“Anh ơi, xong chưa?” Thấy Giang Hằng ngừng lại, Giang Tinh Vũ cất tiếng hỏi.
Như sực tỉnh từ cơn mơ, Giang Hằng vội rụt tay về rồi mặc áo cho Giang Tinh Vũ. “Xong rồi Tinh Vũ ạ. Mai bôi tiếp nhé, vết bầm này khó tan, phải bôi thuốc vài ngày.”
Giang Tinh Vũ gật đầu, ngồi ngay ngắn lại xem video. Khá lâu sau, nhận ra Giang Tinh Vũ không hỏi thêm câu nào nữa, Giang Hằng quay sang thì thấy cậu cứ xem một lúc lại chớp chớp mắt, đã buồn ngủ đến chảy nước mắt rồi nhưng vẫn gắng thức. Biết Giang Tinh Vũ đã buồn ngủ lắm rồi, Giang Hằng ôn tồn nói:
“Tinh Vũ, mình dừng ở đây nhé, đi ngủ thôi.”
Hôm nay chơi hết cả ngày dài, còn khóc một trận nên Giang Tinh Vũ buồn ngủ sớm hơn mọi khi, đồng hồ sinh học chính xác cũng không đọ nổi khí thế dữ dội của cơn buồn ngủ.
“Vẫn chưa đến mười một giờ mà.” Giang Tinh Vũ lắc đầu không chịu.
Giang Hằng lấy iPad về, kiên nhẫn nói:
“Tinh Vũ à, đến giờ ngủ thì phải ngủ, nhưng cũng có những lúc cần đi ngủ khác. Chẳng hạn như bây giờ em buồn ngủ tới độ không mở nổi mắt ra, chứng tỏ đến lúc em phải đi ngủ rồi.” Dứt lời, Giang Hằng kéo cậu khỏi sofa, dắt cậu lên trên nhà.
Mắt Giang Tinh Vũ đã díu cả vào, cậu đành đi theo Giang Hằng, chỉ nhớ chuyện “buồn ngủ là phải ngủ”, quên tiệt đồng hồ sinh học của mình.
Đánh răng rửa mặt nhanh xong, cái người mới vừa không chịu ngủ là Giang Tinh Vũ chẳng bao lâu đã thiếp đi. Giang Hằng vẫn chưa buồn ngủ, bèn ngồi cạnh giường lặng lẽ nhìn Giang Tinh Vũ. Giang Hằng tự nhận mình là một người lạnh lùng. Từ khi chào đời tới giờ, anh đã được dạy dỗ với tư cách người thừa kế, chỉ có hai, ba người bạn thân. Về phần mẹ đẻ anh, anh không oán hận cũng chẳng nhung nhớ. Nếu đối với bà ấy hôn nhân là một chiếc lồng giam, anh thậm chí còn ủng hộ bà ấy rời đi. Chút tình thương ít ỏi trong cuộc đời hai mươi lăm năm của Giang Hằng đều đến từ bố và Phương Bình, và rồi chút tình thương ấy cũng theo cuộc tai nạn mà tan biến. Giang Tinh Vũ là một bất ngờ trong đời anh, anh chưa từng nghĩ sẽ có một người xuất hiện đúng lúc anh lẻ loi cô độc, không ngừng sưởi ấm anh.
Vui thích, hối hận, xót xa, bực tức, ghen tị… Tất cả những cảm xúc mới mẻ này đều bùng lên vì Giang Tinh Vũ, cứ như thể anh đã dâng hết thảy cảm xúc một đời cho cậu vậy. Trông thì tưởng Giang Tinh Vũ phụ thuộc vào anh, nhưng thực ra anh mới là người không thể rời xa Giang Tinh Vũ.
Giang Hằng nhẹ nhàng vuốt tóc Giang Tinh Vũ, khuôn mặt say ngủ ngoan ngoãn, an nhiên của cậu khiến cõi lòng anh chỉ còn dịu êm. Trước khi đi, Giang Hằng đặt một nụ hôn khẽ đầy yêu thương lên trán, ôn tồn nói:
“Tinh Vũ không được rời xa anh đâu đấy, biết chưa?”
Sáng hôm sau, Giang Hằng đưa Giang Tinh Vũ đi siêu thị. Việc nấu cho Giang Tinh Vũ ăn không phải nói suông, nếu đã là nhà của anh và Giang Tinh Vũ thì đương nhiên không có chuyện ngày nào cũng gọi đồ về ăn. Bữa đầu xem như thử sức nên Giang Hằng không định nấu món gì phức tạp, chỉ mua một con cá trê để hấp, một mớ rau muống về xào và ít xương, củ sen cùng lạc về ninh canh. Suốt cả buổi Giang Tinh Vũ đều ngoan ngoãn theo sau Giang Hằng, nhìn anh chọn cái này lựa cái kia. Đây là lần đầu tiên có người đưa cậu đến siêu thị. Một cảm giác kì lạ trào lên trong lòng cậu, thật ấm, cứ như thể có một làn nước ấm đang chảy trong tim vậy.
“Tinh Vũ có muốn mua gì không?” Giang Hằng vừa lựa vừa hỏi.
Giang Tinh Vũ lắc đầu. Siêu thị nhiều đồ quá, có những thứ cậu đã thấy, cũng có những thứ cậu chưa thấy bao giờ, nhưng cậu không muốn mua gì cả.
Giang Hằng khẽ nhéo mặt Giang Tinh Vũ, cười nói:
“Cục cưng Tinh Vũ, sao em dễ nuôi thế chứ?”
“Dễ nuôi?” Giang Tinh Vũ cảm thấy rất khó hiểu, cậu có phải thú cưng đâu.
Giang Hằng cầm tay Giang Tinh Vũ, đáp:
“Ừ, Tinh Vũ nhà mình vừa không kén ăn vừa không thích mua sắm, dễ nuôi nhất trần đời luôn.”
Giang Tinh Vũ hơi cau mày.
“Anh, em không phải thú cưng.”
Dáng vẻ nghiêm túc của Giang Tinh Vũ khi đáp trả câu nói đùa của Giang Hằng thật sự quá đáng yêu, Giang Hằng cười thầm trong bụng mãi.
“Ý anh không phải nói Tinh Vũ là thú cưng, chỉ là Tinh Vũ ngoan quá, chẳng kén chọn gì cả, tiết kiệm được bao nhiêu tiền cho anh nên anh mới thấy Tinh Vũ dễ nuôi ấy mà.”
Giang Tinh Vũ đã hiểu, cũng gật đầu nghiêm túc trả lời:
“Em không ăn nhiều đâu.”
Giang Hằng cười:
“Hôm nay thì không được. Hôm nay là lần đầu anh vào bếp, Tinh Vũ phải nể mặt anh mà ăn nhiều hơn nhé.”
Giang Tinh Vũ gật đầu thay cho lời đồng ý.
Thấy đã hòm hòm, Giang Hằng đi thanh toán rồi lái xe về nhà.
Mặc dù Giang Hằng chưa từng nấu ăn, nhưng “chưa ăn thịt lợn thì cũng đã thấy lợn chạy”, cứ làm từng bước theo sách hướng dẫn mà thành phẩm trông cũng không đến nỗi nào. Giang Hằng gắp một miếng cá to đã gỡ xương vào bát Giang Tinh Vũ, hỏi:
“Ngon không Tinh Vũ?”
Thật ra lúc ăn cơm Giang Tinh Vũ không thích nói chuyện, thầy cũng từng dặn “khi ăn không nói, khi ngủ không mê”, lúc ăn cơm không được nói chuyện. Song thấy Giang Hằng hình như rất muốn mình trả lời, cậu bèn gật đầu đáp:
“Ngon ạ.”
Giang Hằng đã nếm thử từ khi nấu xong rồi, hấp hơi quá lửa nên thịt hơi bã, nhưng được cái nguyên liệu tươi, chế biến cũng đơn giản, khó xảy ra sai sót, thành thử mùi vị vẫn tàm tạm. Tuy nhiên, chắc chắn không đến mức ngon. Giang Hằng cũng không bóc trần lời cậu, chỉ càng thấy một Giang Tinh Vũ biết nịnh người khác đáng yêu hơn. Anh xoa đầu Giang Tinh Vũ, dịu dàng nói:
“Lần sau anh nhất định sẽ nấu ngon hơn.”
Giang Tinh Vũ gật đầu, không tiếp lời nữa, chỉ ăn từng miếng một. Ban nãy cất tiếng đã là phá lệ rồi, cậu không thể nói thêm.
Ăn cơm xong, hai người xem video đến mười một giờ. Vẫn như thường ngày, hễ đến giờ là Giang Tinh Vũ tự động đi đánh răng rửa mặt rồi về giường ngủ.
Lần đầu tiên trong đời Giang Hằng cảm thấy thời gian trôi nhanh đến thế, cuối tuần vốn đầy chật vật lại trở nên đáng mong đợi. Mai là thứ hai, Giang Hằng đã ra điều kiện với Lâm Thâm, anh sẽ trả công cho Lâm Thâm để dạy Giang Tinh Vũ ba tiếng hằng ngày từ thứ hai đến thứ sáu ở ngay văn phòng của anh.
Chỉ Lâm Thâm và Giang Tinh Vũ ở với nhau ư, Giang Hằng không cho phép, cũng không yên tâm.


Bình luận về bài viết này