Chương 28

By

Vì công việc bắt buộc, WeChat của Tư Triết cũng giống QQ, đều dùng tên thật, nên chẳng có ai đánh dấu anh. 

Doãn Bân là người đầu tiên phát hiện anh đổi tên tài khoản, sau khi lướt vòng bạn bè xác nhận đúng là anh liền lập tức nhắn hỏi: Ngài là vị thái quân nào thế ạ?

Rồi lại gửi sticker Ngân Giáp đại vương (1) sang, bên trên có một hàng chữ: Ta gọi tên ngươi ngươi dám đáp không?

Tư Triết đang ở công ti quản lí phòng ốc làm thủ tục kết thúc hợp đồng, tiện tay nhắn thằng bạn: Ông nội mày đấy.

Doãn Bân: Ông nội tao chuyên giết quỷ Nhật.

Lấy được chìa khóa, rời khỏi tòa nhà, Tư Triết bị ánh mặt trời chói chang chiếu vào không mở nổi mắt, không nhìn rõ màn hình điện thoại, đợi lên xe rồi mới trả lời Doãn Bân: Tha mạng, tôi chỉ là một người đàn ông đáng thương đang rẽ lối khác để tìm chìa khóa mở cửa trái tim người thương thôi. [đáng thương]

Phen này Doãn Bân đến từ “cút” cũng lười gõ, không thèm để ý đến thằng kia nữa luôn.

Trong nhóm cũng có mấy tin nhắc đến Tư Triết, anh chưa xem vội mà nhấn vào tài khoản Đậu Ức Từ, vào xem một lượt danh sách bạn bè của cậu, lông mày lập tức giãn ra, đuôi mắt và khóe miệng đều cong lên, ngón trỏ chấm nhẹ vào màn hình, dứt khoát nhấn like cho tin nhắn ai đó gửi đi một tiếng trước kia.

Ngoan ghê.

Đầu bên kia, trong phòng Biên tập ở tầng hai thư viện, Đậu Ức Từ và Trì Tâm Tâm đang ngồi đối diện nhau trước bàn làm việc của mỗi người, mặt tuy dán vào máy tính nhưng tròng mắt đã lia tới nơi khác cả nửa ngày trời rồi, cổ bắt đầu thấy hơi cứng.

Sáng nay, đa phần là Đậu Ức Từ nhận được tin nhắn, lần gần đây nhất mới tới lượt Trì Tâm Tâm. Chị đã chuẩn bị sẵn biểu cảm nhướng mày hếch mũi, kết quả bật màn hình lên xem lại chỉ thấy tin nhắn quảng cáo của hãng mĩ phẩm nào đó. Chị tức đến mức quăng điện thoại đi, mất sạch kiên nhẫn mà nghiến răng, khẽ mắng:

“Đồ trai thẳng cù lần!”

Đậu Ức Từ có chút đồng cảm với chị, chỉ có thể mím môi cúi đầu, cố gắng hết mức để không làm vẻ ngọt ngào trên mặt lộ liễu quá.

Sáng nay trên đường đi làm, Đậu Ức Từ đã cất công thỉnh giáo Tư Triết thay Trì Tâm Tâm về cách nói chuyện với Lâm Vũ, cách thu hút sự chú ý của anh chàng, để anh chàng nảy sinh hảo cảm với chị. Tư Triết nói, con gái cần chủ động nhưng không được chủ động quá, lúc cần tém lại vẫn phải tém, cần kiêu vẫn phải kiêu cho ra trò, có thể thử đăng ảnh lên feed trước, nội dung chú trọng vào đời sống thường ngày, thỉnh thoảng selfie. Nếu không muốn để người khác thấy thì cài đặt giới hạn người xem cũng được. Con trai mà đã thấy hứng thú thì nhất định sẽ để lại dấu vết, không cần biết là vì lịch sự hay có mục đích khác.

Trì Tâm Tâm nghe thế liền chạy ngay ra trung tâm thương mại gần đó mua một thỏi son, còn là màu phiên bản giới hạn, lúc về còn tô trát trước gương rõ lâu, bôi lên rồi lại lau đi, lau đi rồi lại bôi lên, trang điểm xong thì kéo Đậu Ức Từ đi tìm nơi có ánh sáng đẹp chụp ảnh, góc nào cũng chụp một tấm, chọn hết nửa tiếng, thêm n nửa tiếng nữa mới chọn được tấm ưng ý đăng lên feed. Thế nhưng, tốn nhiều công sức đến vậy mà Lâm Vũ mãi chẳng có động tĩnh gì, đến tin nhắn cũng không trả lời.

Nhân lúc Trì Tâm cầm máy tập trung so sánh, chọn ảnh, Đậu Ức Từ cũng chụp bóng mình hắt lên khung cửa sổ kiểu Pháp của tầng ba, không thêm bất cứ filter nào, lúc ghi cap hết viết rồi xóa, cuối cùng vẫn gõ thêm vài từ, đổi “nhớ anh” thành “mau tan làm đi, muốn về nhà”.

Chắc là do đã quá lâu cậu chưa xuất hiện nên bài này vừa đăng lên đã có mấy chục like từ bạn học, đồng nghiệp, còn có những người Đậu Ức Từ không nhớ là ai nữa. Nhưng không quan trọng, cậu cũng không thấy vui, đến khi nhìn thấy avatar của Tư Triết xuất hiện trong danh sách đã like, nỗi thấp thỏm trong lòng mới hoàn toàn biến mất, trái tim lập tức nhảy múa.

Ngay sau đó, Tư Triết lại gửi tin nhắn tới: Đang làm gì đó? Ngày hôm nay sao trôi qua chậm thế không biết. Thấy chán ghê.

Trì Tâm Tâm không biết đang làm gì, coi bàn phím máy tính như kẻ thù mà bùm bùm gõ. Đậu Ức Từ dịch ghế sang một bên, trốn sau màn hình trả lời tin nhắn của Tư Triết.

Ò Ò: Đang làm việc, làm việc mới có thể sống no đủ.

Tư Triết rep ngay lập tức: Ai nói tôi không làm việc, tôi đang đợi đón chủ nhà của tôi tan làm. Tối nay ăn gì thế?

Lần trước chưa được ăn tử tế, Đậu Ức Từ vốn muốn nấu mì tương cho Tư Triết nhưng lại đổi ý: Malatang ở phố ăn nhỏ nhé?

Tư Triết vẫn rep cực nhanh: Đang muốn thế đây. Tập trung làm việc đi, lát nữa gặp.

Vâng, lát nữa gặp.

Đậu Ức Từ trả lời xong thì nhìn giờ, còn ba tiếng nữa mới đến giờ tan làm.

Ba tiếng.

Còn những ba tiếng.

Đúng là công việc biến con người thành độc thân mà!

Trời càng ngày càng tối nhanh hơn, chưa tới sáu giờ, đèn ở thư viện đã được bật hết, như thế thì đọc sách mới không ngủ gật. Trì Tâm Tâm mọi khi còn tích cực tan làm hơn ăn cơm hôm nay lại trở nên bất thường, Đậu Ức Từ đã tắt máy tính sắp hết đồ vào ba lô rồi chị vẫn ngồi trên ghế không động đậy, chỉ ném thỏi son mới mua sang phía đối diện, thều thào với Đậu Ức Từ:

“Mang ra ngoài vứt đi giùm chị…”

Đậu Ức Từ bắt lấy, cũng không biết phải an ủi chị ra sao, đành hỏi:

“Sao chị không tự vứt?”

Trì Tâm Tâm rầu rĩ bò rạp ra bàn:

“Nhìn mà nẫu, cứ coi như không cẩn thận làm mất đi.”

Đậu Ức Từ còn muốn khuyên lãng phí tiền, không thể trả hàng, ô nhiễm môi trường gì đó, nhưng Trì Tâm Tâm lại khoát tay với cậu:

“Đi nhanh đi đi nhanh đi, để chị suy nghĩ một mình.”

Tình yêu khiến con người ta phiền muộn, khiến con người ta phát điên, sáng nắng chiều mưa. Bản chất của tình yêu rốt cuộc là gì? Đậu Ức Từ cũng học theo tư duy của Trì Tâm Tâm mà đặt câu hỏi. Cậu cất thỏi son vào trong ba lô, không vứt đi, nghĩ có khi một ngày nào đó Trì Tâm Tâm sẽ thông suốt, chuyện yêu đương có thành công hay không cũng chẳng liên quan tới thỏi son này, bản thân chị đã đủ tốt rồi. 

Tư Triết rất đúng giờ, vẫn đỗ xe bên đường ngồi đợi như thường. Vừa thấy anh, tâm trạng của Đậu Ức Từ tốt hẳn lên, nhưng chưa đến năm phút đã buồn bã trở lại, mức độ còn lớn hơn cảm giác ngọt ngào khi nhắn tin trò chuyện với anh chiều nay.

Mấy hôm gần đây cậu đều như vậy. Ngày kia Tư Triết phải đi rồi, chỉ cần hơi nghĩ đến thôi là tâm trạng tốt đẹp gì cũng sẽ tiêu tan, khi ở một mình đã thế, khi ở hai mình càng thế hơn.

Suốt dọc đường Đậu Ức Từ không nói câu nào, Tư Triết trêu cậu mấy lần, cậu cũng chỉ cười miễn cưỡng. Đến phố ăn nhỏ thì trời vừa tối hẳn. Trên con phố dài, cả hai bên đều không chút ánh sáng, chỉ có những bóng dáng bận rộn và tiếng người gấp gáp, nghe kĩ mới biết là mất điện.

Nhưng không ai nói muốn về nhà hay đổi chỗ khác. Hai người đi tới quán malatang, ông chủ vừa thắp nến lên cho bàn có khách vẫn chưa ăn xong, thấy Đậu Ức Từ liền chào hỏi cậu:

“Đến rồi à? Bao ngày không gặp cậu rồi, thật xui quá.” Ông chủ muốn nói chuyện mất điện. “Cũng không biết phải đợi bao lâu mới có điện lại, tối nay lỗ nặng rồi đây.”

Đậu Ức Từ nhìn nồi canh vẫn chưa nguội, hỏi ông chủ:

“Còn nấu được không ạ?”

“Được chứ, nhưng không ngon bằng nấu bếp điện.” Ông chủ lấy cái muôi dài trong nồi múc mấy lượt, qua ánh nến trên tay thấy bên cạnh Đậu Ức Từ còn có Tư Triết. “Vẫn như thường hả? Ngồi đi, bây giờ vắng khách, xong nhanh lắm.”

Mỗi cây nến vừa hay thắp sáng một góc, ánh nến và bóng người đều lay động. Tư Triết giữ lửa, nhỏ vài giọt sáp nến lên bàn, cắm cây nến xuống, quay sang nhìn Đậu Ức Từ đang chán nản, khẽ dỗ cậu:

“Lúc ăn cơm mà tâm trạng không tốt sẽ ảnh hưởng tới tiêu hóa đấy.”

Bàn rất nhỏ, một tay của Đậu Ức Từ dựa vào tường, một tay sát với Tư Triết, ngồi bằng vai với anh. Cậu thầm hoảng loạn, không biết giải thích, giải sầu thế nào, đành nói dối:

“Em không sao, đói quá thôi…”

Vừa nói xong, ông chủ liền bê malatang đã nấu xong lên. Vẫn giống lần trước, thịt rau thêm nhiều hơn bình thường, một bát cay một bát không cay, kèm theo hai chai sữa chua uống.

“Đúng rồi, cứ ăn một mình suốt thì chán chết, sau này dẫn bạn đến nhiều vào, giúp đỡ cho quán tôi.” Ông chủ đùa.

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mũi của Đậu Ức Từ đột nhiên cay cay, tủi thân ngập tràn trong lòng, xộc lên, lại dần hóa thành chất lỏng ươn ướt, khiến ánh lửa nhỏ đang nhảy múa kia từ từ nhòe đi.

Giây phút nước mắt chực trào, nhân lúc Tư Triết vẫn đang so đũa, cơ thể cậu phản ứng nhanh hơn não, hơi nhoài về phía trước, “phụt” một tiếng, thổi tắt cây nến trước mặt đi.

Dường như khi một vì sao vụt tắt trong hằng hà sa số cũng không ai chú ý, bởi ánh sáng nhân tạo đã sớm thay thế nó; đèn điện có thể bật cả đêm không tắt, bởi mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, có những việc quan trọng hơn, không thể ngẩng đầu lên nhìn trời nữa.

Tư Triết hơi ngơ ra, còn chưa kịp phản ứng đã cảm nhận được cánh tay mình bị một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy. Đậu Ức Từ muốn nắm mà không dám dùng sức, cuối cùng chỉ dè dặt nhích gần một chút, gục trán lên vai anh. 

Em có thể ước một điều không? Đậu Ức Từ nghĩ. Anh đừng đi nữa, ở thêm một ngày thôi cũng được.

“Đậu Đậu?” Không biết bao lâu sau, Tư Triết lấy bàn tay còn lại xoa đầu Đậu Ức Từ, mặc cậu tự dưng đau lòng, tự dưng im lặng, không thắc mắc nguyên do, chỉ khẽ hỏi: “Thứ sáu này là sinh nhật tôi, đám bạn muốn tổ chức, là mấy người cậu gặp lần trước đó, có được không?”

So với mời, anh nói vậy giống như xin phép nửa kia hơn, nhưng cậu nhóc khờ không nghe ra.

Giọng Đậu Ức Từ nghèn nghẹn, cậu không muốn nói nhiều, chỉ “ưm” một tiếng, ngưng một lúc rồi mới kịp phản ứng:

“Thứ sáu á? Không phải thứ sáu anh đã đi rồi sao?”

Đã hai, ba bàn có khách rời đi, ông chủ đang dọn dẹp bên ngoài, Tư Triết cứ để Đậu Ức Từ dựa vào như thế, nói chuyện cùng cậu trong màn đêm.

Anh nói:

“Cậu nhớ nhầm rồi, thứ bảy tôi mới đi.”

Chỉ thêm mỗi một ngày, hai mươi tư tiếng, nhưng cũng đủ khiến thế giới của Đậu Ức Từ bừng sáng. Cậu lấy lại tinh thần ngồi thẳng lên, đi tìm ông chủ mượn bật lửa, mò mẫm thắp nến.

Tư Triết đang nhìn cậu chăm chú, ánh mắt dịu dàng như ánh nến vàng cam.

Đầu óc Đậu Ức Từ đã tỉnh táo, lòng xấu hổ cũng trỗi dậy theo. Cũng may đúng lúc này điện thoại trong túi rung lên, cậu vội lấy ra nghe, là Trì Tâm Tâm. Giọng chị to đến nỗi không cần bật loa ngoài mà Tư Triết ngồi bên cạnh cũng nghe rõ mồn một. Vừa thấy bắt máy chị đã hỏi:

“Bé Đậu! Son của chị em vứt chưa thế? Đừng vứt đừng vứt nhé! Công ti anh ấy hôm nay đóng cửa tập huấn, vừa mới kết thúc, ban nãy đã rep chị rồi, còn like bài trên feed của chị nữa!”

Lời vừa dứt, đèn đóm xung quanh liền sáng, suýt chút nữa lóa mù mắt. Có điện rồi.

Kính áp tròng của Đậu Ức Từ bị nước mắt cuốn trôi mất một bên.

Chú thích:

  1. Ngân Giáp đại vương là một yêu quái trong Tây Du Kí, vốn là linh đồng của Thái Thượng Lão Quân, đã trộm hồ lô phép của Lão Quân xuống trần. Hồ lô này có thể nhốt những người bị Ngân Giáp gọi tên mà đáp lại vào, đợi Ngân Giáp dán bùa thì người bên trong sẽ hóa thành nước.
  2. Từ gốc: “móng heo”, là từ lóng trên mạng, gồm hai nghĩa. Nghĩa một dùng để chửi những anh con trai đi rắc thính lung tung, hay thay lòng đổi dạ. Nghĩa hai dùng để mắng những anh trai thẳng không biết làm những điều lãng mạn.

Bình luận về bài viết này