Chương 32

By

Sáng sớm ngày cuối tuần, mới hơn chín giờ, quán sữa đậu nành đối diện cửa Bắc Thiên Đàn đã đông nghịt người. Đậu Ức Từ phải dùng sức ba bò chín trâu mới tìm được chỗ đỗ xe, gia nhập đội ngũ chờ chỗ cùng Trì Tâm Tâm đang đi giày cao gót.

Từ khi sinh ra tới nay, đây là lần đầu tiên Trì Tâm Tâm đi giày cao gót mà đã bày ra dáng dấp của hoàng thái hậu Đại Thanh, phải nhờ cả vào Tiểu Đậu Tử cứ ba bước nâng hai bước đỡ mới di giá (1) thuận lợi. Người hiểu sẽ biết chị đến uống sữa đậu nành, người không hiểu còn tưởng chị đến Thiên Đàn tế lễ cầu phúc mà đi nhầm cửa.

Đã bước vào đợt giảm nhiệt thứ hai kể từ khi lập thu, gió lạnh cứ phả vào chiếc váy len ôm hở vai của Trì Tâm Tâm. Đậu Ức Từ mở túi áo khoác ra để chị đút tay vào giữ ấm, Trì Tâm Tâm vẫn run lẩy bẩy, tốc độ nói đã chậm hẳn lại mà vẫn phải chen thêm vài câu.

“Đậu nhi ngày càng chu đáo nha, ai gia cảm thấy rất vui lòng. Hay ai gia ban cho ngươi một hôn sự nhé? Cách cách quận chúa đều được, nói đi, muốn ai nào.”

“Không đúng, muốn những ai nào?”

Đậu Ức Từ nhìn chị, suýt chút nữa thuận miệng đáp, nếu người thật sự có lòng, chi bằng ban cho thần một nam sủng. Tư đại tướng quân trấn thủ châu Tư Minh tài mạo song toàn, văn thao võ lược, thần thấy hắn rất được.

Tuy nhiên, để ngăn Trì Tâm Tâm bắt đầu chuyên mục mười vạn câu hỏi vì sao, cậu đành ghìm lại:

“Chút nữa chị cứ thế này đi gặp Lâm Vũ ấy hả? Liệu có ổn không?”

Trì Tâm Tâm thở dài, bỗng chẳng còn tâm trạng chỉ hôn cho Đậu Ức Từ nữa.

“Chị cũng thấy lo… Hay lát nữa ăn xong cậu đi với chị ra Sùng Văn Môn mua đôi giày bệt nhé.”

Trì Tâm Tâm thấp bé, đi giày cao gót mới đứng đến tai Đậu Ức Từ, ăn mặc lại phong phanh, đã sắp đông đá đến nên, trông thật đáng thương, tội nghiệp biết bao.

Người đến uống nước đậu rất đông, sau khi vào quán, Trì Tâm Tâm phụ trách chiếm chỗ ngồi, Đậu Ức Từ xếp hàng sau một đám các bác các mẹ đợi gọi đồ, hai suất nước đậu, bột vòng chiên và rau muối, thêm một suất madoufu (2), một suất gan xào, bánh nếp đậu đỏ và bánh nhân thịt cũng mỗi thứ một cái, bát con đĩa nhỏ bày chật cả khay.

Sữa đậu nành vừa nấu xong vẫn đang bốc hơi nghi ngút, cậu bê về cũng không ăn vội, chụp một tấm ảnh gửi Tư Triết trước đã, cũng không biết nói thế nào ổn nhất, đành viết: Gọi nhiều đồ ghê.

Hôm đó sau khi gọi video xong, hai người vẫn giữ liên lạc đều đặn, đang ăn gì, đang làm gì, đã thấy gì, đã đi đâu, kể hết mọi chuyện từ nhỏ đến lớn từ sáng đến tối chẳng khác nào một cặp đôi yêu xa đang trong giai đoạn nồng nhiệt, đúng là chỉ thiếu nước nói thẳng ra xác định quan hệ nữa thôi.

Đậu Ức Từ vô cùng tận hưởng trạng thái hiện tại, tuy không gặp được, không chạm được, nhớ rất nhiều, nhưng đối với cậu trạng thái này không chỉ bù đắp cho bảy năm mà còn vượt xa những gì cậu đã tưởng tượng và hi vọng không dưới một lần trong suốt quãng thời gian ấy, cậu đã mãn nguyện lắm rồi.

Tư Triết đã ăn xong từ lâu, khi gửi cho Đậu Ức Từ xem cậu còn hỏi, đây không phải hoành thánh nhỏ sao, vì sao lại gọi là biển thực?

Bột vòng chiên nóng, cắn một miếng giòn rôm rốp, Trì Tâm Tâm một hơi giải quyết hết hai cái rồi xì xụp mấy ngụm sữa đậu, vừa đặt bát xuống là ợ một tiếng đầy thỏa mãn. Cuối cùng cũng ấm lên rồi.

“Ăn nhanh lên, ăn xong còn phải đi mua giày nữa.” Chị giục Đậu Ức Từ vẫn đang cắm đầu vào điện thoại, cả nửa ngày chưa động đũa. “Nhắn tin với ai mà chăm chú thế?”

Tư Triết vừa trả lời là nhìn qua màn hình thôi đã thấy thơm rồi, bảo Đậu Ức Từ gọi nhiều thì ăn nhiều một chút, đừng lãng phí.

Đậu Ức Từ gõ chữ bằng một tay, không cẩn thận đánh sai pinyin, lại phải xóa đi đánh lại, miệng lấp liếm:

“Bố em.”

Nhiệt độ trung bình ở Hạ Môn đến cuối tháng mười vẫn ở mức hai mươi bảy độ, lung linh sắc màu, cây cối xanh tươi, hoàn toàn khác sự xơ xác điêu linh phương Bắc.

Dạo gần đây, mỗi ngày Đậu Ức Từ đều nhận được một bức ảnh từ Tư Triết. Cây phượng ở đại lộ Thị Phủ, cây đa tía ở đường Hồ Tân Bắc, cây phượng hoàng đỏ ở đường Hạ Hòa, dương tử kinh (3) ở đường Hạ Tường Tây cậu đều đã thuộc nằm lòng, lúc rảnh thì lên mạng tra bản đồ, tưởng tượng dáng vẻ Tư Triết đi qua những nơi ấy, tranh thủ thời gian dừng đèn đỏ ở con phố, con đường nào đó chụp những nhành hoa, những tán cây đó rồi dựa vào những manh mối ấy vẽ nên quỹ đạo cuộc sống thường ngày của anh.

Hôm nay là hoa tử vi trên đường Tiên Nhạc. Mùa hoa đã qua, mùa quả vừa tới, lá đỏ rực rỡ giăng kín cành cây, còn lộng lẫy hơn mặt trời.

Tanaka: Tôi thích hoa này nhất, nở từ mùa hè đến mùa thu, chẳng bao giờ ganh đua vào mùa xuân với trăm hoa.

Đậu Ức Từ chưa kịp trả lời anh đã gửi thêm một câu: Có nét giống em.

Chỉ hận không thể xem đi xem lại từng chữ từng nét, đọc đi đọc lại, cảm nhận đi cảm nhận lại, mà tim đập mạnh quá, xấu hổ ghê. Đậu Ức Từ vội bỏ điện thoại xuống, uống một ngụm sữa đậu di chuyển sự chú ý, tránh để người khác nhìn ra cơ mặt mình sắp mất kiểm soát mà cười khúc khích.

Trì Tâm Tâm đã ăn sạch bong, vì không ai để ý đến nên chị đành ngồi chống cằm ngơ ngẩn một mình, tâm hồn đã phiêu du đến vũ trụ.

Vừa ngẩng đầu lên, Đậu Ức Từ liền bắt gặp bộ dạng suy tư thường ngày của chị, song cậu vẫn cảm giác dường như cô gái này có chỗ nào hơi khác lúc trước. Chị còn giống một đóa hoa né tránh mùa xuân lén lút hé nở hơn cậu. Đậu Ức Từ nhìn mãi nhìn mãi, bỗng thấy chua xót trong lòng, lại nhớ đến bài “Ngày xuân đi ngắm một người” của cụ Thẩm Tòng Văn. Tuy bây giờ không phải mùa xuân, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà nói với Trì Tâm Tâm:

“Đừng mua giày bệt nữa, đi đôi này cũng được mà, đẹp lắm, làm anh ấy bất ngờ đi.”

Trì Tâm Tâm còn dễ dụ hơn trẻ con ba tuổi, mặt mày lập tức tươi hơn hớn, hai mắt sáng bừng:

“Thật hả? Nhưng không đi nổi thì làm thế nào?”

Đậu Ức Từ nghĩ một lát:

“Vậy thì tìm chỗ nào ngồi, không phải đi là được?”

Chỗ nào bây giờ? Quán cafe? Cứ ngồi mãi, cứ uống mãi hả? Thế thì sẽ phải chạy vào nhà vệ sinh suốt. Trì Tâm Tâm thấy không ổn:

“Với cả, ngộ nhỡ hết chuyện để nói thì ngại lắm.”

Chỗ nào có thể ngồi mãi, vừa ấm mà vừa không thấy chán, còn có thể làm gì đó thú vị cùng nhau nhỉ? Đậu Ức Từ ở nhà suốt, không biết trò tiêu khiển nào, nghĩ mãi nghĩ mãi, vắt cả óc, cuối cùng cũng tìm được một nơi mà mình cho rằng vô cùng phù hợp, một nơi tuyệt diệu.

“Có rồi! Quán net!”

Trì Tâm Tâm: ?

Chú thích:

  1. Khi vua, chúa, thái hậu, hoàng hậu rời đi.
  2. Bột đậu xanh lên men xào.
  3. Việt Nam còn gọi là hoa móng bò.
Madoufu

Bình luận về bài viết này