“Cậu xức nước hoa à?” Đậu Ức Từ vừa đặt chân trước vào văn phòng, còn cách tận mấy mét, cái mũi chó của Trì Tâm Tâm đã phát hiện ra mùi hương trên người cậu: “Hay là bếp cháy nên bị ám mùi khói đấy?”
Đợi cậu đến gần, nhìn kĩ khuôn mặt cậu, chị lại kinh ngạc nói:
“Tối qua làm gì thế? Trông tiều tụy vậy!”
Uống thuốc xong đầu cũng đỡ đau, Đậu Ức Từ đặt bánh mì và sữa đậu nành lên bàn, cầm cốc lên chuẩn bị đi rửa, thở dài, nghe đúng là khá uể oải.
“Tư Triết cũng có mùi này, chưa thấy chị phản ứng kịch liệt như thế bao giờ.”
“Thảo nào, bảo sao thấy quen quen.” Chỉ cần một câu, sự chú ý của Trì Tâm Tâm đã chuyển sang việc khác rồi. Chị đặt cái gương cầm tay xuống, nhìn bánh mì của Đậu Ức Từ: “Hôm nay sao cậu không ăn sáng ở nhà?”
“Sao hôm nay chị thắc mắc lắm thế?” Đậu Ức Từ có chút bất lực, khi đi qua bàn chị thì trừng mắt với chị một cái. “Em còn chưa hỏi chị thế là thế nào đấy.”
Ý cậu là lớp trang điểm trên mặt Trì Tâm Tâm, công tâm mà nói thì cũng không tệ, rất hợp với chị, không có cặp kính che chắn, tóc dài để xõa cũng được dịu dàng vén ra sau tai, tạo nên hiệu ứng vẻ đẹp của thiếu nữ mười tám.
Cậu thấy đẹp, chỉ là không biết nên diễn tả ra sao.
Trì Tâm Tâm không quan tâm tốt xấu gì, coi như Đậu Ức Từ đang ngầm công nhận là chị xinh, tức thì hơi lâng lâng, vì xấu hổ nên không tự nhiên lắm:
“Tối nay ăn cơm với Lâm Vũ.”
Đậu Ức Từ không tập trung, suýt nữa bị bỏng nước sôi mới phát hiện mình đã tạo thành thói quen mỗi ngày pha một cốc trà trước khi bắt đầu làm việc.
“Ồ, vậy tốt rồi, đi ăn gì đấy? Voucher của quán canh cá chua lần trước em vẫn giữ này, có muốn lấy không?”
Nghe cậu nói vậy, Trì Tâm Tâm đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng hơn:
“Chị hỏi cậu, đi ăn có phải nên chia đôi tiền không? Lần đầu tiên đi ăn không thể để người kia thanh toán sao?”
Đậu Ức Từ ước chừng Tư Triết một lúc nữa mới hạ cánh, bèn ngồi xuống nghiêm túc tham mưu cho Trì Tâm Tâm.
“Ừ, chắc thế, huống hồ không phải là chị nhờ người ta tư vấn mua bảo hiểm à? Chị mời người ta cũng hợp lí mà.”
“Đúng nhỉ!” Trì Tâm Tâm được khai sáng, vô cùng tán thành, gật đầu.
Đậu Ức Từ lại hỏi:
“Chị muốn mua bảo hiểm thật à?”
Trì Tâm Tâm tự đắc hất cằm:
“À, mua chứ, lí tài chi đạo, bảo chướng tiên hành (1) mà, cậu có muốn mua một gói không?”
Đậu Ức Từ thấy có thể cân nhắc, nghĩ thầm đến lúc ấy xem luôn cho lão Đậu nữa.
Sau đó hai người lại thảo luận thêm, thống nhất rằng tối nay Trì Tâm Tâm chắc chắn sẽ không phải chịu tổn thất, hẹn hò thành công. Nữ tiến sĩ hứng lên, quyết định khao thưởng “quân sư” của mình chút ít:
“Hay là mai cậu đừng ăn ở nhà, hai đứa mình đi sớm một chút, ra cửa Bắc Thiên Đàn, chị khao cậu sữa đậu nành?”
Vừa nghe nhắc đến bữa sáng Đậu Ức Từ đã hơi nản, không hứng thú nổi:
“Không đi đâu, dậy không nổi.”
“Sao đấy, có nỗi buồn nào mà một bữa sữa đậu nành rau tương với bột vòng chiên không giải quyết nổi chứ?”
Đậu Ức Từ thầm nói, không giải quyết nổi thật, trừ phi…
Trừ phi anh cũng ở đấy ăn cùng cậu. Nghĩ đến đây, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Cậu thấp thỏm len lén cầm lên xem, vậy mà đúng là Tư Triết thật! Thế là đang ngồi lập tức nhảy cẫng lên, cầm điện thoại vọt ra ngoài, chạy một mạch đến hộp đựng đồ cứu hỏa cạnh thang máy, lo Tư Triết đợi lâu, chưa kịp chuẩn bị đã vội vàng nhấn nghe.
“Alo?”
Vừa mở miệng thì phát hiện mình đang thở hồng hộc, chạy chưa được mấy bước mà nhịp tim đã tăng vọt như vừa thi marathon xong.
Nhưng nỗi nhớ cuồn cuộn còn ghê gớm hơn.
“Đi làm rồi à?” Bên kia rất ồn, có vẻ Tư Triết vẫn chưa ra khỏi sân bay. “Có khó chịu không? Đã ăn chưa?”
Đậu Ức Từ không quen nói lớn tiếng, chỉ có thể dí sát điện thoại vào miệng để người bên kia nghe rõ.
“Em vẫn ổn, ăn rồi. Anh thì sao?”
“Tôi ăn rồi, đồ trên máy bay.” Tư Triết nói xong câu này thì ngừng lại một chút.
Thật ra Đậu Ức Từ có đầy một bụng lời muốn nói, nghi vấn cần xác thực, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, đành im lặng theo. Cậu quay sang đối diện với cửa sổ, ngón tay vô thức di qua di lại trên tấm kính, chỉ viết tên một người.
Hai người cứ thế im lặng lắng nghe nhịp thở của đối phương. Giây lát sau, Tư Triết mới đột ngột lên tiếng:
“Đậu Đậu, gọi video một chút có được không?”
Tín hiệu ngoài hành lang cũng ổn định. Đậu Ức Từ tháo kính ra đặt lên bậu cửa sổ, đón lấy ánh nắng mà nói:
“Vâng.”
Tư Triết cũng tìm một góc, người đằng sau đi qua đi lại, cách đó không xa là băng chuyền hành lí.
Anh vẫn sáng sủa như vậy, một đêm không ngủ cũng không lộ vẻ mệt mỏi, vừa kết nối được video liền cười với Đậu Ức Từ, khoe hàm răng trắng tinh.
“Chào buổi sáng, con ma men nhỏ.”
“Chào…” Đậu Ức Từ cật lực tỏ ra bình thản, nhưng thực chất cậu chưa từng gọi video với ai chứ đừng nói là ngay sau đêm “mượn rượu tỏ tình”. Giờ này khắc này, dù là đối mặt với Tư Triết hay phiên bản be bé của cậu ở góc trên màn hình, cậu đều cảm thấy có chút khó khăn.
Cậu thật sự cho rằng không còn cơ hội gặp lại nữa, bằng không dẫu có mượn trăm lá gan cậu cũng không viết ra nổi một câu thẳng thắn như thế, viết xong cũng chưa chắc có dũng khí gửi đi.
Cứu với, cậu chỉ hận không thể đào một cái lỗ mà chui xuống cho rồi, Tư Triết vẫn đang nhìn cậu như thể đang nhìn bảo bối quý hiếm gì vậy, khiến cậu càng căng thẳng hơn, căng thẳng một phát là bắt đầu vòng vo tam quốc tìm chủ đề nói.
“Anh… Sao anh đi mà không mang gì theo hết thế?”
“Thế à?” Tư Triết không hề kinh ngạc, vẫn nghiêm túc trả lời cậu: “Cũng đâu phải không mang gì hết, tôi mang thiếp đi rồi mà.”
“!” Đậu Ức Từ mím chặt môi, trong lòng có một người tí hon đang ăn vạ khắp nơi, điên cuồng đấm tường: Đừng nói ra chứ đồ khốn này!
“À, còn chưa nói với anh… Chúc mừng sinh nhật.”
Tư Triết cười cực kì tự nhiên, không nhìn ra tâm tư lắt léo:
“Cảm ơn.”
Lại hỏi:
“Sắc mặt cậu không tốt lắm, có phải đêm qua ôm ngủ như thế không thoải mái lắm không? Trưa nay có thời gian thì ngủ bù chút đi.”
“…”
Suýt nữa, đầu ngón tay của Đậu Ức Từ suýt chút nữa là theo phản xạ nhấn nút tắt trên màn hình rồi, mặt đỏ đến mức không thể lộ liễu hơn như dùng filter má hồng vậy.
Không biết vì sao, dù không ở bên cạnh nhưng Tư Triết càng không muốn tha cho cậu, chỉ muốn thấy cậu xấu hổ, càng xấu hổ càng tốt.
“Chắc tôi không hiểu sai đấy chứ? Ý nghĩa của cái câu bên trong thiếp ấy?”
Đậu Ức Từ quả nhiên bị hỏi tới mức trở tay không kịp, lung tung chọn bừa, vừa mở miệng liền đẩy mình vào ngõ cụt:
“Em cũng không biết nữa em chép từ sách ra đó em tưởng là… là nói … đại khái là nói ‘bất tri ức ngã nhân hà sự, tạc dạ tam canh mộng kiến quân’ (2) ý nói hai người xa cách ngàn trùng có thể gặp nhau trong mơ thôi…bạn, bạn tốt gì đó sắp chia tay thì tất nhiên phải ôm tí rồi em là dân chuyên Văn tiếng Anh của em không tốt lắm anh ghép lại xem qua là được rồi…”
Tư Triết kiên nhẫn nghe Đậu Ức Từ bịa linh tinh cả nửa ngày trời, nghe xong còn chiều theo ý cậu mà kiểm điểm bản thân:
“À thế à, xem ra là tôi hiểu sai ý, dùng sai cách rồi.”
Đậu Ức Từ im bặt.
Cũng không phải vậy…
Mỗi phản ứng nhỏ nhặt đều được thu vào mắt, có tự nhiên đến đâu cũng trêu ngươi tới mức khiến chính nhân quân tử không muốn làm người. Tư Triết nói tiếp:
“Dân chuyên Văn không giỏi tiếng Anh à? Vậy thì hơi tệ nha, có hiểu được ghi chú tôi viết cho cậu trên gương không?”
“…” Đậu Ức Từ không hiểu tại sao dưới đất lại có nhiều cái hố đợi cậu rơi xuống như vậy. “Chắc… được…”
“Tôi đã mua son mới từ trang web chính hãng rồi, hai ngày nữa sẽ tới, cậu đưa Tiểu Trì hộ tôi nhé.”
“À… ừm…”
“Đậu Đậu.” Không đợi em bé khờ nói hết, Tư Triết đã lên tiếng.
Đối diện với Đậu Ức Từ, sở thích trêu chọc của anh dường như dễ thỏa mãn hơn tưởng tượng, ở cùng người mình thích mà cứ thắng thế, một mình tận hưởng hết vị ngọt thì chán lắm, một người am hiểu tình yêu nên biết nhún nhường, có qua có lại, lấy lùi làm tiến.
Vẻ mặt anh dần trở nên nghiêm túc mà dịu dàng.
“Không quen nhìn cậu thế này chút nào.”
Hử? Đậu Ức Từ còn đang suy nghĩ về câu trước trước trước nữa của anh, không theo kịp tiết tấu. Cậu cầm điện thoại đã lâu, thấy hơi mỏi tay, muốn đổi tư thế, vừa kiểm tra mình qua ống kính trước vừa hỏi Tư Triết đang nhìn mình chằm chằm:
“Có chỗ nào khác sao ạ? Không khác thường ngày lắm mà… Anh sao thế? Sao không nói gì?”
Tư Triết vẫn im lặng nhìn, lại qua một lúc lâu nữa mới than nhẹ một tiếng, mỉm cười nói:
“Không có gì, đang nghĩ chuyện này thôi.”
Anh như đang cười mình trẻ con, như tự làm tự chịu, tóm lại là cởi sạch mũ giáp, trút bỏ vẻ lão làng ban nãy, Đậu Ức Từ chưa kịp hỏi mà anh đã chủ động thừa nhận với cậu như đầu hàng:
“Tôi đang nghĩ, nếu bây giờ tôi lên đơn vị xử lí một mạch hết tất cả công việc rồi bay chuyến sớm nhất về Bắc Kinh ngay lập tức, liệu có kịp đi vào giấc mộng đêm nay của em, dùng cách khác mà ôm em thêm lần nữa không.”
Chú thích:
- Khi quản lí tài chính, điều đầu tiên cần làm là bảo vệ tài sản khỏi rủi ro.
- Trích từ bài “Mộng vi chi” của Bạch Cư Dị, có nghĩa là “không biết nhớ ta vì chuyện gì, canh ba đêm qua mơ thấy người”. Bài thơ này Bạch Cư Dị viết cho bạn thân Nguyên Chẩn, vốn là nhớ người ta nhưng chắc tsundere không nhận lại đổ cho người ta nhớ mình nên mình mới mơ thấy người ta :))).


Bình luận về bài viết này