Chương 30

By

Bánh sinh nhật của Tư Triết Đậu Ức Từ chỉ ăn nửa miếng, ăn xong thì ra nhà vệ sinh nôn, sau đó hình như tỉnh táo hơn không ít, lấy hồng trà thay rượu Chivas cạn tiếp hai ly, ngồi trước màn hình bấm linh tinh, chọn cho mình một bài hát.

Mọi người đều đã say, trừ Tư Triết ra, không có ai để ý tới cách cậu đi ngật ngưỡng như mộng du. Đến khi cảnh vật hiện ra trên TV, tiết tấu vang lên, có người kêu “Vl, bài này ai chọn đấy?”, mọi người mới hướng ánh mắt về Đậu Ức Từ đang giơ tay, đầu tiên là mơ màng, đợi có người vỗ tay mấy cái mới sực tỉnh, nối tiếp nhau giơ ngón trỏ lên, cổ vũ cho cậu.

“Được đấy… bài này là bài ông già tôi thích nhất luôn!”

“Mẹ tôi cũng thế!”

“Hồi học tiểu học, có một khoảng thời gian bác rể lớn tôi ngày nào cũng hát, tôi nghe đến mức tai mọc kén luôn.”

Tư Triết không ngờ Đậu Ức Từ sẽ chọn một bài hát cũ rích thế này, càng không ngờ tiệc sinh nhật của mình cuối cùng nhờ một bài hát của cậu mà biến thành buổi tụ tập của bạn bè cũ, uống rượu đồng ca đời người có mấy dịp, khóc ngập cả quán karaoke.

Đậu Ức Từ không lên sân khấu, chỉ ngồi ở một góc sofa, ôm gối dựa cầm mic, hát rất nhập tâm, không theo kịp tiết tấu mà vẫn vô cùng chân thành.

Cậu đã ngà ngà say, thể hiện không tốt lắm, nhưng có lẽ vì lời bài hát quá động lòng người, lại dễ hát, hát mãi hát mãi, từ đơn ca biến thành dàn đồng ca hợp xướng, một đám nhóc con đã hai mấy tuổi đầu, ai nấy đều như đã vượt qua bãi bể nương dâu nhìn thấu hồng trần vậy, ôm lấy nhau cùng hú:

Đời người ngắn ngủi có mấy thu (a), không say không thôi, bên Đông là mĩ nhân của ta, (a) bên tây ngắm sông chảy, đến đây, đến uống rượu, không say không thôi, sự sầu việc muộn đừng để trong lòng…

Nhìn thấy màn này, Tư Triết cảm thấy mình thật sự đã nhặt được báu vật, càng thích Đậu Ức Từ hơn.

Nhưng Đậu Ức Từ lại hơi không vui, dù sao ai cũng không thích bài hát mình chọn lại bị người khác hát tranh mất…

Thế là cậu chủ Đậu nhà ta không hề lưu tình, âm thầm chặn hết nhóm bạn vừa quen này.

Tư Triết cứ như uống nước lọc cả tối vậy, vẫn tỉnh như sáo, có thể tiếp đãi đến khi nhạc hết người đi, cũng có thể tiễn hết đám ma men khóc lóc sụt sùi lưu luyến không rời về một cách tỉnh táo rồi gọi tài xế lái thuê đến đón anh và con mèo nhỏ say rượu của anh về nhà.

Đậu Ức Từ ngủ suốt dọc đường, về đến nhà vào ngay phòng vệ sinh tháo kính. Tư Triết sợ cậu tự làm đau mình, bèn theo sau giúp. Mặt Đậu Ức Từ được anh nâng trong tay, mắt hơi đỏ, cậu phả ra hơi rượu, cà kê với anh:

“Lát nữa… anh đi tắm trước… em không gọi anh, anh, anh không được đi ra…”

Trong lòng Tư Triết vang lên mấy tiếng lạch cạch, nào là Đậu Ức Từ cởi hết sạch, nào là mặc áo nhỏ váy nhỏ kì lạ gì đó, nằm trên giường để lộ nửa bờ vai thơm, vừa đẩy vừa kéo, vân vân mây mây, đủ kiểu cảnh tượng xinh đẹp phải trả phí mới được xem hiện ra trước mắt, khiến anh không khỏi nuốt nước bọt, lương tâm và hormone đàn ông giao chiến kịch liệt, giọng cũng không vững:

“Ừ… biết rồi.”

Để con mèo nhỏ say rượu có đủ thời gian chuẩn bị, Tư Triết tắm mười lăm phút rồi ngồi trên nắp bồn cầu đợi mười lăm phút, đợi đến khi cái nơi không cần đứng lên cũng xẹp xuống rồi vẫn chưa được mĩ nhân triệu kiến, đành hé cửa ra, gọi vọng ra ngoài hỏi dò:

“Đậu Đậu ơi?”

“Xong chưa?”

Một giây, hai giây, ba giây…

Không thấy trả lời.

Không phải say quá ngã ra rồi đấy chứ? Tư Triết vừa nghĩ đến đây liền chẳng màng gì khác, vội đẩy cửa bước ra, phát hiện phòng khách lẫn phòng ngủ đều im ắng, mọi thứ vẫn y như cũ, chỉ có một ngọn đèn vàng ấm áp đang hắt lên người đang ngủ trên giường để nguyên quần áo, đắp chăn kín mít, dẫu là tí xíu cảnh đẹp cũng không thấy.

Năm tiếng nữa là tới giờ cất cánh, nói không thất vọng chút nào là giả, Tư Triết mặc áo phông và quần short vào, vén một góc chăn lên nhìn trộm một cái, không cam tâm tìm khắp nơi một lượt, cuối cùng tìm thấy một tấm thiếp chúc mừng sinh nhật in logo thư viện khu bên cạnh laptop của mình.

Theo những gì anh biết về Đậu Ức Từ, chắc là vì xấu hổ nên cậu để ra xong mới vội vàng chui vào trong chăn giả vờ ngủ, kết quả không kịp thông báo với anh đã ngủ thiếp đi mất rồi.

Tấm thiếp rất bình thường, khi đi dạo ở thư viện Tư Triết đã thấy rồi, anh vừa muốn cầm lên xem kĩ thì thấy mặt sau phong bì có ghi mấy chữ lớn bằng bút chì: Đợi em ngủ rồi hẵng đọc!!!

“Haiz.” Tư Triết cười, tất cả suy nghĩ lung tung đều tan biến hết sạch. 

Anh trịnh trọng mở thiếp ra, chuẩn bị kĩ tâm trạng thưởng thức, nhưng không ngờ dưới ánh đèn yếu ớt, trên trang giấy màu vàng nhạt lại chỉ nhìn thấy một hàng chữ cái giữa khoảng trắng, tụ với nhau thành một câu tiếng Anh có nghĩa là—

Em hi vọng khi chúng ta chìm vào giấc ngủ anh có thể ôm em.

Cho dù không say, nhưng quẩy suốt một buổi tối cũng đủ chóng mặt rồi, bên tai còn ù một chốc. Tư Triết cầm quà sinh nhật của mình ngồi xuống sofa nghỉ ngơi, ngơ ngẩn, còn mở tấm thiếp ra xác nhận nội dung lần nữa vì không dám tin, lặp đi lặp lại, xem bao nhiêu lần thì rung động bấy nhiêu lần. Anh không khỏi quay đầu nhìn bóng dáng đang say ngủ trên giường kia, tưởng tượng giây tiếp theo cậu bị mình đè xuống, tỏ tình, hôn sâu, nghĩ đến dáng vẻ cố gắng phối hợp nhưng không ra đường lối nào của cậu. Dù đã nắm chắc mười phần, nhưng cũng biết rõ tối nay chỉ là một sự khởi đầu tốt, không phải lúc thời cơ chín muồi, nhắc nhở bản thân kiềm chế, đừng làm loạn tiết tấu của cậu.

Chú cáy nhỏ đã tiến thêm một bước. So với nhanh chóng chiếm hữu, Tư Triết muốn nghe Đậu Ức Từ chính miệng nói em thích anh, em muốn anh hơn. Anh không biết vì sao đột nhiên mình lại cố chấp với chuyện này đến thế, anh thừa nhận bản thân hơi xấu xa, anh chỉ biết với Đậu Ức Từ, thứ anh có là kiên nhẫn.

Cứ nghĩ như vậy, đợi như vậy, đợi tới khi lí trí anh khôi phục khỏi sự ngọt ngào và mừng rỡ bất ngờ đánh úp, sự nông nổi trong người chìm xuống, Tư Triết mới từ từ đứng dậy, đi đến bên giường, vén chăn lên, nằm vào.

Đậu Ức Từ ngủ khá ngoan, cũng có thể là do uống rượu nên ngủ rất say, quay lưng vào Tư Triết mà không trở mình. Cậu không cởi áo sơ mi, trên người vẫn còn mùi rượu quyện vào mùi hương cơ thể, dễ dàng khiến đầu óc người đằng sau mụ mị, rượu không chuốc say người mà người đã tự say rồi.

Không cắt tóc một thời gian rồi nhỉ? Tai sắp bị che kín rồi. Tư Triết nhìn lọn tóc quăn rối bù sau gáy Đậu Ức Từ đến mất hồn, đưa tay ra, len vào giữa cổ cậu và gối, sáp lại gần cậu, khẽ khàng ôm cậu vào lòng, để cậu và mình như hai cái thìa úp vào nhau, thân mật không có khoảng cách, nhẹ nhàng ôm cậu, nhẹ nhàng vuốt ve thùy tai cậu.

Thật thơm, thật mềm, thật giống như đang ôm một cây bông thấm đẫm mạch nha và hương hoa quả. Tư Triết vùi đầu sau gáy Đậu Ức Từ, cảm giác an toàn khi được ôm khiến Đậu Ức Từ dần dần thả lỏng cơ thể đang cuộn lại ra, thấy buồn cũng không tránh, từ đầu đến cuối đều gối lên tay Tư Triết, mặc mũi anh cọ qua cọ lại trên da mình, đi lại trên tóc mình.

Say thật tốt, mơ mơ hồ hồ, nửa thật nửa giả, không hề khó xử chút nào…

“Đậu Đậu…” Dường như Tư Triết đang nói bằng hơi thở, nhẹ đến mức đến bản thân anh cũng không nghe rõ.

Anh tưởng mình sẽ giống lửa gặp củi khô, chỉ một cái chạm là bùng phát, nhưng không, vì quá thích, thích đến mức nhịp tim cũng bình ổn, vững vàng một cách kì lạ.

Sao lại có người kì lạ thế này chứ? Sinh nhật người ta, không chúc thì thôi, còn ước cho mình?

Đã qua 0 giờ rồi, cũng không biết ước thêm một điều nữa có thành hiện thực được không?

Anh nghĩ, vẫn mong có thể quen biết em sớm hơn.

Trò chuyện cùng em sớm hơn, vào ngày đầu tiên em add QQ tôi ấy.

Gặp em sớm hơn, vào lần đầu tiên em cảm thấy cô độc ấy.

Khiến em say mê tôi sớm hơn, vào lúc em còn chưa hiểu gì, chưa học cách che giấu tâm sự ấy.

Theo đuổi em sớm hơn, cướp lấy trái tim em sớm hơn, vào lúc em còn chưa biết khép mình lại ấy.

Sớm hơn thì tốt rồi.

Thích em sớm hơn thì tốt rồi.

….

Mỗi lần uống rượu đều mơ những giấc không hoàn chỉnh, rơi rớt rất nhiều mẩu vụn vặt, chi tiết quan trọng, những gì còn sót lại chỉ là niềm tiếc nuối hoang mang như mất mát.

Báo thức rung đến hồi thứ hai mới đánh thức được người đang say ngủ. Trời đã sáng hẳn, dũng khí tích lũy cả tháng sớm đã dùng sạch khi viết câu nói kia vào thiếp mừng, điều gì phải đến sớm muộn cũng sẽ đến, không có gì thì sẽ chẳng sợ gì. Đầu Đậu Ức Từ trắng xóa, cậu nằm bất động trong chăn rất lâu, đến khi sắp muộn làm mới mơ mơ màng màng ngồi dậy, xoa xoa thái dương, xuống giường, theo thói quen đưa tay ra mò kính.

Ngoại trừ ngọn đèn vẫn chưa tắt, trên đầu giường hình như còn có vật gì khác. Đậu Ức Từ đeo kính lên nhìn kĩ mới thấy là một cốc nước, còn có thuốc giảm đau đầu. Nước vẫn còn ấm, trong lòng Đậu Ức Từ đột nhiên dấy lên một cảm giác kì lạ, như thể Tư Triết chưa đi mà chỉ là đi làm thôi vậy. Tứ phía đều có bóng hình anh, cả căn phòng đều ngập tràn mùi hương của anh.

Cậu hoảng hốt đứng lên, ra phòng khách, ra phòng bếp, vào nhà vệ sinh. Cậu nhìn thấy dây sạc Tư Triết vứt trên sofa, đôi tất vắt lên máy sưởi. Trà để qua đêm trong cốc vẫn chưa đổ đi, kem đánh răng, nước hoa, dao cạo vẫn để ở chỗ cũ, không thiếu thứ nào. Nhưng khi cậu ngẩng đầu lên nhìn gương lại nhìn thấy một thứ trước đây không có, nét chữ được viết bằng son màu cam đất, bên trái có, bên phải cũng có, rất dễ phân biệt ra là left và right, bên dưới còn viết tương ứng -3.75 và -4.25m. Chữ cái tiếng Anh kết hợp với số, tùy ý như viết ngoáy, lại như công thức hóa học nào đó, một sự lãng mạn khó nói thành lời.

Anh đi rồi, anh chưa đi. Đậu Ức Từ ngây ngốc đứng trước gương như nhìn thấy hình ảnh Tư Triết hai tay trống không lên máy bay. Không một lời nhắn, không một lời tạm biệt, cứ như thể về Hạ Môn mới là đi công tác vậy, chỉ mấy ngày thôi, ngoại trừ trái tim của Đậu Ức Từ, tất cả những thứ khác đều không cần mang theo.

Bình luận về bài viết này