Đậu Ức Từ phát hiện Tư Triết cũng đỏm dáng ra phết, tắm thôi mà mất hơn nửa tiếng, còn lâu hơn cậu. Trong khoảng thời gian này cậu đã mặc quần áo gấp chăn xong, ngồi trên sofa cầm ngũ cốc ăn, vừa xem TV vừa đợi Tư Triết ra, suy nghĩ xem anh nói “cay” là có ý gì.
Khi sửa soạn xong, Tư Triết đã trút bỏ vẻ lười nhác lúc mới ngủ dậy. Tóc vuốt keo nhưng không bết dính, anh mặc một chiếc áo hoodie cổ tròn màu nâu trông rất mềm mại, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo cổ đứng trầm hơn cùng tông, đôi chân dài thẳng tắp, trông rất khỏe khoắn, tỏa ra thứ ánh sáng hấp dẫn người khác, càng ngắm càng thấy đẹp.
Hiếm khi Đậu Ức Từ không mặc đồng phục cơ quan, cậu cũng đã chọn lựa kĩ càng, nhưng vẫn là sơ mi trắng đơn giản, trắng như làn da cậu vậy, áo gile trùm đầu bên ngoài lại có họa tiết rất thời thượng, nhưng xét về tổng thể vẫn lép vế hơn Tư Triết khá nhiều, hai người đi song song càng thể hiện rõ phong cách và khí chất khác biệt.
Trông vẫn giống em trai hơn.
Đã vào giữa trưa, bên ngoài ngập tràn ánh nắng, nhiệt độ cũng không đến nỗi quá thấp. Hai người không đi ô tô mà đi bộ một đoạn rồi lên tàu điện ngầm số một đến phố Vương Phủ Tỉnh.
Cuối tuần, phố đi bộ vô cùng đông đúc, Đậu Ức Từ đã gần một năm chưa tới đây, giờ ghé lại cũng thấy đầy mới mẻ. Tư Triết thì khỏi nói, mười mấy năm trước anh nhắm mắt còn tìm được tiệm bách hóa phía Tây phố Vương Phủ Tỉnh, trung tâm mua sắm Đông An mới, hoặc là cùng bạn bè giết thời gian ở hiệu sách Tân Hoa và hiệu sách ngoại văn, hoặc là đi dạo cùng mẹ từ hẻm (1) Kim Ngư đến ngã ba Đông Đơn, trong tay xách túi lớn túi nhỏ nghe bác gái bán hàng khen như không cần tiền: Chà, đây là con chị ạ? Cậu nhóc bảnh thật đấy, sau này không biết sẽ làm biết bao cô gái đau lòng đây, thể nào chị cũng phát rầu cho xem!
Quán bar, rạp phim, quán cafe đều ẩn mình ở live house sâu trong ngõ. Trong mắt người trẻ, phố Vương Phủ Tỉnh có lẽ không sánh bằng Tây Đơn, thôn Tam Lí, Công Thể hay Hậu Hải, cũng chẳng phải nơi Tư Triết thích nhất hồi nhỏ, nhưng chính vào lúc này lại làm anh thấy nhớ nhà vô cùng.
Cảnh tượng ở phố quà vặt rất cũ kĩ, treo biển gỗ để cờ hiệu, nhộn nhịp tiếng rao, đủ thứ đồ ăn bốc hơi nghi ngút, từ bánh xếp chiên, lòng dê, baodu (2) và luzhu (3) đến ngũ độc (4), cái gì xiên được cho cả vào chảo dầu rán, đều là hàng bán nguyên giá chuyên phục vụ khách du lịch.
Cảm xúc vừa chín, người bên cạnh cũng vừa đúng, những cái khác đều không quan trọng. Tư Triết và Đậu Ức Từ đi ăn suốt dọc đường, no thì no đấy, nhưng mùi vị thì không ổn lắm. Trong lúc ấy mẹ Tư Triết có gọi đến, biết con trai đang ở Vương Phủ Tỉnh bèn hạ thánh chỉ mua đồ, nào nước tương ở phường Ngũ Phổ, bánh ú Ngũ Phương Trai, hai đôi giày vải thủ công của Đồng Thăng Hòa rồi trà Ngô Dụ Thái mang về tặng bạn bè Mân Nam.
Khu trung tâm Vương Phủ Tỉnh mới mở mấy năm gần đây, Đậu Ức Từ đưa Tư Triết đi xem, hễ thử quần áo gì anh khen đẹp là cậu mua tất, vung tiền như điên hết một buổi chiều, tiện thể mua cho lão Đậu một cái áo len lông cừu hàng thật giá thật, cũng là nhờ Tư Triết chọn.
Dạo hồi lâu mắt Đậu Ức Từ lại bắt đầu khó chịu, Tư Triết đưa cậu đi mua kính áp tròng mới, so sánh chất liệu, độ cong, đường kính, độ ngậm nước của kính kĩ càng rồi chọn loại của Hàn, không quá đắt nhưng đeo lên thấy thoải mái hơn nhiều.
Bữa tối thì giải quyết ở Đông Lai Thuận. Đậu Ức Từ đã sắp không đi nổi nữa, lúc quay về trạm tàu gặp một người bán kẹo đường đang thổi thành hình con cá vàng cho một đôi, bước chân cậu bỗng ngưng lại, cậu kéo tay áo Tư Triết:
“Anh muốn không? Em mua cho anh một cái nhé?”
Tư Triết nén cười hỏi:
“Tôi lấy cái này làm gì?”
“Anh…” Đậu Ức Từ đâu dám khai thật, lại bắt đầu nói phét: “Bây giờ anh cũng gần như xem là du khách mà.”
Tư Triết nghĩ thầm:
‘Tôi thấy em đang chiều tôi như chiều con gái thì có. Làm ơn đừng đáng yêu thế được không, không chịu nổi, muốn cắn một cái.’
“Được, vậy cho tôi một cái.”
“Anh muốn cái nào? Thổi hình gì ạ?”
“Hình con thỏ nhé.”
Đậu Ức Từ nghĩ, lại bảo không đi, rồi tới trước mặt ông lão bán hàng, nhờ ông thổi cho hình con thỏ.
Ông lão múc một thìa mạch nha nóng, tay xoa đầy bột ngô, nặn mạch nha thành viên, kéo một đầu ra ngậm trong mồm phồng má thổi, ép khuôn rồi điểm thêm hai mắt đỏ — con thỏ đã hoàn thành, tròn trịa ú nu, lung linh tinh xảo, rất đáng yêu.
Tư Triết tay xách nách mang để Đậu Ức Từ tay không cầm lấy kẹo đường. Đậu Ức Từ tưởng anh ngại, cũng không nghĩ nhiều mà cầm hộ anh suốt quãng đường, đến ga tàu thấy tuyến số một vui như Tết, chẳng khá khẩm hơn ngày hành chính bao nhiêu bèn thầm mắng, mày giỏi lắm, lâu quá không đi tàu điện ngầm, quên mất tình hình vào giờ này rồi.
Thấy cậu ngơ ngác, Tư Triết cười:
“Cậu biết không, trước đây vào giờ cao điểm ở tuyến số một còn có trò thu một, hai tệ làm phí giúp lên tàu cơ, như chở hàng ấy.”
Nói rồi anh liền bắt chước:
“Nào nào nào, ở đây vẫn còn chỗ trống! Nhét được thêm một người nữa!”
Đậu Ức Từ cười theo.
Tàu đã đến, Tư Triết đứng đằng sau cậu, một tay khoác lên cổ cậu, lên dây cót khởi động:
“Chuẩn bị sẵn sàng nhé thưa anh. Đi này!”
Hai mươi phút sau, áo sơ mi của Đậu Ức Từ cũng nhăn nhúm, cậu cầm cái que sáng bóng vứt ra khỏi tàu, môi đã trề xuống đến mức có thể treo hai bình nước tương lên. Tư Triết phải cầm đồ trông cũng rất thê thảm, nhưng vẫn vô cùng vui vẻ:
“Vỡ rồi thì thôi, không phải tôi đã ăn rồi sao, không tính là lãng phí. Đừng buồn nữa.”
Mặt Đậu Ức Từ vẫn đen kịt, Tư Triết đành bày ra vẻ nghiêm túc:
“Với lại, đàn ông con trai mà cầm con thỏ trong tay là thế nào? Mất càng tốt.”
Không phải anh bảo muốn hả? Đậu Ức Từ nghe không hiểu, đợi ra khỏi ga tàu, sắp đến cửa trung tâm thương mại chỗ rạp phim rồi mới vỡ lẽ, xấu hổ chạy lên hai bước thụi vào tay trái của Tư Triết một cái.
“Sao anh xấu tính thế!”
Cung phản xạ dài đến mức làm Tư Triết cười không đứng thẳng được, vừa cười vừa chạy, Đậu Ức Từ đuổi theo đòi đánh, hai người ầm ĩ loạn xạ tới lúc vào rạp mới thôi. Tư Triết thấy vậy bèn ngừng, nghiêm chỉnh dỗ Đậu Ức Từ:
“Cậu có là ngài thỏ thì cũng là ngài thỏ đẹp nhất Bắc Kinh này, độc nhất đấy.”
Đây thật sự cũng chẳng phải là lời hay ý đẹp gì, chỉ xem người nghe hiểu thế nào thôi. Mặt Đậu Ức Từ nóng bừng, cậu quay đi không quan tâm đến anh nữa, một lúc lâu sau mới cứng nhắc lên tiếng hỏi:
“Muốn xem gì đây?”
Những bộ muốn xem đã hết chỗ ngồi đẹp rồi, còn mỗi hàng đầu và ngoài rìa, chỉ có bộ “Knives Out” là trống chỗ. Mua vé, cất đồ xong, Tư Triết cầm bỏng ngô và Coca đi bên cạnh Đậu Ức Từ, thấy cậu đang tìm trailer phim trên điện thoại, liên tục nhắc cậu nhìn đường, cả hai cùng đi đến quầy soát vé.
Mười mấy phút trước giờ vào xem, quầy soát vé đã chật ních người, xôn xao ồn ào như thể xảy ra sự cố gì vậy. Lúc tới gần vừa khéo một suất khác lại chiếu hết, đám đông tản ra, cả hai mới nhìn rõ bị vây ở giữa là một cô gái mặc đồng phục nhân viên đang bưng mặt khóc, không biết bị ai đổ cái gì vào mà ướt hết nửa người, mu bàn tay và bên mặt đang che đều đỏ ửng. Bên cạnh cô gái là một người nam trông như quản lí trực ban, hai tay đút túi, một chân gác lên bậc thềm mà rung rất vô học.
Nhờ trực giác nghề nghiệp, Tư Triết tách đám đông đang vây xem ra, đi tới hỏi đã xảy ra chuyện gì. Đậu Tư Triết bị anh ảnh hưởng, có chút căng thẳng, lập tức theo sau, liền nghe quản lí kia nói với Tư Triết:
“Có vị khách tự mang theo đồ uống, nhân viên bèn ngăn lại, khuyên anh ta đi gửi, kết quả người này chẳng biết uống nhầm thuốc gì, mở nắp cốc đổ thẳng lên đầu con bé. Ôi, trà sữa nóng vừa pha xong đấy, anh xem, làm thế là sao hả…”
Đậu Ức Từ cũng từng gặp độc giả vô lí ngang ngược ở thư viện, nhưng đó đều là thiểu số nên không có kinh nghiệm xử lí trường hợp như này. Cậu quay sang Tư Triết, thấy khuôn mặt tươi cười cả ngày nay đã nghiêm lại, ánh mắt sắc bén, thậm chí còn hơi dữ, dù nhìn từ dưới lên vẫn trầm tĩnh như thế nhưng khiến người ta bất giác sợ hãi.
“Nhân viên của các cậu bị người khác cố tình gây thương tích, cậu làm quản lí nhân viên mà không đi báo cảnh sát, không giúp cô ấy xử lí vết thương, không bảo vệ quyền lợi cho cô ấy. Lớn ngần này rồi, gia đình không dạy cậu cách làm người hả?”
Câu từ của anh đơn giản, lí lẽ rành rọt, nhưng chữ nào cũng dồn ép, câu chửi cuối cùng không hề có ý khiển trách đối phương không làm đúng bổn phận chức trách, chỉ khai sáng cho cậu ta, trước khi làm việc phải học cách làm người đã, còn tiện thể thăm hỏi cả nhà cậu ta mà chẳng hề văng tục chữ nào.
Đây mới là chửi có văn hóa. Xung quanh quả nhiên cười rộ lên, tiếp theo đó là hưởng ứng.
Quản lí xanh mặt, Tư Triết cũng chẳng thèm để ý cậu ta, đến trước mặt cô bé tội nghiệp kia hỏi thăm tình hình:
“Đau lắm không? Em tìm đồng nghiệp nữ nào giúp đi, chườm nước đá trước rồi đến bệnh viện, giữ giấy khám cẩn thận làm chứng nhận thương tích nhé.”
Đậu Ức Từ ở bên cạnh đưa khăn giấy qua. Tư Triết lại hỏi:
“Em có nhớ tên đó trông ra sao, ăn mặc thế nào không? Vào trong chưa hay đi rồi?”
Cô bé thút thít nhớ lại:
“Cao hơn em khoảng nửa cái đầu, khá béo, mặc áo khoác màu đen, đi giày thể thao đỏ. Đột ngột quá nên… Còn có một chị nữa theo cùng, gây chuyện xong thì đi rồi, vừa đi xong.”
“Đã lấy túi chưa?”
“Lấy rồi… hình như là ba lô, cũng màu đen ạ.”
Bình thường khi lái xe, nhất là nam sẽ không khoác ba lô, nếu khoác thì rất có khả năng là không lái xe, chắc sẽ không ra bãi đỗ. Quản lí kia đứng nghe cả nửa ngày, nghĩ lí lịch của Tư Triết không đơn giản, không khéo là cảnh sát mặc thường phục cũng nên, bèn xen vào:
“Hay là xem máy quay…”
“Không cần, cậu đi báo cảnh sát đi, đừng nhiều lời.” Tư Triết dứt khoát chặn ngang, chẳng thèm nhìn cậu trai đó đến một cái, quay sang nói với Đậu Ức Từ, giọng dịu dàng như đang vỗ về trẻ con, vẻ sắc bén ban nãy biến mất tăm:
“Muốn xem thì vào xem trước, không muốn xem thì ngồi ở khu nghỉ chân hoặc chỗ lần trước ngoan ngoãn đợi tôi, biết chưa?”
Chú thích:
- Nguyên văn là hutong — hồ đồng — những con hẻm nhỏ được xây theo cấu trúc dọc ngang như bàn cờ chạy quanh các tứ hợp viện. Hutong có một vị trí đặc biệt và quan trọng không chỉ trong kiến trúc Bắc Kinh mà nó chính là tâm hồn của thành phố, là cửa sổ mở ra lịch sử, văn hóa và phong tục tập quán của người dân Bắc Kinh. Đọc thêm tại https://thvl.vn/nhin-ra-the-gioi/chan-dung-cuoc-song/nhung-hutong-va-siheyuan-cua-bac-kinh/.
- Chữ Hán: 爆肚. Món ăn nhẹ nổi tiếng của Bắc Kinh bắt nguồn từ người Hồi giáo, được làm từ lòng cừu. Lòng cừu rửa sạch, thái nhỏ, sau đó đem luộc trong nước sôi. Baodu thường ăn kèm với nước xốt hạt vừng, giấm, xì dầu, hành tây và các loại gia vị khác. Nguồn: chudu24.
- Cách nói tắt của luzhu huoshao (卤煮火烧), một món ăn vặt rất phổ biến ở Bắc Kinh, gồm bánh mì, đậu phụ, sườn lợn, phổi lợn thái nhỏ và đun nhừ trong nước ninh thịt, thường được ăn kèm tỏi bằn, sa tế, giấm, hẹ và rau mùi. Nguồn: gody.vn.
- Năm loài động vật cực độc, gồm rết, rắn, bọ cạp, thằn lằn và cóc.


Bình luận về bài viết này