Đại lí du lịch trong ngõ lại tổ chức hoạt động thúc đẩy doanh số cuối mùa. Sau khi tan làm, Đậu Bảo Tuyền đứng trước cửa chưa tới năm phút đã bị dụ dỗ rồi động lòng với chuyến đi Quý Dương, thác nước Hoàng Quả Thụ và làng người Miêu ngàn hộ Tây Giang năm ngày bốn đêm. Đáng tiếc ông không rảnh, mặc dù bây giờ công việc quản lí hộ khẩu đã nhẹ nhàng hơn không ít, nhưng có câu thế nào nhỉ? Cảnh sát có thể không có ngày nghỉ, nhưng ngày nghỉ tuyệt đối không thể không có cảnh sát. Muốn nghỉ phép hả? Đợi nghỉ hưu rồi tính.
Không đi du lịch được, uống chút rượu giải sầu thì được. Rượu gạo lâu năm trong nhà vẫn còn non nửa bình. Ra khỏi đại lí du lịch, Đậu Bảo Từ quay ngược lại đi siêu thị mini, mua nửa cân má lợn, hai túi lạc rang gia vị, miệng ngâm nga, suốt dọc đường nghe hàng xóm gọi hết “bác Đậu” đến “cảnh sát Đậu”, tung tẩy về nhà. Vừa qua cửa đã thấy một đôi giày dưới đất, Đậu Bảo Tuyền đặt đồ trong tay lên bàn, hỏi vọng vào trong phòng:
“Hôm nay cơn gió nào thổi ông trẻ đến đây thế ạ?”
Đậu Ức Từ không biết đang làm gì bên trong, chỉ nghe tiếng cậu hỏi:
“Bố, chỗ ảnh hồi nhỏ của con đâu ạ? Sao không thấy trên giá sách?”
Ảnh á? Ảnh gì cơ? Đậu Bảo Tuyền nhất thời chưa kịp phản ứng, vừa đi về phía phòng Đậu Ức Từ vừa nghĩ, không để ý giẫm trúng đồ, nhặt lên thì thấy là một con quay, khi ngẩng đầu lên lần nữa còn tưởng có trộm vào nhà.
Ông nhìn căn phòng bừa bãi, hỏi Đậu Ức Từ đang lục lọi hết ngăn kéo đến tủ:
“Hỏi khí không phải chứ ông đang làm gì thế ạ? Đào mộ tổ tiên à?”
“Con đang tìm album.” Đậu Ức Từ đang mải tìm, không thèm quay đầu nhìn ông. “Cái quyển có ảnh hồi cấp hai của con ấy, bố cất đâu rồi ạ?”
Đậu Bảo Tuyền ngẫm nghĩ một lúc:
“Chắc là để dưới giường đấy.”
Ông cũng chẳng buồn quan tâm:
“Tìm cái đấy làm gì? Anh ăn chưa? Có ăn cơm nhà không? Ăn thì để bố làm mấy món rồi nhắm tí nhé?”
“Ăn ạ.” Đậu Ức Từ trả lời rất dứt khoát, lục lọi giá sách xong thì bò xuống đất lục lọi cái hòm dưới giường.
Mười phút sau, tiếng máy hút mùi trong bếp vang lên, tiếp theo đó là tiếng xào rau trong nồi. Đậu Ức Từ ngồi bắt chéo chân trên giường, hơi thấp thỏm chụp lại tấm ảnh gửi cho Tư Triết, căng thẳng nhìn inbox chằm chằm đợi tin nhắn, rất nhanh đã nhận được phản hồi từ anh.
Tanaka: Giống hệt với kí ức của tôi, đáng yêu ghê.
Đậu Ức Từ thở phào, ôm điện thoại chui vào chăn, xem đi xem lại tin nhắn, người cũng lăn lộn qua lại trên giường theo.
Ò Ò: Còn có ảnh hồi bé hơn nữa cơ.
Tanaka: Mấy tuổi? Hồi còn là bé con hở mông hả? Cho tôi xem nhanh lên.
Ò Ò: Không cho.
Tanaka: [tủi thân] Để tôi tự tưởng tượng vậy.
Đậu Ức Từ cười trộm.
Thật là, trước đây sao không phát hiện ra chat chit vui và thú vị tới nhường này chứ?
Lại lần nữa cảm thấy nuối tiếc, đúng là phí phạm bảy năm kia mà…
Chính vào lúc Đậu Ức Từ sắp xoắn thành quẩy, Đậu Bảo Tuyền gọi cậu ra ăn cơm. Cậu đáp vâng một tiếng, lật người xuống giường, đi đến trước bàn ăn, ngồi xuống tiếp tục trả lời tin nhắn của Tư Triết. Hai người đang nói về Trì Tâm Tâm. Nghe Đậu Ức Từ bảo chị hẹn Lâm Vũ đi quán net, còn đưa chị đến tận cửa quán net, phản ứng đầu tiên của Tư Triết là gửi một tràng dấu chấm qua.
Đậu Ức Từ lại thấy không có gì không ổn cả.
Ò Ò: Chị í thông minh lắm, chắc chắn sẽ học được ngay thôi. Nhỡ đâu Lâm Vũ cũng thích chơi game, thế thì vừa khéo thành team hai người còn gì?
Tư Triết đúng là đã từng nói bảo Trì Tâm Tâm đừng chỉ nói về mỗi sở trường hay mối quan tâm của mình khi ở cùng Lâm Vũ, có thể thử phát triển mối quan tâm, sở thích chung với anh ta, làm sai cũng không sao, tạo cơ hội cho đối phương dạy mình còn tốt hơn.
Nói vậy cũng không sai, nhưng mà…
Bỏ đi, ai yêu vào chẳng ngốc nghếch ngớ ngẩn, làm gì có cách tốt nhất với tệ nhất, không thử làm sao biết là đúng hay sai.
Lại nói thêm một lúc, Đậu Ức Từ phải ăn cơm, đành bai bai Tư Triết. Đậu Bảo Tuyền lấy hai chén rượu ra, rót đầy cho mình và cậu, hai bố con cụng chén:
“Sen nhỏ mới thấy góc nhọn, rượu nay uống già kính trẻ, làm một chén.”
Nói rồi dốc cạn.
Đậu Ức Từ cũng uống cạn, cay đến mức nóng cả ruột ứa nước mắt, vội vàng gắp thức ăn.
“Nếu con không về, bố định tự nhắm tự uống luôn đúng không? Có chuyện vui gì hay sao ạ?” Cậu vừa ăn vừa hỏi bố mình.
Đậu Bảo Tuyền cườihì hì:
“Không giấu gì anh, có thật.”
“Dạo trước giúp Tiểu Tôn chuyển tiệm, cô ấy nuôi con một mình, cứ đẩy xe bán mãi cũng không phải kế lâu dài, có cửa tiệm sẽ ổn định hơn trước. Đấy, hôm nay vừa khai trương xong, ngày đầu tiên, nãy cô ấy gọi điện tới kể buôn bán được lắm.”
Tiểu Tôn? Đậu Ức Từ nghĩ một lúc mới nhớ ra:
“Cô Tôn bán bánh bao với quẩy ấy ạ?”
“Đúng rồi.”
“Thế sao mình không tới quán cô ấy ăn ạ?”
Đậu Bảo Tuyền lại làm một hớp rượu, đặt chén xuống chép môi:
“Tính làm loạn chắc, người ta khai trương ngày đầu, không biết bận đến mức nào, với cả đến đấy cô ấy chắc chắn không lấy tiền, ngại lắm chứ!”
Đậu Ức Từ gật đầu:
“Vậy cũng phải.”
“Nhỉ, hai bố con mình ngồi với nhau cũng được mà. Nào, thêm chén nữa, chưa đến ba chén thì không thôi, rượu này của bố đắt lắm đấy.”
…
Nửa tiếng sau
Rượu gạo quý báu không còn lấy một giọt, trên bàn có thêm một chai Thông Châu Lão Giáo.
Đậu Ức Từ chụp gửi cho Tư Triết, Tư Triết trả lời: Ghê, bình sứ cơ đấy, ở thành Cổ Nguyên Tống Trang cũng chưa chắc đã mua được.
Lại gửi thêm một tin: Uống ít thôi bé tiên rượu, tôi không yên tâm.
Đậu Ức Từ thấy rất kì lạ, rõ ràng cách nhau xa như vậy, nhìn không thấy sờ không tới, nhưng mỗi một chữ của Tư Triết, dù chỉ là một dấu câu cũng đủ khiến cậu như đã uống say, cảm giác như anh đang ở ngay trước mặt, đang chuyện trò với cậu, đầu nặng chân nhẹ, tim đập thình thịch, đập loạn xạ lung tung.
Ò Ò: Không sao, có bố em mà.
Tanaka: Không có tôi.
Bây giờ lại có cảm giác đầu bị cái gì mềm như bông đập vào, chóng mặt quá chóng mặt quá…
Đậu Bảo Tuyền bên cạnh vẫn đang thao thao:
“Trong rượu vũ trụ lớn, trong hũ tháng ngày dài…”
Đậu Ức Từ gục đầu gõ chữ: Vậy em không uống nữa.
“Thôi thôi, không uống nữa đâu.” Cậu đặt điện thoại xuống, gạt chén đi, mặt đỏ bừng, nấc lên, lấy hết đồ trong túi áo ra — chìa khóa xe, gương cầm tay Trì Tâm Tâm để quên trên xe, mấy mẩu giấy và vé gấp lại với nhau — đặt hết lên bàn:
“Con đi tắm rồi ngủ đây, bố uống một mình với trăng đi.”
Đậu Bảo Tuyền liếc qua một lượt, không để ý gì khác, chỉ nhặt một tờ giấy rồi mở ra xem:
“Phiếu ưu đãi hai trăm tệ nhà hàng canh chua cá Nhị Quý…”
“Ê!” Ông gọi Đậu Ức Từ đã cởi áo ngoài chuẩn bị đi rửa mặt: “Anh không cần cái này thì biếu bố đi.”
“Gì cơ ạ?” Đậu Ức Từ lùi lại nhìn. “À, bố lấy cái này làm gì thế? Bố không thích ăn canh chua cá mà?”
“Ai bảo thế, món khoái khẩu của bố đấy.” Đậu Bảo Từ gấp tờ voucher lại, đặt cùng với tờ rơi khi nãy ông mang về từ đại lí du lịch.
Đậu Ức Từ rửa mặt xong thì tỉnh thảo hẳn, quay lại bàn, định bụng ngồi với Đậu Bảo Tuyền thêm lúc nữa. Cậu cầm tờ rơi kia lên, xem từ mặt trước sang mặt sau hết nửa ngày, đột nhiên hỏi:
“Bố, sao trước nay bố không đi du lịch bao giờ thế?”
Đậu Bảo Tuyền đang ăn lạc uống rượu, lòng lâng lâng, nói dỗi:
“Phải nuôi cục nợ to đùng như anh, tôi đi đâu được mà đi?”
Đậu Ức Từ không biết đang nghĩ gì, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ, rồi một lúc sau tự dưng lại lẩm bẩm một mình:
“Con muốn đi Hạ Môn.”
Đậu Bảo Tuyền chỉ “hả” một tiếng, sau khi tiêu hóa thông tin thì cũng lấy làm lẽ đương nhiên.
“Anh đấy, nên ra ngoài nhiều vào, tranh thủ lúc còn trẻ, muốn làm gì thì làm nấy, đừng đợi đến tầm tuổi này của bố, đi đâu làm gì cũng phải lo nọ lo kia, lực bất tòng tâm.”
Có lẽ là vì uống rượu nên máu nóng dâng trào, nhất thời xúc động, sao cũng được, không sao hết, Đậu Ức Từ chưa bao giờ cảm thấy có động lực đến thế. Đậu Bảo Tuyền vừa dứt lời, cậu đã xem số ngày phép chỉ đếm trên đầu ngón tay trong lịch, tra vé máy bay sớm nhất rồi.
Thấy cậu không giống chỉ nói chơi, Đậu Bảo Tuyền có chút tò mò:
“Sao lại muốn đi Hạ Môn? Mùa này có bao nhiêu chỗ để đi mà.”
Chuyện này cũng không đáng phải nói dối, Đậu Ức Từ đáp nửa thật:
“Con có người bạn ở đấy có thể đưa con đi thăm thú.”
“À, vậy anh phải mang cho người ta ít đồ đấy, đừng tay không đến làm phiền người ta.” Đậu Bảo Tuyền nói.
Mang đồ? Mang cái gì mới được nhỉ? Tư Triết thích gì? Bố mẹ anh thích gì? Đậu Ức Từ đứng suy nghĩ trước mặt Đậu Bảo Tuyền, nhìn Đậu Bảo Tuyền đến mức ông phát sợ, khiến trong đầu ông tràn ngập dấu hỏi.
“Anh nhìn bố làm gì? Bắc Kinh cần bố, nhân dân Bắc Kinh cần bố. Đừng có nhớ nhung bố rồi đem bố đi tặng, Đảng và tổ quốc sẽ không đồng ý đâu.”


Bình luận về bài viết này