồi bắt đầu đẩy về phía trước, thấy cậu ngồi tương đối vững bèn dần dần đẩy mạnh hơn, xích đu và Giang Tinh Vũ cũng càng ngày càng cao.
Lên cao, xuống thấp, lơ lửng giữa không trung – Giang Tinh Vũ nhớ đến “tàu xích đu” Giang Hằng nói ban chiều, bấy giờ mới hiểu vì sao Giang Hằng lại nói “tàu cướp biển” là “tàu xích đu”, hóa ra anh không lừa cậu, cũng không phỉnh cậu.
Giang Tinh Vũ nhìn Giang Hằng, bất kể đu cao đến đâu vẫn cứ nghiêng đầu nhìn. Giang Hằng tưởng cậu không muốn chơi nữa, bèn thôi không đẩy nữa, để xích đu dừng lại.
“Tinh Vũ sao thế?”
“Anh ơi, em mười chín tuổi rồi.” Xích đu dừng, Giang Tinh Vũ lại không nhìn Giang Hằng nữa, chỉ cúi đầu lẩm bẩm.
Không hiểu vì sao tự dưng Giang Tinh Vũ lại nói vậy, Giang Hằng đành xuôi theo lời cậu mà rằng:
“Anh biết, Tinh Vũ đã mười chín tuổi rồi.”
“Em đã xem rất nhiều về ‘thích’, trên iPad. Anh ơi, có lẽ em biết ‘thích’ là gì rồi.”
Trước đây, khi xem video và đọc sách, thật ra rất nhiều lúc Giang Tinh Vũ không hề hiểu ý nghĩa trong những lời nói đối với cậu là vô cùng độc địa ấy, chỉ bướng bỉnh cho rằng biết đâu cứ xem nhiều thì sẽ hiểu những lời người khác nói với mình. Từ sau khi Giang Tinh Vũ biết tới “thích”, cậu vẫn luôn rất để tâm đến một tiếng này.
Bây giờ dường như cậu đã biết thích là cảm giác thế nào rồi, cậu còn biết thêm một thứ cảm xúc là “ghét”.
“Cảm giác khi ngồi xích đu, em thích; rubik anh tặng em, em cũng thích; anh thích Tinh Vũ, em cũng thích.”
Nước mắt Giang Tinh Vũ tí tách rơi, nhưng cậu vẫn cúi đầu nói tiếp như thể không hề phát hiện ra.
“Hôm nay em giận anh, anh không nắm tay em nữa, đây có phải ‘ghét’ không?”
“Có phải anh ghét Tinh Vũ rồi không?”
Cảm nhận được sự bất thường trong giọng Giang Tinh Vũ, Giang Hằng ngồi xuống xích đu, nâng mặt Giang Tinh Vũ bằng hai tay, để cậu ngẩng mặt lên. Một giọt lệ nóng hổi nhỏ xuống mu bàn tay Giang Hằng, tựa một chiếc chùy giáng vào tim anh, khiến anh đau đớn không thôi. Giang Hằng ôm Giang Tinh Vũ vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, trả lời dịu dàng nhất có thể.
“Cục cưng Tinh Vũ đừng khóc, anh không bao giờ ghét Tinh Vũ cả.”
“Anh muốn hỏi Tinh Vũ mấy câu, Tinh Vũ hãy trả lời thật ngoan nhé?”
Giang Tinh Vũ gật đầu, hé miệng khẽ đáp vâng.
Đôi mắt Giang Tinh Vũ đã ửng đỏ vì khóc, Giang Hằng trông mà xót xa, kìm lòng không đặng, đặt một nụ hôn lên đuôi mắt cậu rồi hỏi thật hiền:
“Lúc ở nhà ma Tinh Vũ giận đó, có thể nói anh biết là vì sao không?”
Lúc này, Giang Hằng nói chậm hơn thường ngày rất nhiều, từng câu từng chữ cực kì tròn trịa. Đây là cơ hội tâm sự hiếm có của mình và Giang Tinh Vũ, anh phải để cậu hiểu rõ từng câu mình nói.
“Em không phải, bạn nhỏ.” Giang Tinh Vũ rúc trong lòng Giang Hằng, tuy giọng nói có chút nghẹn ngào nhưng cực kì nghiêm túc.
Chỉ một câu như vậy vẫn chưa đủ để Giang Hằng hiểu lí do Giang Tinh Vũ giận, nhưng khi liên hệ với việc Giang Tinh Vũ cứ nhấn mạnh về con số mười chín tuổi, anh cuối cùng cũng vỡ lẽ. Giang Tinh Vũ nhận thức được rõ ràng mình đã mười chín tuổi rồi, là một người trưởng thành trọn vẹn. Nếu anh còn đối xử với Giang Tinh Vũ bằng giọng điệu và cách thức khi đối xử với trẻ con, Giang Tinh Vũ không những sẽ không vui, ngược lại còn rất buồn và tổn thương nữa.
“Anh xin lỗi Tinh Vũ nhé.” Giang Hằng đỡ lấy vai Giang Tinh Vũ, để cậu nhìn vào mình. “Xin lỗi Tinh Vũ.”
“Tại anh thấy Tinh Vũ đáng yêu quá nên muốn cưng Tinh Vũ như cưng bạn nhỏ vậy đó, chứ anh không cố tình coi Tinh Vũ như bạn nhỏ đâu. Tha lỗi cho anh được không?”
Giang Tinh Vũ gật đầu.
“Tha lỗi cho anh.”
Giang Hằng cười nói:
“Cảm ơn Tinh Vũ. Câu hỏi thứ hai là, vì sao lại nghĩ anh ghét Tinh Vũ?”
Giang Tinh Vũ cụp mắt, vẻ mặt buồn buồn.
“Anh không nắm tay Tinh Vũ, không nói chuyện với Tinh Vũ, không cười với Tinh Vũ.”
Giang Hằng hối hận khôn nguôi, thấy Giang Tinh Vũ nói với mình bằng vẻ mặt đó thì đau như thể bị khoét mất tim.
“Anh sai rồi.” Giang Hằng lại lần nữa nắm tay Giang Tinh Vũ. “Anh hứa với Tinh Vũ, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra nữa.”
Giang Tinh Vũ chau mày.
“Còn phải đi ngủ chứ.”
Giang Hằng cười ngất.
“Ngoại trừ ăn cơm, đi ngủ, đi vệ sinh, vào những lúc khác, bất kể đi đâu anh cũng sẽ nắm tay Tinh Vũ, được không nào?”
Giang Tinh Vũ chớp chớp mắt, nghĩ một hồi rồi gật đầu đồng ý.
“Oke, câu hỏi cuối cùng này, Tinh Vũ có biết anh là ai không?”
Giang Tinh Vũ không hiểu, anh còn có thể là ai nữa chứ. Bèn ngập ngừng hỏi:
“Anh là anh?”
Giang Hằng nói thật nghiêm túc:
“Giang Hằng, tên anh là Giang Hằng.”
“Giang… Hằng.”
Lần đầu nghe Giang Tinh Vũ gọi tên mình, Giang Hằng chưa bao giờ thấy tên mình hay đến vậy, tới trái tim cũng không khỏi run rẩy.
“Tinh Vũ còn nhớ đầy đủ cái tên anh đặt cho em không?”
“Giang… Tinh Vũ.” Giang Tinh Vũ im lặng vài giây. “Giang?”
Giang Hằng dịu dàng cười.
“Ừ, Giang.”
“Giang là họ của anh và Tinh Vũ, điều này có nghĩa chúng mình là người một nhà, anh là người thân của Tinh Vũ.”
Giang Hằng xoa đầu Giang Tinh Vũ rồi áp trán mình vào trán cậu.
“Vậy nên Tinh Vũ không cần lo gì hết. Anh sẽ không bao giờ ghét Tinh Vũ, cũng sẽ không rời xa Tinh Vũ, biết chưa?”
“Em kì lạ lắm. Anh sẽ không ghét chứ?”
“Tuyệt đối không.”
“Sẽ không rời xa Tinh Vũ?”
“Không.”
“Sẽ thích Tinh Vũ?”
“Sẽ thích Tinh Vũ mãi mãi.”


Bình luận về bài viết này