Cô bé bị hắt trà sữa theo một nhân viên phục vụ khác đi ra nhà vệ sinh. Tư Triết vừa rời khỏi, quản lí trực ban lại bắt đầu thoái thác, giả vờ bận quá không đi được, muốn chuồn về phòng trực ban. Đậu Ức Từ thấy hơi cáu, móc điện thoại ra đứng trước màn hình trình chiếu ở quầy soát vé chụp một tấm ảnh, đuổi theo nói:
“Chỉ có thể ‘từ chối’, không được phép ‘cấm’, còn từ ‘độc quyền’ này cũng không được dùng. Nếu cậu không hợp tác, tôi sẽ báo cáo là các cậu tuyên truyền giả dối, vi phạm quyền lợi của người tiêu dùng và luật quảng cáo.”
Quả nhiên đọc nhiều sách vẫn có ích.
Thấy Đậu Ức Từ trông thư sinh, khác hoàn toàn với người vừa nãy, quản lí trực ban liền không thèm để cậu vào mắt, nghe cậu nói vậy có chút tức tối:
“Chỗ chúng tôi làm dịch vụ đấy! Chuyện thế này ngày nào chẳng có! Chi phí chữa trị công ty chắc chắn sẽ hỗ trợ, cùng lắm tự tôi cũng giúp nó phần nào là được chứ gì! Người cũng đi mất rồi, còn báo cảnh sát gì nữa hả? Ảnh hưởng xấu bao nhiêu!”
Ảnh hưởng xấu đến cậu thì đúng hơn. Đậu Ức Từ nhìn dáng vẻ thờ ơ của cậu ta, biết rằng không cần phải tốn lời thêm nữa, gọi thẳng cho 110, mặc kệ cậu ta mắng mỏ chửi bới bên cạnh, nước bọt văng tứ tung, rồi chẳng thèm để ý nữa mà đi về khu nghỉ chân, ngồi đúng trên hàng ghế đó, mắt nhìn về phía cửa ra vào của rạp phim không rời.
Cậu biết Tư Triết đi tìm kẻ hành hung, vừa có chút lo lắng, đứng ngồi không yên muốn ra ngoài tìm anh, vừa thấy bất ngờ với sự việc ban nãy, nói chính xác hơn là với cách ứng xử và phản ứng của Tư Triết, sự nghiêm túc, ý thức trách nhiệm và khí chất lãnh đạo của anh. Cậu thật sự còn hơi giật mình trước dáng vẻ này của anh, dù anh luôn rất dịu dàng với cậu, nhưng cậu vẫn không dám làm theo ý mình mà gây rắc rối cho anh, chỉ có thể nghe lời anh, ngoan ngoãn ngồi đây đợi anh trở lại.
Mười mấy phút sau khi báo cảnh sát, cậu ngồi ở một góc nơi sảnh chính bao người qua lại, suy nghĩ rất nhiều. Cậu nhớ về lần gặp gỡ Tư Triết hồi nhỏ, lần gặp gỡ ở sân bay một tháng trước, những ngày kề cận sớm chiều kia — mỗi sáng, mỗi đêm trước khi ngủ, sau khi tan làm về đến nhà, cậu đều nhìn thấy khí chất bên ngoài khiến người khác dễ chịu của Tư Triết, khiến cậu bỏ qua khả năng rằng anh có thể có một dáng vẻ khác hoàn toàn khi làm việc và đối diện với những người khác.
Cậu nghĩ, vì vậy anh ấy đối xử với mình… mình là người được anh ấy đối xử đặc biệt sao?
Nhớ buổi tối khi cậu vừa đón Tư Triết về, anh đã vô thức kể ra vài trải nghiệm của mình một cách rất nhẹ nhàng, qua loa vài chữ, như thể không đáng nhắc đến vậy. Bây giờ nghĩ lại, cậu mới ý thức được công việc của anh ngoài vất vả còn nguy hiểm nữa, sẽ luôn có những lúc cần xông pha vào hiểm cảnh, đánh cược sự an toàn của bản thân, đối diện với những hiện thực tàn khốc, hiện trường những vụ việc mà người bình thường không bao giờ tiếp xúc.
So sánh sẽ thấy, khi xử lí một vụ việc không đến nỗi quá nghiêm trọng, anh vẫn thể hiện được tố chất cơ bản, trực giác mẫn cảm, sự tự tin của một nhà báo theo trình tự hoàn hảo, còn thêm chút nhiệt huyết thanh niên, chút ngông của nam nhi Bắc Kinh. Một Tư Triết như vậy đã vượt xa tất cả những ấn tượng từ trước đến nay của Đậu Ức Từ về anh. Lần đầu tiên cậu nảy sinh ý nghĩ muốn tiến gần tới thế giới nội tâm một người, mà không còn chỉ là yêu kính trong mơ hồ như trước nữa.
Từ khí chất bên ngoài làm người khác dễ chịu, khí chất bên trong khiến người khác kính nể, đến tính cách tùy hứng thường ngày và sự nghiêm túc điềm đạm — Đậu Ức Từ thích hết, cũng muốn hết.
Cảnh sát đến rất nhanh. Sợ quản lí trực ban giấu giếm sự việc, Đậu Ức Từ trông thấy từ đằng xa bèn mau chóng đi tới, ngờ đâu lại gặp người quen.
“Chú Ngụy!”
Viên cảnh sát họ Ngụy cũng rất ngạc nhiên:
“Ơ? Tiểu Đậu Tử đấy à? Đã lớn ngần này rồi đấy! Đến xem phim hả cháu? Dạo này bố cháu đang làm gì thế, gọi đi uống rượu mà toàn chối.”
Đậu Ức Từ không kịp lo hàn huyên, nói việc chính trước. Nghe ra cậu là người báo cảnh sát, sau khi nắm rõ tình hình, cảnh sát Ngụy bèn vỗ vai cậu:
“Được, giao cho bọn chú xử lí. Yên tâm đi.”
Dưới sự chỉ huy của chú, hai viên cảnh sát chia nhau đi điều tra máy quay, gọi quản lí trực ban và cô bé bị thương vào văn phòng hỏi chuyện. Quản lí trực ban còn muốn trốn tránh trách nhiệm, dùng mắt uy hiếp cô bé kia, Đậu Ức Từ không vào được, đứng ngoài nhìn mà sốt ruột. Đúng vào lúc cô bé còn đang do dự không biết có nên ngừng truy cứu việc này để giữ việc không thì Tư Triết về, dưới nách kẹp một gã béo tai to mặt mũi bầm tím, bẻ quặt tay gã như tóm một con gà mái già không giương nổi cánh.
Không ít người đang tò mò nhìn ngó, tầm mắt của Đậu Ức Từ chỉ có một mình Tư Triết, thấy anh thoải mái, có vẻ không bị thương ở đâu mới thở phào. Cậu vẫn đứng nguyên một chỗ chờ anh tới gần, mím môi không nói gì.
Trước khi đưa người vào, Tư Triết lại nhếch môi, nháy mắt một cái chớp nhoáng với Đậu Ức Từ.
Đậu Ức Từ bỗng thấy như nhận được một nụ hôn gió trước đám đông, mặt lập tức đỏ gay.
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, quản lí trực ban tuy không phải gánh trách nhiệm trực tiếp, nhưng sự việc xảy ra trong ca trực của cậu ta mà xử lí không thỏa đáng, cũng đủ khiến cậu ta mất toi tiền thưởng quý này rồi.
Cô bé theo cảnh sát tới bệnh viện chữa trị, Tư Triết cho cô bé cách liên lạc, cổ vũ cô đừng sợ, sau này nếu gặp bất cứ chuyện gì đều có thể nhờ, anh sẽ giúp.
Trước khi đi cảnh sát Ngụy còn bảo Đậu Ức Từ thay chú hỏi thăm anh Đậu, xong xuôi lại nói:
“Anh bạn này của cháu cũng trâu bò phết đấy, đánh người ta thành thế kia, còn khiến người ta một mực khẳng định là bị ngã, không liên quan đến cậu ấy.”
Suất phim đã chiếu lâu rồi, hai người lo chuyện bao đồng xong thì ngồi một lúc ở khu nghỉ chân. Tư Triết hỏi Đậu Ức Từ với giọng hơi áy náy:
“Còn muốn xem không? Hôm nay là cuối tuần, chắc sẽ có suất đêm đấy.”
Ba việc cơ bản nhất khi hẹn hò bị thiếu mất một, đúng là Đậu Ức Từ thấy hơi tiếc, nhưng so với những thu hoạch khác của cậu ngày hôm nay thì cũng chẳng đáng bao nhiêu.
“Không xem nữa, mình về nhà đi.”
Tư Triết gật đầu, xem thử giờ:
“Còn sớm, có muốn đi bộ về không?”
Đi bộ? Đi bộ không phải là cách người già vận động sau khi ăn à? Cũng tính là hẹn hò hả?
Nghĩ mấy cái này làm gì chứ!? Chỉ cần đi cùng anh là được. Đậu Ức Từ vội điều chỉnh mạch suy nghĩ:
“Được ạ.”
Từ đại lộ Ung Hòa Cung đến ngã ba Cầu Bắc Tân, trong con hẻm dài, một bên là cây hồng cao lớn, một bên là những căn nhà tứ hợp viện nhỏ san sát nhau, cổng đỏ cửa sổ xanh, đèn lồng cái sáng cái tối. Trước cổng để đầy gỗ không biết của nhà ai, hoặc là xe ba bánh, xe kéo, xe máy, gì cũng có, có cả người đi đêm đạp xe đạp, hễ tới gần thì gạt chuông nhắc nhở bạn tránh ra rồi sượt qua vai bạn trên con đường nhỏ loang lổ bóng cây. Trên đường về sẽ đi qua tiệm cơm Hoa Kiều, trụ sở chính của hội Chữ Thập Đỏ, một hàng chân dê nướng sắp đóng cửa, một quán rượu nhỏ bán bia thủ công. Tư Triết kể cho Đậu Ức Từ nghe câu chuyện cầu Bắc Tân – giếng Tỏa Long (1), Đậu Ức Từ nghe xong liền nói không đúng không đúng, hồi nhỏ rõ ràng bố kể em nghe phiên bản khác mà.
Từ nơi đèn hoa giăng kín đến nơi bốn phía không người, tất thảy đều bị cả hai bỏ lại sau lưng. Đồ đạc xách trên tay cũng không nặng lắm, hẻm có dài nữa, chỉ cần không phải hẻm cụt thì nhất định sẽ có lối ra. Tốc độ đi đường của Đậu Ức Từ cũng chậm rề rề như con người cậu vậy. Sau khi câu chuyện kết thúc, cậu chủ động phá vỡ sự im lặng, hỏi Tư Triết một câu thừa thãi:
“Vừa nãy anh… đánh tên đó à?”
Tư Triết đá một viên đá nhỏ đi, viên đá nảy lạch cạch như hồi âm:
“Sao, trông tôi không giống người biết đánh đấm à?”
Đậu Ức Từ không chắc chắn lắm, lắc đầu:
“Không giống.”
Tư Triết khẽ bật cười, một lúc sau lại thì hỏi:
“Cậu nghĩ tên đó đáng đánh không?”
Phen này Đậu Ức Từ lại chắc như đinh đóng cột:
“Đáng đánh.”
“Vậy được rồi.” Tư Triết có vẻ khá vui. “Tôi có thể dùng cách chính thống để khiến năng lực tồn tại trong xã hội của gã biến mất, nhưng tối nay tôi chỉ là một người đàn ông bình thường đi dạo phố xem phim, cách một người đàn ông bình thường giải quyết vấn đề không phức tạp như vậy, cũng không đúng luật như vậy.
Nghe anh nói đến đây, Đậu Ức Từ cảm thấy đã đến lúc có thể hỏi thêm rồi.
“Trước khi anh làm việc cho báo Đảng, có phải thường… giống như chuyện đưa tin khẩn cấp (2) mà anh nói đó, cần làm những gì thế?”
“Sao đột nhiên lại có hứng thú với công việc của tôi vậy?”
“…” Đậu Ức Từ không biết đáp sao, Tư Triết liền coi như chưa hỏi, cứ thế trả lời.
“Đưa tin khẩn cập thì không cần ngồi trực, nhận được nguồn tin đi ngay đến hiện trường, đánh giá giá trị tin tức, phỏng vấn xong thì quay về viết bài. Cơ mà tuần nào cũng phải trực mấy ca liền, bò ra ngủ tí cũng được, nhưng tôi toàn ngồi chơi game thôi.”
“Ầu… có khả năng gặp nguy hiểm không?”
“Có chứ, lớn bé đủ cả, nhất là khi làm báo cáo tìm hiểu sâu cũng phải diễn, phải vòng vo, đào ra củ cải sẽ bị dính bùn, đào ra những thứ không thể phơi bày, thường nếu không bị hối lộ thì bị uy hiếp, cũng xem như một nghề nguy hiểm đấy.”
Đậu Ức Từ cúi đầu, đi một lúc mới lí nhí nói:
“Anh thật sự rất giỏi.”
Chắc do hơi xấu hổ.
Nếu không phải không nhấc tay lên được, Tư Triết thật sự rất muốn xoa đầu cậu.
“Nếu cậu muốn nghe, sau này có thời gian tôi sẽ kể cho cậu đủ thứ chuyện hi kì cổ quái, nhiều lắm luôn.”
“Vâng, em muốn nghe.” Đậu Ức Từ suýt quên mấy ngày nữa là Tư Triết phải đi rồi, nói xong câu này mới nhớ ra, một nỗi buồn như dời núi lấp biển trỗi dậy trong lòng, chẳng biết giữa họ còn có tương lai để hứa hẹn kiểu này không.
Nhưng cậu không muốn Tư Triết nhìn ra thứ cảm xúc đến chính cậu còn không hiểu rõ, chính cậu còn không biết xử lí thế nào này.
Không bắt được, không buông được, lại không nỡ.
Cậu đành hỏi tiếp:
“Vậy sau này sao anh lại chuyển sang báo Đảng thế? Vì nguy hiểm sao? Sợ gia đình lo lắng à?”
Tư Triết hỏi ngược lại cậu:
“Cậu muốn nghe nói thật hay nói dối?”
Đậu Ức Từ không nghĩ ra sự khác biệt giữa hai lựa chọn, đành quyết tâm chọn một:
“Nói thật.”
Tư Triết hơi ngập ngừng, đáp nửa đùa nửa thật:
“Nói thật thì là vì vẻ ngoài của tôi không hợp để thâm nhập điều tra và phỏng vấn cho lắm.”
“?” Đậu Ức Từ quay sang nhìn anh như đang muốn chứng thực lời anh. “Vậy người thế nào mới hợp ạ?”
“Bất kì người nào đi qua cậu mà cậu không chú ý đến đều hợp hơn tôi.” Tư Triết nói xong liền dừng bước, đứng dưới cây đèn đường ở lối ra của hẻm, bóng anh chiếu lên người trước mặt, ôm lấy cậu.
Em xem, đến cái bóng cũng chờ mong như vậy. Ở trước mặt em, tôi không biết cách khống chế bản thân, không giỏi giả vờ chút nào.
Nhưng sự chú ý của người đó lại bị một con mèo hoang đột nhiên nhào từ góc tường xuống hấp dẫn mất rồi.
Qua con đường này, đi thêm một đoạn nữa là đến nhà. Băng rôn treo mừng Quốc khánh ở cổng khu vẫn chưa được tháo xuống, trong đêm tối bị gió thổi bay phần phật. Đi đến dưới nhà, Tư Triết đứng lại lần nữa, nhìn theo bóng lưng mềm mại dưới ánh đèn của Đậu Ức Từ.
Đậu Ức Từ mở cửa ra mới phát hiện anh không theo sau, quay đầu nhìn Tư Triết, thấy anh hình như có lời muốn nói, bèn nghi hoặc hỏi:
“Sao thế ạ?”
Đôi mắt của Tư Triết sáng lấp lánh, không có chút mệt mỏi nào, vừa dịu dàng vừa mang theo một loại sức mạnh khiến người khác an tâm. Anh cười nói:
“Tôi đang nghĩ hồi còn đi học, rất nhiều bạn nam hẹn hò với bạn nữ, cũng không làm được gì khác, chỉ đưa bạn gái về nhà trên con đường rất dài rất dài, đến cửa thì thừa cơ nắm tay, hôn trán, cũng tốt.”
Đậu Ức Từ nghe không hiểu lắm:
“Bây giờ không tốt sao ạ?”
Tư Triết đáp:
“Bây giờ cũng tốt, chỉ là thế giới của người trưởng thành quá đỗi phức tạp, quá nhiều dục vọng thôi.”
Đậu Ức Từ tưởng anh mệt hay không vui, rất muốn dỗ anh, chọc cho anh vui, bèn tới gần cầm lấy chiếc túi trong tay anh, chia sẻ cùng anh:
“Em thấy trưởng thành tốt mà, trưởng thành thì có thể mời người ta lên nhà ngồi nè.”
“Đi nào, về nhà xem TV thôi.”
Chú thích:
- Chuyện cầu Bắc Tân — giếng Tỏa Long: Tương truyền rằng, Lưu Bá Ôn và Diêu Quảng Hiếu là hai người xây dựng nên thành Bắc Kinh. Trong quá trình ấy, họ đã đánh đuổi một cặp vợ chồng loài rồng phá phách nơi đây. Hai con rồng nuôi hận trong lòng, song vì e ngại Lưu Bá Ôn nên đã lên kế hoạch, đợi ông đi rồi sẽ dương oai tác quái trở lại, nhấn chìm thành Bắc Kinh. Biết rõ ý đồ của chúng, Lưu Bá Ôn bèn dặn vị quân sư thứ hai là Diêu Quảng Hiếu trước khi đi: “Thành Bắc Kinh này là do tôi và ông cùng nhau xây dựng, nhưng tôi sắp đi trình báo nhà vua rồi, ông có thể ở lại trông giữ thành phòng khi bất trắc được không?” Diêu Quảng Hiếu đồng ý ngay. Lưu Bá Ôn vừa rời khỏi, rồng bố và rồng con đã chui ra từ một mạch nước dẫn ra biển dưới cầu Bắc Tân. Trong khoảnh khắc, cầu Bắc Tân chìm trong nước biển. Dân chúng khổ sở khôn cùng, vội tìm nhị quân sư Diêu Quảng Hiếu. Khi Diêu Quảng Hiếu đến cầu Bắc Tân, nước biển đã nhấn chìm vô số nhà dân, ông bèn nói với rồng bố: “Này! Hai con ác long kia, chúng mày từ đâu tới, còn không mau chịu chết!?” Rồng bố rồng con không nhượng bộ, lao vào đấu với Diêu Quảng Hiếu. Diêu Quảng Hiếu lấy một địch hai, nhất thời núng thế. Đúng lúc này, từ trên trời rọi xuống một luồng sáng trắng, còn chưa kịp trông rõ dung nhan, kẻ nọ đã chế ngự được rồng bố. Thấy Diêu Quảng Hiếu thẫn thờ sửng sốt, người áo trắng liền cất tiếng: “Diêu quân sư, ta là Nhạc Phi của Đại Tống, đến đây giúp ngươi bắt rồng, còn không mau khống chế rồng con!” Bấy giờ Diêu Quảng Hiếu mới vỡ lẽ, vội chế ngự rồng con. Diêu Quảng Hiếu chưa kịp cảm tạ Nhạc Phi, Nhạc Phi đã biến mất. Ông cũng không chần chừ, giờ phải tìm chỗ an trí hai con ác long này cái đã. Nghĩ tới nghĩ lui, Diêu Quảng Hiếu quyết định nhốt rồng bố trong mạch nước dưới cầu Bắc Tân. Rồng bố hỏi: “Diêu quân sư, bao giờ ngươi mới thả ta ra?” Diêu Quảng Hiếu đáp: “Bao giờ cây cầu này cũ mòn sẽ thả mày ra.” Từ ấy trở đi, nơi đây đổi tên thành cầu Bắc Tân. Tiếp đó, Diêu Quảng Hiếu lại nhốt rồng con ở gầm cầu Sùng Văn Môn. Rồng con hỏi: “Diêu quân sư, bao giờ ngươi mới thả ta ra?” Diêu Quảng Hiếu đáp: “Bao giờ mày nghe thấy tiếng điểm canh trên thành thì khi ấy ắt ra được.” Từ ấy trở đi, Sùng Văn Môn không còn đóng mở theo tiếng điểm canh nữa mà chuyển sang đánh chuông, đây chính là lí do vì sao có câu nói “chín cửa tám canh một lần chuông”. Nguồn Sohu.
- Cái này trong nguyên tác viết là “chạy đột phát”, cô Nguyệt dịch theo ý hiểu dựa trên cách Tư Triết diễn giải phía dưới.


Bình luận về bài viết này