Chương 24

By

Chủ nhật được nghỉ, Đậu Ức Từ ngủ nướng một giấc đã đời, sắp đến trưa mới tỉnh giấc, không ngồi dậy mà rúc trong chăn chơi một game rẻ tiền mang tên “Sáng nào Tanaka cũng tới bắt tôi”.

Tư Triết cũng đang nằm lì trên giường, chính xác hơn là trên sofa. Anh đã viết xong bài phỏng vấn, những ngày nghỉ phép còn lại ngoại trừ nói chuyện công việc với chủ nhiệm Hồ thì vốn định dành đi gặp họ hàng bạn bè, mua lại căn nhà cũ hồi trước gửi nhờ môi giới, quét dọn sạch sẽ cho tiện ở lúc về thăm.

Bắc Kinh tháng mười “tường đỏ ngói đen dây xanh cuốn, tứ tiểu hợp viện cửa lững lờ”, đang vào mùa thu, trời cao gió mát, hiếm khi có một ngày nắng, ánh mặt trời phủ lên chăn để lại hơi ấm, khiến con người trở nên lười biếng. Trong hai không gian được ngăn cách bởi chiếc giá sách, có hai người dường như đang không nỡ đánh vỡ sự ăn ý và yên tĩnh này, đều không lên tiếng, cũng không động đậy, chỉ có tiếng nhạc nền phát ra từ bên đang dựa vào cửa sổ kia, là loại nhạc game Nintendo của những năm 80, cực kì sống động và vui tai.

Trò này là Trì Tâm Tâm cài đặt cho Đậu Ức Từ, bên trên còn đề “chứng giám cho tình bạn giữa hai thằng con trai”, cốt truyện vớ va vớ vẩn, thao tác lại khá đơn giản, cậu đã phá đảo vô số lần rồi, vừa bắt đầu một ván mới: Tìm ra con chó trên cành cây ngoài cửa sổ, nhấn gắp đạo cụ, đặt nó vào hộp giấy ở trước cửa rồi mở cửa, Tanaka đến đón “bạn” sẽ bị cún con đáng yêu thu hút, lúc ấy “bạn” mới có thể chạy thoát thuận lợi, nếu không sẽ bị hắn tìm đủ mọi cách bắt đi.

Tẩu thoát thành công, đang chuẩn bị sang ải kế tiếp, điện thoại đột nhiên rung lên, trên màn hình hiện lên tin nhắn của Tư Triết. Đậu Ức Từ vẫn nằm sấp, ngoái ra phòng khách thắc mắc, chỉ thấy được phần đầu của Tư Triết, anh đang giơ điện thoại lên như đang đợi, vậy là cậu lại mở WeChat xem, thấy Tư Triết hỏi:
Đang chơi gì thế, nghe ngố ghê. Đói chưa?

Cách nhau còn chưa tới 5m, ở dưới cùng một mái nhà mà bày đặt nhắn tin, nói theo cách của lão Đậu thì cmn đúng là lười từ cửa về nhà. Đậu Ức Từ hỏi:

“Đói rồi, em đang đợi Tanaka đến đón.”

Bên kia trầm ngâm một lúc lâu, Đậu Ức Từ bèn thoát ra, chơi nốt ván game dở dang, khi quay lại WeChat thì thấy người nào đó đã đổi nickname của mình thành “Tanaka”.

Tanaka: Mở cửa đi, mặt trời không rọi tới phòng khách, sắp chết cóng rồi.

Đậu Ức Từ cũng không hiểu buồn cười chỗ nào, nhưng khóe miệng vẫn không khỏi cong lên. Cậu chưa kịp trả lời đã nghe thấy tiếng lật mình ngồi dậy trên sofa, tiếng sột soạt của dép lê trên sàn, một người con trai cao lớn đầu tóc rối bù nhào tới, ập xuống phần giường bên cạnh cậu, khiến cả người cậu cũng nảy lên mấy lần theo đệm.

“Ối dồi ôi cái eo già cỗi của tôi.” Tư Triết ỉ ôi: “Nằm giường vẫn thoải mái hơn.”

Thấy anh chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thể thao, để lộ hết thân trên và tứ chi, Đậu Ức Từ vội vàng đắp chăn lên che đi:

“Đừng để cái eo già cỗi của anh bị lạnh chứ!”

Trong chăn ấm nóng, Tư Triết thoải mái trở mình, nằm úp sát bên Đậu Ức Từ, đầu ngả lên tay, mắt cong cong, cười sâu xa.

“Đùa vậy thôi, đừng lo. Tôi mới hai lăm tuổi, eo vẫn còn khỏe lắm.”

Đều là người trẻ tuổi, hai cơ thể căng tràn hormone nằm sát cạnh nhau, dù Đậu Ức Từ đang mặc pyjama vẫn cảm nhận được hơi ấm từ Tư Triết đang ngày càng nóng lên, khiến mạch máu toàn thân cậu nhộn nhạo, tim loạn nhịp, lòng bàn tay cũng ẩm ướt.

Thế mà Tư Triết hình như chẳng hề biết, không hề phát giác ra, vẫn đang chăm chú nghiên cứu trò chơi trong điện thoại của Đậu Ức Từ.

Anh đang bị kẹt ở một level, thử mấy lần vẫn chưa qua được, có chút hoang mang nhưng không muốn cầu cứu Đậu Ức Từ.

“Sao lại có trò chơi dị hợm thế này chứ…” Anh cạn lời lắc đầu. “Mỗi lần vượt ải chỉ hận không thể đánh người thiết kế một trận, cậu đào đâu ra trò này đấy?”

Cơ thể Đậu Ức Từ còn phản ứng trước tư duy, cậu làm gì có thời gian quan tâm đến trò chơi, trong đầu toàn là hôm nay anh ấy làm sao thế? Tự dưng sao lại chạy đến giường mình đắp dính lấy chăn của mình, sao lại…

Tìm không ra từ phù hợp, phạm quy? Vượt rào? Hình như đều không chính xác lắm.

Muốn né xa một chút nhưng không dám cử động. Đúng lúc này, Tư Triết bỗng lấy vai huých Đậu Ức Từ một cái.

“Nghĩ gì thế, chẳng để ý đến tôi luôn.” Anh còn tỏ vẻ tủi thân, vừa nói vừa lật người nằm xuống, cuốn mất cả nửa cái chăn.

“…” Đậu Ức Từ vội vã ghìm lấy, ít nhất cũng phải che được cái mông, tìm đại một câu chuyển chủ đề: “Trì Tâm Tâm giới thiệu cho em đấy…. Em đang nghĩ…đang nghĩ chuyện giữa chị ấy với Lâm Vũ kia thế nào rồi, đã bắt đầu hẹn hò chưa ấy mà.”

“Tôi hỏi thật đấy, cậu đang nghĩ gì vậy?” Tư Triết bỏ điện thoại xuống, chống người lên nhìn Đậu Ức Từ. “Làm gì được nhanh thế, mới kết bạn WeChat thôi mà, dù gì vẫn phải nói chuyện một thời gian trước đã chứ.”

Chiều hôm qua, Tư Triết đã viện cớ “tôi có cô em họ đang muốn tìm hiểu sản phẩm bảo hiểm” để kết bạn WeChat với Lâm Vũ, sau đó Đậu Ức Từ tạo nhóm, Tư Triết chia sẻ nick WeChat của Lâm Vũ vào trong đó, nửa ngày sau Trì Tâm Tâm mới gửi một nhãn dán con mèo trố mắt.

Chắc là đã kết bạn rồi nhỉ.

Bây giờ là lúc để lo lắng chuyện này hả?

Toàn hỏi câu dở hơi! Em mà biết mình đang nghĩ gì thì tốt rồi! Đậu Ức Từ không biết nên lấp liếm thế nào, đành hỏi:

“À, vậy thường thì đến khi nào mới có thể bắt đầu hẹn hò vậy ạ?”

“Hẹn hò kiểu yêu đương ấy hả?”

“Vâng.”

Tư Triết nhướng mày, nghiêm túc đáp:

“Ít nhất cũng phải đến khi thân thiết như tôi với cậu mới được.”

“Đi hẹn hò thì làm những gì ạ?”

“Ăn cơm này, dạo phố này, xem phim này, đây là những việc cơ bản nhất, thích hợp với người mới.”

Hóa ra là thế.

“Ò.” Đậu Ức Từ như hiểu như không gật đầu, bắt đầu ngây ra, ngây đến khi Tư Triết sắp phá đảo trò chơi rồi mới ngơ ngác hỏi anh: “Hôm nay anh định làm gì? Có muốn ra ngoài đi dạo chút không?”

“Được thôi, muốn đi đâu?” Tư Triết vẫn nhìn điện thoại, trả lời không cần suy nghĩ.

“Ừm…anh muốn ăn vặt không? Em chưa đến phố đi bộ Vương Phủ Tỉnh kéo dài bao giờ, thẻ xem phim làm hôm nọ vẫn còn tiền…”

“Được, thế quyết định vậy nhé.” Tư Triết thay Đậu Ức Từ tổng kết lại những gì cậu vừa nói: “Đi ăn trước, sau đó dạo phố đi bộ một lúc, dạo xong đi xem phim rồi về nhà. Pơ phệch.”

“Vậy em đi rửa mặt trước.” Đậu Ức Từ như trút được gánh nặng, thở phào một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể cách xa khỏi cái người không mặc quần áo này một chút rồi, giây tiếp theo liền thấy khó khăn.

Phải dậy thế nào đây? Nơi đó của cậu còn…

Có rồi! Trong não lóe sáng, cậu vừa khen mình cơ trí vừa kéo chăn, chui xuống cuối giường như con sâu róm, thò ra khỏi chăn rồi bò xuống giường, sau đó ôm mình chạy nhanh như một cơn gió.

Tư Triết:

“…”

“Rầm!” Cửa nhà tắm đóng sập lại. 

Cùng lúc đó, Tư Triết vứt điện thoại sang một bên, đá phăng chăn đi, che mắt nằm trên giường tạo thành hình chữ “thái” thẳng tắp. 

Cuối cùng cũng đi rồi… Nói chuyện, chơi game vẫn không mềm xuống được, anh sẽ không bao giờ kiếm chuyện khi vừa ngủ dậy nữa, giữa ban ngày ban mặt mà đốt lửa… huhuhuhu.

Chú thích:

  1. Từ này nghĩa là đón, nhưng theo cách cô Nguyệt hiểu trò chơi thì Tanaka đến “bắt” chứ không phải đến “đón”.
  2. Chữ “thái” là thế này nè: 太, hồi nhỏ ai đọc truyện về Lê Quý Đôn thì sẽ hỉu chữ “thái” này chỉ cái gì ngay nha :))).

Bình luận về bài viết này