“Tận cùng thảo nguyên đôi tay em nhẹ bẫng, khôn giữ nổi giọt lệ phút bi thương.”
Trì Niệm ngồi khoanh chân trên nắp ca-pô của chiếc xe sedan, chuyển điếu thuốc từ tay trái sang tay phải, kẹt giữa sa mạc hoang vu và hoàng hôn tráng lệ, một lần nữa nhẩm đọc bài thơ ấy. Điện thoại cậu còn bốn mươi phần trăm pin, nhưng không có tín hiệu. Trong ba lô bên cạnh là toàn bộ gia tài của Trì Niệm: một chiếc áo khoác dày, nửa chai nước lọc, một phần ba gói lương khô, chứng minh thư, một cái la bàn hỏng, một tấm thẻ ngân hàng chỉ còn hai mươi nghìn tệ và mấy trăm tệ tiền mặt.
Trì Niệm cũng không rõ vì sao lại thành ra nông nỗi này.
Nhưng dường như đây mới đúng với mong ước của cậu.
Cậu tới nơi đây, vốn để tìm cái chết.
***
Một ngày trước, lúc ở Golmud, Trì Niệm đã mua con xe cũ nát này tại một tiệm sửa xe địa phương. Chắc vì nghĩ cậu không ngốc thì đầu óc cũng có vấn đề, chủ tiệm không buồn thừa cơ hét giá.
Cậu lái xe theo sau mấy chiếc xe chở khách du lịch dọc quốc lộ, cảnh sắc cao nguyên mới đầu còn đem lại cảm giác mới mẻ, nhìn lâu chỉ thấy cơ man toàn sỏi đá và những ngọn đồi nhỏ cằn cỗi, cõi lòng cậu cũng như động tác lái xe, càng lúc càng tê dại.
Trì Niệm không nhớ khi ấy mình nghĩ gì, dường như không còn gì có thể thu hút sự chú ý của cậu nữa.
Ban đầu điện thoại còn bắt được chút tín hiệu chập chờn, song sau khi rẽ từ quốc lộ sang hoang mạc, tín hiệu tụt xuống E, chẳng mấy chốc đã dứt khoát hiển thị thông báo “không có dịch vụ”.
Mặt đường cứng ngắc toàn sỏi đá, lại rải rác những đụn cát khiến chiếc xe sedan gầm thấp di chuyển vô cùng khó khăn. Cầm cự được khoảng nửa tiếng, lốp trước của con xe cũ rích kêu “két” một cái rồi đình công, thẳng thừng tuyên bố rằng hành trình của cậu đã kết thúc ở mảnh đất chẳng rõ tên này.
Trong cốp không có lốp dự phòng, cũng không có dụng cụ, tất cả dường như đang báo hiệu rằng cậu đã được định sẵn phải dừng chân tại nơi đây.
Có lẽ vẫn còn con đường khác, nhưng Trì Niệm không muốn đi tiếp nữa. Cậu nói với bản thân, “âu cũng đành”.
Gió cao nguyên lạnh buốt, sắc như dao. Lúc xuống xe, Trì Niệm không mặc áo khoác, ánh dương nóng hổi rót đầy vòng tay. Cậu cầm bật lửa và gói thuốc còn nửa, tựa vào đầu xe, sau phút chốc suy tư thì ngồi hẳn lên nắp ca-pô. Một tiếng “tách” vang lên, ngọn lửa màu lam lấp lóe rồi vụt tắt.
Hút đến một phần ba điếu thứ nhất, Trì Niệm nghĩ: Mẹ nó, kiểu gì mình cũng sẽ tùng xẻo thằng oắt kia.
Hút xong điếu thứ hai, Trì Niệm đổi ý, cảm thấy giờ này phút này có tính toán nữa cũng vô dụng.
Cậu cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ quay lại Bắc Kinh.
***
Bây giờ là sáu giờ ba mươi bảy phút chiều.
Cuối tháng bảy, trời Thanh Hải tối muộn, có đợi thêm một tiếng cũng chưa chắc đã thấy hoàng hôn.
Song Trì Niệm đã có thể thấy được kết cục của mình.
Nhiệt độ ở cao nguyên giảm nhanh, sau khi mặt trời xuống núi sa mạc sẽ trở lạnh ngay lập tức. Áo khoác của cậu không cách nào chống chọi với gió lạnh, ngồi trong xe cũng không có ích gì – song hành cùng giá rét là nồng độ oxy thấp, cậu sẽ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê – nên dù ở ngoài xe hay trong xe cũng vậy, cuối cùng đều sẽ chết cóng hoặc chết ngạt.
Ở chốn không người này, dẫu Trì Niệm phân biệt nổi Đông, Tây, Nam, Bắc cũng vô ích, xe cậu hỏng, đi bộ thì chẳng nổi bao xa. Chưa biết chừng đang đi lại gặp một bầy sói, đến lúc ấy còn thê thảm hơn, không khéo mất cả xác.
Trì Niệm quyết định ngồi yên chờ chết.
Lúc ngồi lên máy bay đi Tây Bắc, cậu đã gửi cho bà già một tin nhắn, đại khái là sẽ không bao giờ trở về nhà nữa. Gửi xong, đợi đến máy bay tiếp đất, cậu rút SIM, cũng không rõ bà già đã bỏ mình ra khỏi danh sách chặn chưa.
Có lẽ đối với họ, kể từ giây phút bước chân khỏi cửa, “Trì Niệm” đã trở thành người thân mất tích.
Trì Niệm rít một hơi thuốc, mong là lúc thấy những bản tin giống vậy trên thời sự bà già đừng nghĩ tới mình.
***
Từ trước đến nay, không biết đã có bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa ghen tị với cuộc sống của cậu.
Ông già là dân tỉnh lẻ, tốt nghiệp vào đầu thập niên chín mươi, cùng bà già là mối tình thời cắp sách khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, cày cuốc được mấy căn nhà, vài con xe. Hiện tại ông già là chủ một doanh nghiệp đã lên sàn chứng khoán.
Từ khi chào đời, Trì Niệm đã có hộ khẩu Bắc Kinh và được hưởng lợi vô vàn từ điều kiện tốt đẹp. Trì Niệm học hành láng cháng, từ nhỏ đến lớn chỉ ở mức trung bình, toán thì đặc cán mai, học thêm cỡ nào cũng chẳng ăn thua. May thay cậu còn có tiềm năng nghệ thuật, bố mẹ cũng chiều lòng cậu, lên cấp ba Trì Niệm đi theo con đường nghệ thuật, sau đó đỗ vào trường mĩ thuật, còn nằm trong top đầu chuyên ngành.
Gia đình hòa thuận, mối tình đầu tuy trắc trở và đau buồn nhưng cũng rất đẹp đẽ, thành tích chuyên môn xuất sắc.
Đây chính là cuộc đời không một gợn sóng trong thế giới của Trì Niệm.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như dự kiến, năm nay Trì Niệm sẽ tốt nghiệp đại học, sau đó vào làm ở một viện bảo tàng hay phòng trưng bày nghệ thuật nào đó, tiếp tục ở lại Bắc Kinh. Trường hợp thứ hai là, chấp nhận rủi ro bị bố mẹ và họ hàng dè bỉu, come out với gia đình rồi mở một phòng trưng bày tranh với người bạn trai cậu yêu thương sâu đậm.
Họa chăng vì cậu chưa từng vấp ngã, số phận đã chơi khăm cậu một vố tái tê ngay khi tốt nghiệp.
Cậu chọn con đường thứ hai.
Kết quả khi come out thật thê thảm, cậu bị cha mẹ cổ hủ đuổi ra khỏi nhà y như dự đoán. Song mới bốn ngày trôi qua, gã bạn trai cậu hẹn hò từ hồi cấp ba đã cuỗm sạch tiền vốn khởi nghiệp của cả hai mà cậu để dành, ngấm ngầm bỏ lại cậu cùng một mớ hỗn độn ở khách sạn.
… Thậm chí còn không trả thêm tiền phòng.
Bạn trai bỏ đi mất hút, Trì Niệm không có tiền, không có nhà, cũng chẳng còn ai yêu thương.
Khi dọn vào một nhà nghỉ bé tẹo, nằm trong căn phòng bụi bặm kiểm tra xem số dư trong tài khoản còn đủ để chống chọi bao lâu, Trì Niệm bỗng nhớ tới lời một thầy bói mình tình cờ gặp trên đường leo núi Hương Sơn năm mười hai tuổi. Ông thầy nhìn phát biết ngay phường bịp bợm ấy ra vẻ bí hiểm, đòi chỉ điểm bến mê cho cậu. Thấy ông ta áo quần lam lũ, người ngợm gầy nhẳng, Trì Niệm mủi lòng, trả tiền để ông ta xem tướng tay giúp. Lão bợm ấy nói “trong đời cháu sẽ xuất hiện một ngọn núi không thể vượt qua”, dặn cậu “hãy cẩn thận với mặt trời Tây Bắc”. Lúc đó Trì Niệm chỉ cười trừ, không hề để tâm đến chuyện này. Song bây giờ, khi đã chán ngán hết thảy, cậu bỗng manh nha niềm tin vào cái gọi là sự an bài của số phận, cứ nghĩ đi nghĩ lại về hai câu nói ấy. Trì Niệm nghịch điện thoại, tranh thủ lúc còn pin mua một tấm vé máy bay giá rẻ đi Đôn Hoàng.
Mặt trời Tây Bắc.
Thế thì xem thử nhỉ? Đằng nào cũng chẳng tệ hơn bây giờ được nữa.
Trì Niệm không theo đoàn, đến một nơi nào đó lại mua vé tàu một chiều, đợi tới ngày tiêu sạch tiền.
Đi tàu đến Golmud, vào sâu trong bồn địa Qaidam là “chốn không người” Kekexili đã gần kề. Lúc mua con xe này, Trì Niệm đã nghĩ: Dừng lại thôi, chán ốm rồi.
Chán ốm việc bố mẹ không cảm thông, chán ốm việc bạn trai phản bội, chán ốm việc bị lừa mất tiền.
Chán ốm quá khứ, càng chán ốm… tương lai.
Thế nên chi bằng dừng lại tại đây.
Có tiếc nuối gì không?
Thấy tiếc nuối tất cả cũng là không còn tiếc nuối.
Vào lúc Trì Niệm còn hai điếu thuốc, mặt trời trông như bắt đầu xuống núi. Giữa hoang mạc, sỏi đá khắp đường cuốn theo chiều gió, Trì Niệm vuốt mặt một cái, nhổ cát trong miệng ra, dụi dụi mắt. Không nhìn gương chiếu hậu cậu cũng biết, hẳn bây giờ mắt mình đã đỏ hoe, da mặt đã nứt nẻ, trông vừa khốn khổ vừa túng quẫn.
Nơi đây chẳng có lấy một ngọn cỏ, bốn bề quạnh quẽ điêu linh. Trông sang phía Tây, tịch dương đang rực rỡ chiếu bừng từng sống núi trập trùng.
Một cảnh tượng huy hoàng, tráng lệ xiết bao.
Nhưng vì cớ gì mà chốn đất trời này không dung nổi thân cậu chơ vơ?
Sắp lìa đời nơi đây, Trì Niệm đột nhiên cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Cậu nhìn bật lửa trong tay, hồi lâu sau mới nhếch mắt hướng về nơi xa, thì ra bóng núi trùng điệp nhô lên khỏi chân trời cũng đang dõi theo cậu.
Trong không khí vương mùi mằn mặn, vào tích tắc ấy, núi và biển gần lại bên nhau.
Trì Niệm tụt xuống từ nắp ca-pô cũ nát, một tay kẹp thuốc, quay đầu nhìn chiếc ba lô đã bị mình lục tung lên một cái.
Bỏ sót cái gì thì cũng mặc, dù sao có bị gió cát nơi đây chôn vùi cũng là chuyện sau khi cậu chết. Nghĩ đoạn, cậu ngậm lấy điếu thuốc kia thật dứt khoát, vắt áo khoác lên vai rồi đi về phía trước.
Gió ngày một dữ dội, thoắt cái đã san mờ dấu chân cậu.
Vì hút quá nhiều thuốc, cổ họng cậu khô ran, Trì Niệm có cảm giác mình sắp bị thiêu đốt từ trong ra ngoài. Như một đốm lửa, cậu đi càng nhanh, sức nóng càng lan ra khắp cơ thể, đến khi tự nuốt trọn chính mình.
Trì Niệm dừng bước, vứt mạnh điếu thuốc chưa hút xuống đất rồi giẫm lên.
Đúng lúc này, lời nói của bạn trai cũ vang vọng bên tai:
“Em bớt ra vẻ đi, cái gì cũng muốn thì cuối cùng chẳng còn gì đâu! Em vừa muốn anh dành thời gian cho em vừa muốn anh gây dựng sự nghiệp, mà em thì sao? Rời khỏi vòng tay bố mẹ em làm gì còn gì!”
Mình bị thao túng rồi cũng nên, Trì Niệm tự giễu, còn thấy thằng cha ấy nói có lí cơ chứ.
Nhưng đằng nào thì bố mẹ cũng đâu cần cậu nữa.
Ông già bảo cậu cút, bà già khóc mãi không thôi. Gia đình nhỏ êm ấm hòa thuận trước kia bởi vì cậu mà tan vỡ, chia lìa. Lúc mới bỏ nhà ra đi, bị bố mẹ họ hàng mắng mỏ không tiếc lời, Trì Niệm không dám bắt máy khi bố mẹ gọi đến nữa.
Cậu cố chấp làm theo ý mình, đến giờ nhớ lại nước mắt của bà già, nỗi hối hận bắt đầu dâng lên từ đáy lòng.
Nhưng hối hận liệu có ích chi?
Xe Trì Niệm kẹt cứng giữa một cồn đá cùng cát vàng cách đây vài trăm mét, không cách nào khởi động.
Cậu ảo não ngồi thụp xuống, vò đầu bứt tai, nước mắt bất giác tuôn rơi, thấm ướt một khoảng đất be bé. Trước mắt nhòe đi, màu đá trở nên thẫm hơn, cảm giác ướt át từ từ lan ra.
Trì Niệm không ngừng lau vệt nước trên mặt, tai cậu bắt đầu ù đi, mắt cũng không còn nhìn rõ, tấm lưng nhói đau vì phơi nắng.
Có tiếng động cơ… Ảo giác bắt đầu xuất hiện rồi ư?
Nhưng âm thanh ấy càng lúc càng gần, cứ như thể ở ngay bên tai cậu vậy.
Tiếp đó, cậu ngửi thấy mùi xăng.
“Ê.” Tiếng ai đó vang lên xung quanh. “Cậu làm gì ở đây vậy?”
Tiếng phổ thông lẫn theo cách phát âm không rõ của vùng miền nào, chất giọng trầm ấm mà trong trẻo, mặc dù chưa đến mức bắt tai người nghe ngay từ lần đầu tiên, song quả thật không phải do cậu tưởng tượng ra.
Trì Niệm đờ đẫn ôm mặt, không để người khác phát hiện mình đang khóc lóc hay mất bình tĩnh. Cậu xòe bàn tay, bôi hết bụi lên mặt rồi trông thấy một chiếc xe jeep sơn họa tiết rằn ri bất thình lình xuất hiện trước mắt.
“Vẫn ổn chứ?” Một cái đầu thò ra từ cửa sổ ghế lái.
Trì Niệm không trả lời.
Người đeo kính râm và khẩu trang phòng tránh tia cực tím nọ im lặng một lúc như đang phân tích xem liệu cậu có phải vô gia cư hay đã mất tỉnh táo rồi không. Ngay sau đó, người nọ mở cửa xe, nhảy phắt xuống.
Đôi chân rất dài, giấu trong lớp quần yếm màu đen.
Anh ta đi một đôi Dr. Martin đế dày cổ vừa, khi đi về phía Trì Niệm hằn rõ dấu chân. Gió đã mạnh hơn so với lúc trước, mang theo cái lạnh buổi chiều hôm, song dấu chân anh vẫn ở yên nơi đó.
Trì Niệm giữ nguyên tư thế ngồi xổm, đến khi người nọ tới trước mặt cậu, kéo khẩu trang xuống.
Khóe môi mỏng mà sắc bén mang theo nụ cười hòa nhã, thân hình cao lớn, vài lọn tóc con xoăn xoăn rủ tại đuôi lông mày, đằng sau cặp kính râm lờ mờ hiện ra đôi mắt cười cong cong tựa vầng trăng khuyết.
Đến tìm cậu ư, thế thì chắc phải chào một cái nhỉ?
Trong lòng Trì Niệm dâng lên niềm vui khi được cứu, nước mắt cậu để lại vệt trắng, hẵng còn nhem nhuốc khắp mặt. Cậu vừa định đứng lên, bỗng nhận ra không tài nào động đậy.
… Đm.
Ngồi xổm lâu quá tê cả chân rồi.
Trì Niệm ngẩng đầu, cậu đoán chắc bây giờ trông mình thảm hại lắm.
Song người nọ không hề thắc mắc mà đưa tay về phía cậu:
“Tê chân hả? Đây, để tui kéo cậu lên.”


Bình luận về bài viết này