Trong phòng tắm không có máy sưởi, hơi ấm chẳng mấy chốc mà tan đi. Đầu óc Đậu Ức Từ vẫn là một mảng trắng xóa nặng nề. Lưng và eo đều nhũn ra, cậu phải giữ lấy bồn rửa tay mới có thể gắng gượng đứng vững.
Cậu lấy đầu ngón tay quệt đi hơi nước trên mặt gương, nhìn người tóc ướt rối hai má phớt hồng trong đó, đột nhiên cảm thấy xa lạ, không nhớ ra dáng vẻ của bản thân trước khi Tư Triết đến nữa.
Nhưng chắc chắn không phải trông thế này — đôi mắt sau khi giải quyết còn vương chút cảm xúc sống động khó diễn tả, lấp lánh mê người, đông còn chưa tới đã ôm lòng nhớ xuân, đầy một bụng nào ngọt nào chua.
Thích một người giống như mặc một cái áo mới chỉ mình mình nhìn thấy, đắp lên lớp trang điểm vụng về, thi thoảng sẽ mặc cảm bất an, thi thoảng lại cảm thấy mày, mắt, mũi, miệng, cơ thể nghèo nàn thực chất không tầm thường như mình nghĩ, tất cả đều trở nên sống động rực rỡ chỉ vì cậu đã thích một người.
Nhớ Tư Triết có nói cậu không đeo kính đẹp hơn, Đậu Ức Từ bèn lấy kính áp tròng đã rất lâu không dùng từ trong ngăn kéo ra, loay hoa loay hoay hết nửa ngày, cuối cùng cũng đeo được vào, kết quả đầu váng mắt hoa, nghĩ một hồi mới nhận ra có lẽ là đeo nhầm bên, đành lấy ra đeo một cặp khác, lại loay hoay tiếp.
Tầm nhìn rốt cuộc cũng trở nên rõ ràng. Chắc là hôm qua Tư Triết dùng nước hoa rồi quên để vào, bèn vứt tạm bên cạnh giá đỡ của bàn chải điện. Đậu Ức Từ cầm lên xem rồi lại muốn ngửi, vừa mở nắp, cửa phòng vệ sinh đã bị đẩy ra, chủ của chai nước hoa thò đầu vào gọi cậu, dọa cậu run bắn người, đánh rơi cái chai vào bồn rửa tay cái “cạch”. Cậu hoảng hốt quay người với khăn tắm trên giá, lúng túng né đi, che chắn cơ thể trần truồng.
Tư Triết cũng bất ngờ, đờ đẫn giây lát rồi nhanh chóng lùi ra ngoài, đợi Đậu Ức Từ tắt quạt thông gió, tiếng quạt ngừng hẳn mới gõ cửa, thấp giọng giải thích:
“Cậu vào lâu vậy mà chưa ra, gọi cũng không trả lời, tôi lo cậu tắm nước nóng quá bị tụt đường huyết, thấy cửa không khóa nên mới muốn ngó vào xem thử. Xin lỗi nhé.”
“Em không sao… Đợi chút.” Mặt Đậu Ức Từ còn đỏ hơn lúc vừa tắm xong, tay chân luống cuống, không lật ngược khay kính áp tròng thì là bất cẩn vấp ngón chân, đau đến nỗi hít vào mấy hơi, lại sợ Tư Triết hiểu lầm mình trốn bên trong lấy đồ của anh làm việc gì đáng xấu hổ, vội vàng mặc quần áo rồi mở cửa, mở cửa xong mới nhớ ra còn chưa đặt chai nước hoa về chỗ cũ.
Tư Triết vẫn đang đứng trước cửa, xòe cái kẹo toffee trong lòng bàn tay ra.
“Vẫn ổn chứ?” Anh cười với Đậu Ức Từ một cái, một nụ cười hoàn toàn xuất phát từ sự quan tâm, không mang chút chế giễu hay ý đồ làm xấu mặt người khác nào. Bầu không khí tức thì trở nên bớt gượng gạo hơn.
Đậu Ức Từ cầm lấy viên kẹo, bỏ vào miệng, khẽ nói cảm ơn. Tư Triết liền đẩy cậu vào lại, bảo rằng vừa mở cửa sổ, nói Đậu Ức Từ sấy khô tóc rồi hẵng ra, cẩn thận kẻo bị cảm. Anh cũng vào theo, đi qua Đậu Ức Từ, nhặt chai nước hoa lên, áy náy gãi đầu:
“Có phải tôi bừa bãi quá không, cứ để đồ lung tung suốt, làm chỗ này của cậu lộn xộn hết cả.”
“Không có đâu mà…” Đậu Ức Từ nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy hành vi của mình không tốt đẹp cho lắm, càng giấu giếm càng khả nghi, bèn nói thật với anh: “Nước hoa của anh thơm quá nên em… không nhịn được, cứ muốn ngửi thử.”
“Thế à? Cậu thích không, để bao giờ tôi tặng cậu một chai.” Nói rồi, anh đưa chai nước hoa đến trước mặt Đậu Ức Từ, ngậm bàn chải hỏi bâng quơ: “Xịt thử xem nào? Cái này phải xịt một lúc mới thấy thơm cơ, không thì nồng lắm, dễ ngạt.”
Đậu Ức Từ xua tay lia lịa, cũng không phải giả vờ khách sáo, chỉ là trước đây cậu từng tra thử trên mạng, có rất nhiều người để lại nhận xét ở dưới phần bình luận về mẫu nước hoa này, nói gì mà hương giữa hương sau mê người, làm nhiễu loạn tâm trí một cách đẳng cấp, mang theo khí chất thống trị quá gợi cảm, ngửi một phát là muốn bị XXX liền, khiến cậu chỉ cần nghĩ đến là xấu hổ không thôi.
Tư Triết cũng không ép, dù sao đánh răng rửa mặt xong cũng tỉnh táo sảng khoái, xịt một chút lên cổ tay, hai cổ tay nhẹ nhàng ma sát nhau để mùi hương phức tạp tản bớt, đợi lớp hương đầu đã phai kha khá mới đưa tay ra cho Đậu Ức Từ ngửi thử:
“Lớp hương sau khá ngọt, hơi có mùi trầm hương và tuyết tùng đúng không?”
Đậu Ức Từ còn đang ngậm kẹo, nghe giọng nói mê hoặc lòng người này bên tai, vị ngọt thấm vào làm đầu óc ngơ ngẩn. Cậu rất ngoan ngoãn ghé lại gần, đầu mũi đối diện với cổ tay của Tư Triết, như một con thú nhỏ ngửi ngửi một lát, vừa ngửi liền thấy hơi choáng, không phân biệt nổi gì với gì:
“Vâng… có…”
“Cứ bảo mùi hương này chỉ hợp với đàn ông trưởng thành, trẻ quá thì không làm chủ nổi, nhưng tôi thích quá nên đành mua.” Tư Triết rất thích dáng vẻ lúc này của Đậu Ức Từ, bất giác đưa tay vòng sang bên cạnh cọ vào sau tai Đậu Ức Từ một cách mờ ám, để mùi hương trên cổ tay lưu trên đó. Nhân lúc cậu còn chưa kịp phản ứng, anh lại nghiêng người qua không hề báo trước, hít một hơi thật sâu, thật mạnh bên mặt nghiêng của cậu, lấp đầy khoang ngực.
“Cơ mà…”
Chết tiệt. Anh nghĩ. Vừa thề phải kiềm chế lại chút xong.
“Cơ mà, nếu cậu dùng sẽ khá đặc biệt.”
Không làm được, không kiềm chế nổi, khó quá rồi.
Đặc biệt gì cơ? Đậu Ức Từ đứng im, chỉ có đôi mắt chớp chớp lên xuống, da mặt mỏng đến nỗi có thể nhìn thấy mạch máu nho nhỏ. Bởi vì nóng, bởi vì ngại, bởi vì mùi hương và sự ngọt ngào khó kháng cự, bởi vì đủ thể loại lí do linh tinh mà màu đỏ trên mặt cậu trở nên rõ ràng vô cùng.
Ở độ tuổi này, có lẽ cậu vẫn chưa sở hữu bề dày kinh nghiệm hay vầng hào quang quá rực rỡ, nhưng lại như trang giấy trắng sạch sẽ, giản đơn, yêu thích một cách thuần túy, khát khao một cách thuần túy, cũng ngây ngô một cách thuần túy — đây đã là sự điểm tô đẹp đẽ nhất rồi.
Nếu nhiều thêm chút nữa thì sao? Thêm chút mùi hương không hợp với tuổi tác, khí chất của cậu, mùi hương của một người khác, không phải phủ lên mà là dịu dàng thâm nhập, lan tỏa từ trong ra ngoài, như trái cây ép chín, nụ hoa sắp nở vậy.
Tư Triết nghiêng đầu, lén nở một nụ cười đểu cáng, đôi môi khẽ mở, thốt lên ba chữ nhẹ như bay kèm theo hương bạc hà thơm mát:
“Đặc biệt cay*.”
Chú thích:
*Ở đây “cay” có thể hiểu là “nóng bỏng”.


Bình luận về bài viết này