Đậu Ức Từ chưa yêu bao giờ, đương nhiên cũng chưa từng tặng quà cho người khác. Cậu nhờ Trì Tâm Tâm giúp, Trì Tâm Tâm bèn lên mạng tra, nhân lúc đang rảnh, đọc từng thứ được dân mạng giới thiệu cho cậu nghe.
“Cung Thiên Yết tinh lực dồi dào, ham muốn chiếm hữu mạnh, không đạt được mục đích thề không từ bỏ, bên ngoài dịu dàng, thực chất là một ly rượu mạnh nhìn như nước lọc, có thể nắm chặt nhược điểm của bạn, sau khi bạn vô tư uống vào sẽ khiến bạn lập tức say đến bất tỉnh nhân sự.”
Đậu Ức Từ cắn một miếng Pretz vị tôm hơi cay cái “rộp”:
“Vào ý chính đi được không?”
“Ờ.” Trì Tâm Tâm nhấn chuột rồi kéo xuống. “Nước hoa, socola, thú bông giữ ấm tay, máy làm sữa đậu nành mini, rượu vang trắng, thú nhỏ tủ lạnh biết nói (1)…”
“Hử? Cái micro bầu dục nhỏ này là gì thế? Hình như cũng thú vị phết… Mút trang điểm hồng đào ngọt ngào của Marchare… Uồi, đáng yêu quá đi mất! Còn được giảm giá! Để xem nào…”
Đậu Ức Từ:
“…”
Tiến sĩ không trông mong được, Đậu Ức Từ chỉ có thể dựa vào bản thân thôi. Thời gian hơi gấp, cậu chạy đến khu lưu niệm ở tầng một của thư viện xem một vòng, đồ để tặng thật ra khá nhiều, chỉ là không hợp ý cậu.
Đi trung tâm thương mại dạo thử? Nhưng Tư Triết sáng đưa tối đón, buổi trưa cũng đến thư viện ăn cơm cùng Đậu Ức Từ, cậu không có cơ hội để đi, cũng không nỡ lãng phí số thời gian ở bên Tư Triết còn lại.
Mua online? Đậu Ức Từ chưa từng mua hàng online thành công, đồ mua được không phải sai hàng thì là không hợp đủ kiểu, cậu ghét nhất là mua sắm online.
Lại bất lực nghĩ, hay là tặng sách, tặng quyển Cát biển và bọt sóng của Gibran thì thế nào nhỉ? Nhưng vậy có lộ liễu quá không? Nếu Tư Triết hỏi đến thì phải giải thích ra sao đây? Khó xử ghê.
Tìm tiếp, tìm tiếp thôi.
Rẻ quá không được, đắt quá cũng không được, gì cũng tốt, gì cũng không đủ tốt, cứ xem tới xem lui, nhùng nhùng nhằng nhằng, do dự không quyết, đến tận thứ sáu vẫn tay không, nghĩ không ra tối nay phải làm thế nào.
Nhân vật chính hôm nay ăn mặc rất giản dị, áo phông cao cổ đen phối thêm áo phao đen, dưới là quần bò và một đôi Dr. Martens, không hề có bất cứ logo hay hoạt tiết sặc sỡ gì, đơn giản, thoải mái, khiến khí chất anh rơi vào đúng giữa con trai và đàn ông, toát ra một loại mị lực vừa chín tới.
So với anh, Đậu Ức Từ trông giống như cố quá thành quá cố, lấn lướt nhân vật chính. Cậu không biết phối đồ, lại sợ lạnh, bèn chọn một chiếc gile corduroy màu cafe từ đống quần áo mới mua lần trước, một chiếc áo bông màu sữa khoác bừa bên ngoài áo sơ mi kẻ sọc, quần và giày vải đều là đồ cũ nhưng rất sạch sẽ, còn đeo lens không độ màu nâu trầm, là hàng tặng kèm khi Trì Tâm Tâm đi mua kính áp tròng.
Đậu Ức Từ vốn không muốn đeo, tại Trì Tâm Tâm cứ dụ dỗ, lại nhớ đến lời khuyên mình thay Tư Triết chuyển đến chị — ăn diện không chỉ là cho người mình thích xem mà còn để tâm trạng mình trở nên tốt hơn, tự tin hơn, sửa đổi thói lười biếng gì gì đó, thế là quỷ sai thần khiến, trước khi tan làm bèn hỏi xin Trì Tâm Tâm cái hộp nhỏ đầy hoa với tên gọi “pháp bảo hấp dẫn sự lãng mạn độc quyền của thiếu nữ” kia.
Mặc dù nhìn không rõ, nhưng Tư Triết trông thế nào khi đứng đợi cậu bên đường, chỉ cần tưởng tượng cậu cũng rõ như lòng bàn tay.
Lens thẩm mĩ không thoải mái, đeo lên một lúc mắt sẽ rất khô, cũng vì xấu hổ, nên Đậu Ức Từ cứ né né tránh tránh không dám nhìn thẳng, còn Tư Triết thì mắt như dán cả lên người cậu, từ xa đã nhìn cậu chằm chằm, người vốn đang đứng dựa vào cửa xe bất giác thẳng tắp, lồng ngực khẽ phập phồng, hít nhẹ một hơi, rồi lại nặng nề thở ra.
Sao lại ngoan thế, đáng yêu thế cơ chứ, không ngốc chút nào, nói gì cũng nghe.
Đây nào phải đang dạy em ấy theo đuổi mình, rõ là đang dạy em ấy lấy mạng mình mà.
Đậu Ức Từ không muốn lãng phí sức lực nghĩ về ngày mai nữa, cậu chỉ hi vọng tối nay có thể khiến Tư Triết nhìn cậu nhiều hơn một chút, bất luận là xấu xí, buồn cười hay hài hước, cũng đừng vội vã như mười một năm trước, có thể lưu lại chút ấn tượng sâu sắc trong lòng anh là được.
Dường như cậu đã thành công rồi, cậu có thể cảm nhận được, ngoại trừ lúc lái xe không cách nào phân tâm ra, từ giây phút cậu xuất hiện tới khi đến dưới quán karaoke, vào phòng, anh giới thiệu bạn bè có mặt với cậu, ngồi cùng nhau trên sofa, cụng ly với mọi người, cạn ly, bất kể làm gì, từ đầu đến cuối đều có một ánh mắt dõi theo cậu đầy dịu dàng, chăm chú, tò mò, mang theo thứ ngôn ngữ không lời, nói không rõ, nghĩ không hiểu, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ngoại trừ hội lần trước cùng ăn cá nướng, tối nay còn có một vài người bạn thuở nhỏ rất lâu chưa gặp Tư Triết. Ai nấy đều rất nhiệt tình, chơi tới bến, biết pha trò, chưa được bao lâu đã lôi Tư Triết khỏi chỗ bên cạnh Đậu Ức Từ, đẩy anh đến trước máy chọn bài, đồng thanh đòi anh hát một bài góp vui cho mọi người.
Tư Triết hát cũng rất hay, dịu dàng mà thâm tình. Hát xong một bài anh đã muốn quay về tìm Đậu Ức Từ, nhưng lâu quá không gặp, đám bạn làm gì tha cho anh dễ dàng vậy, cứ vây anh trên sân khấu nhỏ, chuốc rượu anh, còn có bạn nữ chọn tình ca đòi hát cùng anh nữa.
Đậu Ức Từ ngồi trong góc nghe, liên tục cụng ly với người sợ cậu chán tới hỏi thăm cậu, nói chuyện vài câu. Không ai chê cậu không hòa hợp với đám đông, cũng không ngại tư duy hơi kì lạ của cậu, không nói được tiếp cũng không sao, cùng lắm thì uống, cạn luôn, dù sao uống cạn ly này là chúng ta thành bạn bè, rượu đúng là thứ hay ho.
Náo nhiệt ghê. Đậu Ức Từ rất ngưỡng mộ Tư Triết có nhiều bạn tốt như vậy, ngưỡng mộ EQ và khả năng xã giao của anh. Cậu nhìn Tư Triết kề vai bá cổ với bạn nam, đấu võ mồm, nói nói cười cười với bạn nữ, giữ khoảng cách hợp lí, đột nhiên hiểu câu nói “khiếu hài hước chính là biết chừng mực”, sự hiểu biết và yêu thích đối với Tư Triết lại nhiều thêm.
Có một cô gái đã nhìn Đậu Ức Từ rất lâu rồi, tranh thủ lúc bên cạnh cậu không có ai bèn sang ngồi, thoải mái chào hỏi cậu, hỏi lens của cậu là hãng nào.
Đậu Ức Từ ngại quá nên nói không biết, không phải tự mua. Cô gái bèn cười:
“Đẹp lắm, rất hợp với cậu.”
Thấy vẻ mặt cậu mù mờ, tưởng cậu không nghe rõ, cô gái lại to tiếng nhấn mạnh một lần nữa:
“Cậu ưa nhìn thật đấy, chẳng trách Tư Triết không nỡ đi, phải ở thêm một ngày.”
Không nỡ đi? Vì tôi á? Đậu Ức Từ còn tưởng mình nghe nhầm:
“Chuyến bay của anh ấy vốn là vào ngày mai mà.”
“Ơ thế à?” Cô gái cũng lấy làm khó hiểu. “Nhưng lúc trước nó nói trong nhóm là hôm nay mà? Mọi người muốn tổ chức sinh nhật cho nó, khuyên nó đừng vội, nhưng hình như nó đã hẹn trước với gia đình, còn nói sáng sớm ngày thứ hai phải về đơn vị bàn giao công việc nữa.”
“Hai hôm trước đột nhiên báo với bọn tôi là đổi vé rồi, muốn tụ tập, tôi còn tưởng là vì cậu nữa.”
Khối lượng thông tin quá lớn, cái CPU rách nát trong não Đậu Ức Từ xử lí không kịp, cậu buột miệng nói:
“Nghe cứ như cặp đôi yêu xa trong phim thần tượng ấy nhỉ.”
Cô gái cảm thấy có lẽ vấn đề là ở mình, do mình uống nhiều:
“… Hai người không phải một cặp hả?”
Phản ứng của Đậu Ức Từ hơi quá, cậu trợn đôi mắt màu nâu trầm mê người, hỏi ngược lại:
“Tôi với anh ấy á? Anh ấy- Anh ấy là… đàn ông với nhau cũng được hả?”
Cô gái tức thì cảm thấy mình có lẽ đã uống phải rượu giả:
“…”
“Ừm… Tư Triết come out từ lâu rồi, cậu không biết à…”
Come out? Come out nghĩa là gì cơ? Đầu lưỡi Đậu Ức Từ hơi tê, không tài nào duỗi thẳng, phát âm rõ ràng. Hai người nhìn nhau, trong lòng đều vang lên câu hỏi: Tình huống gì đây?
Rượu đúng là thứ khốn nạn.
Bỏ đi bỏ đi, uống thôi.
“Nói xấu gì tôi đấy?” Không để hai người tiếp tục “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, Tư Triết đã quay lại, ngồi xuống cạnh Đậu Ức Từ, nói chuyện mấy câu với cô gái kia, sau khi cô gái bị người khác gọi đi rồi mới nhìn rượu trong tay Đậu Ức Từ, hỏi cậu: “Uống mấy ly rồi?”
Ồn ào quá, Đậu Ức Từ đã biêng biêng, vừa lắc đầu vừa gật đầu, cuối cùng giơ ba ngón tay ra huơ huơ trước mặt Tư Triết:
“Văn nhân uống ba chén, vào tam trường, đỗ tam nguyên (2).”
Tư Triết:
“…”
“Cậu đào đâu ra lắm đạo lí trên bàn rượu thế?”
Đậu Ức Từ lại chỉ vào rượu Tây trên bàn, đôi mắt tròn long lanh nước, cười ngọt lịm:
“Thêm ít nữa đi, hai đứa mình còn chưa uống chung mà.”
Lại nữa. Tư Triết xem như đã hiểu, tửu lượng của Đậu Ức Từ vốn không tồn tại, chỉ là khi uống nhiều không quá khác khi chưa uống, vẫn rất bình tĩnh, nhưng nếu cậu chủ động đòi uống vậy thì chắc đã nốc nhiều rồi.
Nhưng cậu muốn mà, Đậu Đậu của anh muốn cái gì cũng được, người khác có được không thì không biết, dù sao Tư Triết cũng không từ chối nổi.
Đã ở lại rồi, uống với em thêm một chầu vậy, không say không về.
Chú thích:
- Một thiết bị cảm ứng hình thú để tủ lạnh.
- Vào tam trường, đỗ tam nguyên tức là thi lần lượt ba kì thi Hương, Hội, Đình, đỗ trạng nguyên cả ba.


Bình luận về bài viết này