Chương 23

By

Trong khi hai câu hỏi “anh ấy liệu sẽ thích mình chứ” và “em ấy nhất định là thích mình” liên tục vặn xoắn nhau, một tuần đã trôi qua.

Người nghĩ vế sau đương nhiên là Tư Triết.

Nếu trong lòng đã không có ai khác, vậy những điều tốt đẹp Đậu Ức Từ dành cho anh, biểu cảm, hành động của cậu, hoặc là rất nhiều rất nhiều những phản ứng vừa ngốc nghếch vừa dè dặt khác đều vừa vặn với định nghĩa thích của Tư Triết, còn không nhìn ra nữa thì đúng là lừa mình dối người quá rồi.

Càng nghĩ, cảm giác càng mãnh liệt, càng thấy chắc chắn. Tư Triết chỉ chực chọc nhẹ một cái, nhưng đồng thời cũng rất tận hưởng việc nhìn Đậu Ức Từ qua lớp giấy cửa sổ mờ ám này, chờ một ngày cậu thông suốt, hạ quyết tâm, tự mình mở cửa bước ra, thực sự mở rộng cửa lòng mời anh tiến vào.

Đậu Ức Từ là một người thiếu cảm giác an toàn, điều này có thể nhìn ra từ cách cậu trốn tránh sự gắn bó theo bản năng đến cách cậu thể hiện khát khao gắn bó. Thiếu vắng tình mẹ khiến cậu trở nên cô đơn, hướng nội, không biết cách biểu đạt, không có khả năng xử lí các mối quan hệ giữa người với người hay các mối quan hệ thân mật, đôi khi sẽ lạnh nhạt, tính khí thất thường, nhưng chính bộ dạng liều mạng muốn lại gần mà không dám lại gần, không theo lề thói gì của cậu là thứ đã thu hút Tư Triết, khiến anh thích cậu vô cùng, cũng xót xa vô cùng.

Anh nghĩ, có lẽ đối với Đậu Ức Từ, lớp giấy cửa sổ đó không chỉ tượng trưng cho lòng yêu mến, mà còn là một nơi cho cậu cảm giác an toàn, là chốn mộng mơ bí mật thuộc về riêng cậu, một khi nơi ấy bị xuyên thủng thì không những có khả năng cậu không thể ra ngoài, thậm chí dù muốn đắp vá cũng không thể khiến nó nguyên vẹn như xưa.   

Để thật lòng thích một ai đó rất đơn giản, lí do cũng có thể bình thường không đặc biệt, nên Tư Triết không mong Đậu Ức Từ giống như anh trong mối tình trước, phải rất lâu sau mới phát hiện ra mình chỉ thích sự đẹp đẽ bên ngoài, là cố chấp, là sự quen thuộc và mê muội với cảm giác mang tên “thích” này, nhưng đó nào phải tình yêu.

Chỉ là không biết đến bao giờ Đậu Ức Từ mới hiểu được, cậu thực sự quá ngây thơ.

Đậu Ức Từ quả thật ngây thơ y như cách Tư Triết nhìn nhận, thậm chí còn tệ hơn.

Từ sau buổi tối thảo luận về làm thế nào để phán đoán thứ tình cảm “thích”, cậu phát hiện Tư Triết không còn đối xử với mình như trước kia nữa, cũng không biết có phải do hành động của cậu lộ liễu quá, khiến anh phát giác ra gì đó không, nên mới vòng vo như thế để nhắc nhở cậu rằng anh không thích, không cần những hành động đó, hoặc chúng sẽ không bao giờ đủ.

Đậu Ức Từ thấy hơi hoảng.

Mỗi ngày khi về đến nhà Tư Triết vẫn phải làm việc, thỉnh thoảng không viết bài cũng sẽ nhìn chằm chằm máy tính, đến khi biên tập viên ca đêm chỉnh sửa xong, xác nhận bài viết cho số báo ngày mai không có vấn đề gì nữa mới yên tâm nghỉ ngơi.

Đậu Ức Từ không có giờ giấc nghỉ ngơi nhất định nhưng quá mười một giờ sẽ buồn ngủ. Trước đây chỉ cần cậu há miệng ngáp, Tư Triết sẽ nhắc cậu đi ngủ, anh cũng ra sofa, tắt đèn, nằm xuống tiếp tục làm việc bằng điện thoại. Lúc mới đầu Đậu Ức Từ còn nói không cần tắt đèn, nhưng dần dần cậu phát hiện nếu mình không nghe thấy tiếng trở mình trên sofa, không nhìn thấy ánh sáng nhỏ nhoi trong màn đêm tối như mực đó thì sẽ không tài nào ngủ nổi, cứ như là chỉ ánh sáng đó mới có thể dẫn dụ ý thức cậu rời đi, khiến nó trở nên mơ hồ, để cậu ghé đầu vào vòng ôm của mơ mộng, yên ổn đắm chìm xuống đáy đại dương sâu thẳm. Thế nhưng gần đây Tư Triết cứ có công việc chưa làm xong, toàn bắt Đậu Ức Từ ngủ trước, nên cả tuần nay cậu ngủ không ngon lắm, đêm nào cũng mơ thấy Tư Triết, mơ thấy anh đến bên giường cúi xuống xoa đầu mình, còn ngửi thấy hương nước hoa trên người anh, chân thực vô cùng, tuy nhiên cậu lại rất chắc chắn rằng đó chỉ là do trước đấy động chạm cơ thể nhiều quá, chấp niệm ban ngày xâm lấn vào giấc mơ ban đêm. 

Buổi sáng đi làm, Tư Triết lái xe nhanh quá, mỗi lúc một ít nói, Đậu Ức Từ thấp thỏm không yên, vắt óc tìm chủ đề bắt chuyện với anh như hôm qua làm gì, hôm nay cần làm gì, ngày mai sẽ làm gì, nói tới nói lui cũng không có gì mới mẻ, đến bản thân cậu còn cảm thấy nhàm chán phát sợ. Xuống xe cũng lề mà lề mề, chỉnh mấy lọn tóc, lật giở ba lô, kéo gấu áo, không quên cái này thì rơi cái kia, khiến Tư Triết lần nào cũng phải thấy cậu vào thư viện rồi, chắc chắn rằng cậu sẽ không chạy ra nữa mới yên tâm rời đi. Đậu Ức Từ trốn sau cửa sổ kính của sảnh chính mới nhìn thấy cảnh này, có chút áy náy, lại có chút thỏa mãn.

Còn có một việc mà Đậu Ức Từ không tài nào chịu đựng nổi, đó là ban ngày Tư Triết không mấy khi nhắn tin cho cậu nữa. Lúc đầu Đậu Ức Từ còn tưởng anh bận, nhưng chưa bao lâu sau, cậu đã phát hiện thật ra Tư Triết vẫn xem điện thoại suốt, cứ mấy tiếng lại đăng bài lên news feed một lần, tuy chỉ là tin tức công khai của tòa soạn, đề xuất tin nóng của app hay tiêu đề bản tin hôm ấy, không cần đoán cũng biết là yêu cầu từ cấp trên, bên thư viện cũng như vậy, nhưng cậu vẫn không hiểu — nếu đã có thời gian đăng bài, sao không tiện tay gõ thêm vài chữ, nói thêm vài câu, hỏi “ăn chưa” thôi cũng được mà.

Cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, mở WeChat rồi lại đóng, từ sáng đến tối, cậu liên tục chờ mong rồi liên tục thất vọng, cuối cùng không nhịn nổi gửi một câu “hôm nay mua đồ gì thế” qua. Đậu tây, tiêu xanh, cá tráp — đều là những thứ cậu không thích ăn, nhưng ít nhất được trả lời. Đậu Ức Từ lưu xuống gửi cho lão Đậu, hỏi cách chế biến những thứ này thật ngon, vừa thấy mình đúng là hâm vừa mở từng bài Tư Triết đăng lên ra, phóng to lên lướt đi lướt lại, chụp màn hình bất cứ chỗ nào có ghi “Tư Triết — nhà báo tòa soạn — đưa tin” rồi thu nhỏ về nhấn like cho anh, nhắc nhở anh về sự tồn tại của mình.

Mệt, mệt ghê! Đậu Ức Từ quẳng điện thoại đi, bò ra bàn vò tóc đầy bạo lực, nhưng đến cả làm thế này cũng nhớ tới Tư Triết.

Mệt quá đi!

Con người một khi thích ai đó thì tất cả mọi thứ xung quanh sẽ thay đổi, nhiều niềm vui hơn, phiền não cũng theo đó mà tăng lên. Văn phòng đã không còn không khí nhàn nhã như trước, đến Trì Tâm Tâm cũng chốc chốc lại thở dài, hệt như Đậu Ức Từ, trên đầu viết từ “nẫu” to đùng.

Tình trạng này kéo dài suốt một tuần, cuối cùng chuyển biến vào thứ Bảy.

Tư Triết đến cùng hai cái bánh kem, Trì Tâm Tâm điềm nhiên cho rằng một cái trong đó là của mình, vô tư đón lấy rồi hỏi Đậu Ức Từ:

“Cậu thích phô mai hay socola?”

Đậu Ức Từ rầu rĩ đáp:

“Chẳng thích gì hết, không muốn ăn.”

Cả tầng của trung tâm quyên góp sách đang tổ chức hoạt động công ích hằng tháng, có không ít người tham dự, ngồi gần kín quán cafe của thư viện. Trì Tâm Tâm và Đậu Ức Từ đợi một lúc lâu mới có bàn trống, tranh thủ lúc sếp đang bận, trốn vào trong góc vừa thưởng thức trà chiều vừa đợi Tư Triết.

Miệng thì nói hồi hộp quá hồi hộp quá, nhưng ăn thì không chậm trễ chút nào, nhoằng cái đã tiêu diệt hết hai miếng bánh kem rồi. Trì Tâm Tâm thỏa mãn cắn ống hút, chống cằm nhìn Đậu Ức Từ đang ủ rũ ở phía đối diện:

“Gần đây mắt cậu thâm quá vậy.”

“Do lo lắng đó.” Đậu Ức Từ cũng lười động não để nói chuyện luôn rồi.

“Lo lắng cho ai?”

“Chị đấy, còn ai vào đây nữa.”

Trì Tâm Tâm đảo mắt:

“Cút đê, đừng lợi dụng chị.”

Chị nghĩ một hồi rồi lại nói:

“Nhưng mà, nếu cậu thật sự có một đứa con gái ưu tú như chị, không khéo nằm mơ còn tỉnh giấc vì cười ấy.”

Đậu Ức Từ chỉ nhỏ hơn Trì Tâm Tâm một tuổi, trước giờ chưa từng khách sáo với chị:

“Ưu tú có tác dụng gì, ăn vào uống vào bao nhiêu, nuôi lớn từng này vẫn cứ chạy theo người khác đấy thôi.”

“Haiz, em nói xem, anh ấy toàn đọc mấy quyển sách đó, chắc là làm nghiên cứu nhỉ? Ở sở nào? Sở động đất? Sở khí tượng?” Vừa nhắc đến người kia, Trì Tâm Tâm liền không nhịn được mà đoán mò và mơ mộng, trước kia Đậu Ức Từ còn thấy chị ngốc, bây giờ thì đồng cảm rồi.

“Bảo tàng khoa học-kĩ thuật, bảo tàng lịch sử cũng có thể nhỉ, anh ấy trông khá trẻ, có khi còn đang học tiến sĩ í.”

“Hay đã kết hôn rồi?”

“Sao em biết được, thông thường các tiến sĩ chắc không kết hôn sớm vậy đâu?”

“Như em nói đấy là tiến sĩ nữ…” Trì Tâm Tâm xụ mặt, bày tỏ quan điểm đối với định kiến của xã hội về các nữ tiến sĩ rồi nhanh chóng trở về bình thường, trưng ra nụ cười giả dối học được từ emoji, chỉ nghe tiếng không thấy miệng động đậy:

“Đến rồi đến rồi, về rồi!”

Đậu Ức Từ nhìn theo ánh mắt của Trì Tâm Tâm, ngoài cửa sổ kính, Tư Triết đang bước vào quán, tầm mắt như có linh tính giao với tầm mắt của anh trong căn phòng đầy ắp người qua lại.

“Khát chết mất.” Tư Triết rảo bước tới trước bàn, vừa ngồi xuống liền chỉ vào cốc trà sữa trước mặt Đậu Ức Từ:

“Cái này ngon không?”

“Cũng tạm, để em gọi cho anh một cốc.” Đậu Ức Từ nói xong liền muốn đứng dậy nhưng bị Tư Triết ngăn lại không cho đi. Anh cầm cốc của cậu lên, không cần ống hút mà uống thẳng một ngụm.

Đậu Ức Từ không khỏi nuốt nước bọt theo.

Làm nhuận họng xong, Tư Triết mới nói với Trì Tâm Tâm đang tràn trề hi vọng:

“Những gì hỏi được đều hỏi hết rồi, anh ta tên Lâm Vũ, ‘lâm’ hai ‘mộc’, ‘vũ’ trong ‘vũ trụ’, hai sáu tuổi, độc thân.

Khóe miệng Trì Tâm Tâm đã nhếch lên, chị có chút xấu hổ:

“Kêu phết nhỉ.”

“Ừ, tính cách cũng không tệ, rất hoạt ngôn.” Tư Triết nói tiếp: “Không phải người bản địa, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì chuyển đến đây, làm tiếp thị bảo hiểm, công ti ở ngay gần đây nên lúc rảnh mới sang đọc sách, muốn nhân lúc còn trẻ học hỏi thêm chút ít, năm sau định thi cao đẳng tự học (1).”

Trì Tâm Tâm:

“…”

“Cao đẳng tự học còn bắt thi cả thiên văn học và địa chất học á?”

“À, cái này á?” Tư Triết uống thêm một ngụm trà sữa của Đậu Ức Từ. “Anh ta nói đang có một khách hàng mãi không thuyết phục được là người theo đuổi thiên văn học nghiệp dư, nên anh ta muốn hiểu biết thêm về kiến thức mảng này, có chủ đề chung sẽ dễ trao đổi hơn.”

“…”

Cả nửa cốc trà sữa đã từng ngụm từng ngụm chui vào bụng Tư Triết, chẳng còn bao nhiêu là cạn. Đậu Ức Từ không biết nên nói gì, Trì Tâm Tâm trông rõ nghiêm trọng, cậu đoán 80% là chị lại đang nghĩ đến những vấn đề tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả khiến người khác trầm tư rồi.

Tuy có hơi tàn khốc, nhưng khi hiện thực và khoảng cách bày ra trước mắt, trừ phi từ bỏ, bằng không chạy trốn cũng chẳng thể giải quyết vấn đề. Tư Triết vốn muốn khuyên Trì Tâm Tâm, anh chàng kia tính cách không tệ, cứ coi như bạn bè bình thường tìm hiểu chút cũng không sao, đang sắp xếp từ ngữ thì bỗng nghe Trì Tâm Tâm hỏi:

“Giá sách liên quan đến ngành bảo hiểm ở đâu thế?”

Đậu Ức Từ không nhẫn tâm chê chị nghiệp vụ kém:

“Từ hàng F đến H ở khu bốn, chắc là trong đống sách kinh tế, văn hóa với tham khảo…”

“Chị đi xem thử.” Dứt lời, Trì Tâm Tâm liền đứng bật dậy, trước khi đi còn không quên cảm ơn Tư Triết: “Bánh kem được đấy.”

Tư Triết đỡ trán, cười hơi bất lực:

“Đừng khách sáo.”

Sau khi nữ tiến sĩ rời khỏi, Tư Triết cuối cùng cũng được rảnh rang để ý tới đồ nhát cáy biểu cảm hơi sai sai kia. Anh thả lỏng ra, cả người lười biếng rạp xuống bàn, ngóc đầu dậy, nhìn chằm chằm Đậu Ức Từ một lúc rồi hỏi:

“Không phải quay lại làm việc à?”

“Hôm nay không bận. Anh chưa đi à?”

“Trùng hợp ghê, hôm nay tôi cũng không bận.”

Đậu Ức Từ liếm môi, né tránh ánh nhìn của anh, mắt lia khắp nơi, thấp thỏm đến đáng yêu. Trong lòng thì nghĩ, chỉ là hai miếng bánh kem thôi mà, mình chẳng thèm ghen với Trì Tâm Tâm, mình không thèm quan tâm nhé, ngoài miệng lại nói:

“Trà sữa em mới uống được hai ngụm.”

Tư Triết:

“Ờ.”

“Bánh kem em cũng không được ăn.”

“Ừ.”

“Ở đây cũng có, dâu tây còn tươi nữa.”

“Oke.” Tư Triết đẩy ghế ra, đứng lên. “Một miếng có đủ không?”

Đậu Ức Từ để cốc trà sữa Trì Tâm Tâm uống dở sang một bên chờ người đến dọn, lấy giấy lau mặt bàn.

“Mỗi người một miếng.”

Vẫn chưa ngây ngô đến độ hết thuốc chữa. Tư Triết cười, xoa đầu Đậu Ức Từ rồi quay người đi về phía quầy gọi đồ, trong lòng thầm nghĩ:

‘Ngoan ghê, tôi vốn dự định là thế mà.’

Chú thích:

  1. Cao đẳng tự học: Tự học để chuẩn bị cho kì thi cao đẳng, sau đó sẽ làm đề quốc gia, qua hết tất cả các môn là có thể tốt nghiệp và lấy bằng tốt nghiệp cho người đi làm

Bình luận về bài viết này