Riêng đi đường đã mất trọn một tiếng, Trì Tâm Tâm nắm chặt vô lăng, nghển cổ xem rốt cuộc đằng trước xảy ra chuyện gì, cái chân đi giày thể thao hết đạp phanh lại nhả ra, xe cứ nhích rồi nhích, giật đến mức Đậu Ức Từ buồn nôn.
“Tiêu rồi tiêu rồi, không kịp rồi, lát nữa về thể nào cũng bị mắng nữa.” Chị tranh thủ chuồn ra ngoài giờ nghỉ trưa, không ngờ giữa trưa mà đường tắc thế này.
“Em đã bảo là ngồi tàu điện ngầm đi mà.” Đậu Ức Từ xé một gói ô mai mơ ra ăn một viên rồi đưa chị một viên. “Cũng có phải trẻ con ba tuổi đầu không biết chữ đâu, sao mà phải tiễn.”
Không có chuyện lái xe ở Bắc Kinh mà không cáu, nhà triết học cũng không ngoại lệ. Trì Tâm Tâm mếu máo từ chối:
“Không ăn đâu không ăn đâi, càng ăn càng đói.”
Đậu Ức Từ cũng chẳng còn cách khác, đành nói chuyện với chị, giúp chị ổn định tâm trạng:
“Tối nay hai người định làm gì đấy?”
“Đi A33 xem talkshow.”
“…” Đậu Ức Từ hơi bất ngờ. “Chị hết sợ ồn rồi à?”
Trước mặt dường như đã giãn ra tí xíu, Trì Tâm Tâm bất chấp tháo nốt chiếc giày cao gót ở chân còn lại ra, hất sang chỗ chân Đậu Ức Từ:
“Lâm Vũ thích, bảo là thường xuyên xem những chương trình như thế này có thể rèn luyện khả năng ăn nói, nâng cao sự tự tin, làm nóng tư duy, có ích cho công việc của anh ấy.”
Đậu Ức Từ bán tín bán nghi:
“Thật á? Thế với chuyện yêu đương thì sao? Có giúp ích gì không?”
“Chắc là có, ít nhất cũng học được mấy câu dùng khi hết chuyện nói.”
Đáng tin cậy đấy, Đậu Ức Từ như được khai sáng, vội vàng lấy điện thoại ra tra, không tìm thấy talkshow, chỉ tìm thấy một đống kịch tướng thanh (1) và bình sách (2), cậu thầm nghĩ cũng từa tựa nhau, bèn tải mấy đoạn về để lên máy bay nghe.
Trì Tâm Tâm lái xe rất khá, giỏi hơn Đậu Ức Từ nhiều, nhưng mỗi lần gặp Lâm Vũ chị đều sẽ đi tàu hoặc xe buýt, hôm nay chỉ vì đưa Đậu Ức Từ đi nên mới lôi con Audi thất sủng đã lâu ra, định đến tối thì vứt ở bãi đỗ xe của thư viện, gọi tài xế của bố chị đến lấy.
Mới đầu Đậu Ức Từ còn không hiểu lắm, cậu đoán Trì Tâm Tâm làm vậy đơn giản chỉ vì điều kiện kinh tế của Lâm Vũ không tốt bằng chị, chị chỉ đang để ý tới lòng tự tôn của một người đàn ông, nhưng Tư Triết lại cho rằng đó là biểu hiện của sự tự ti.
Chị ấy tự ti á? Chị ấy có gì đáng tự ti nhỉ? Học vấn cao, gia cảnh tốt, ngoại hình tuy không đẹp như tiên nhưng cũng không tầm thường đến mức ném vào đám đông là biến mất, dù có đội trên đầu cái danh tiến sĩ khiến người khác ngước nhìn e ngại đi chăng nữa thì cũng chỉ có chuyện chị không để mắt đến chứ làm gì có chuyện bị soi mói.
Tuy nhiên Tư Triết đã đúng, có thể đời sống vật chất và thế giới tinh thần của Trì Tâm rất đầy đủ, nhưng kinh nghiệm tình cảm bằng không. Đậu Ức Từ không hiểu là vì Trì Tâm Tâm chưa từng nói với cậu rằng trong mắt bản thân chị chỉ là một cô nàng mọt sách sở hữu cái mang tên “trí tuệ” nhưng đến làm nũng, thả thính ra sao cũng không biết, một tiểu thư nhà giàu không có sức hấp dẫn sống trên mây trên gió mà thôi.
Đi qua cầu Tam Nguyên tình hình mới dần chuyển biến tốt, các tài xế đã nén giận quá lâu, đồng loạt giẫm ga mạnh nhất có thể, chẳng thèm xót tiền nữa.
Còn hai mươi phút là cửa lên máy bay đóng, xe tiễn khách không được dừng lâu, Trì Tâm Tâm kéo cửa sổ xuống, hét lớn sau lưng Đậu Ức Từ đang chạy như điên từ bên kia đường:
“Đừng quên đấy, không tìm thấy thì gọi điện cho ông chủ để ông ấy đến đón nhá!”
Đậu Ức Từ không kịp quay đầu, cũng may tối qua đã check in online, cũng không có hành lí kí gửi. Khi qua cửa an ninh các hành khách khác thấy cậu sốt ruột liền để cậu chen hàng, không ngờ sau khi vào cậu vẫn bị nhân viên an ninh giữ cả người lẫn túi lại.
“Đây là gì?” Anh chàng ngồi trước máy quét nhìn Đậu Ức Từ lấy một cái hộp bảo quản đồ ăn đã bịt kín từ trong ba lô ra.
“Tương chiên để trộn mì.” Đậu Ức Từ thật thà trả lời, đưa hộp cho họ kiểm tra.
Nhân viên an ninh đón lấy xem xét kĩ càng, lướt qua mấy lần rồi ngửi thử, thấy cái hộp được bọc kín ba lớp trong ba lớp ngoài rất chặt nên không bắt cậu mở ra.
“Đồ này không xách tay được đâu, anh mang đi kí gửi đi.”
Hỏng rồi, chuẩn bị tới lui, sao lại quên mất còn có cái này chứ…
“À, nhưng mà…”
Không có nhưng mà gì cả, không cho mang là không cho mang. Hộp tương to đùng mà Đậu Bảo Tuyền bò dậy chiên từ sáng sớm dưới sự uy hiếp của con trai còn chưa đi khỏi Bắc Kinh đã bị chuyển tới thùng rác sân bay.
Lần đầu tiên đi xa một mình còn rơi vào hoàn cảnh thê thảm nhường ấy, mất đồ rồi suýt nữa lỡ chuyến bay, có trải nghiệm nào bi đát, khiến người ta muốn khóc hơn thế này không? Nhưng đến thời gian khóc Đậu Ức Từ cũng không có, cửa lên giục ba lần cậu mới tới nơi, khó khăn lắm mới lên được máy bay lại phát hiện chỗ ngồi cạnh cửa sổ của cậu đã bị một người phụ nữ có con nhỏ chiếm mất, đối phương yêu cầu cậu đổi chỗ với chồng mình một cách rất lịch sự nhưng không quá khách khí để một nhà ba người họ ngồi với nhau cho tiện chăm con.
Khoang hành khách đã kiểm tra xong, máy bay sắp sửa cất cánh, Đậu Ức Từ thật sự không còn sức thương lượng nữa, đành ngồi hàng sau, lách qua bên cạnh một anh trai vai rộng bụng to.
Theo tiếng động cơ đùng đoàng, máy bay cuối cùng cũng từ từ bay lên rồi bước vào trạng thái cân bằng. Đậu Ức Từ chẳng còn tâm trạng gì nữa, không muốn ăn cũng không muốn nghe tướng thanh, cứ ngồi ngơ ra, trong lòng nhớ về căn hộ nhỏ xinh của cậu, văn phòng bật sẵn máy sưởi và Trì Tâm Tâm cầm điện thoại ngắm trai, nhớ về hộp tương chiên với số phận bi thảm và thành phố cậu chưa từng rời xa từ nhỏ đến lớn đã trở thành một hộp cát, một chấm bé xíu kia, một nỗi buồn không tên tức thì thay thế sự háo hức và thấp thỏm vốn nên có, khiến khoang mũi cậu cay cay, khóe mắt ngấm ngầm hoe đỏ.
Sự buồn bã kéo dài khá lâu, trong khoảng thời gian ấy, chị gái tiếp viên hàng không đẩy xe phát đồ ăn cho mọi người, Đậu Ức Từ chỉ lấy một chai nước, chịu đựng việc người bên cạnh không ngừng đụng vào khuỷu tay cậu, đứa bé hàng trên quấy khóc mãi không dứt, đến khi cơ trưởng thông báo tiến trình bay với hành khách.
“Kính thưa quý khách, máy bay của chúng ta đã khởi hành được bốn mươi lăm phút, chúng ta sẽ tới điểm đến là sân bay quốc tế Sơn Khi thành phố Hạ Môn trong vòng ba mươi phút nữa.”
Sắp tới rồi sao… Nghe giọng nói tròn vành rõ chữ truyền tới từ loa phát thanh trên đầu, Đậu Ức Từ cuối cùng cũng nhớ ra mục đích chuyến đi lần này của mình — cậu đang đến gần hơn với Tư Triết, đến gần nơi mà cậu khao khát đã lâu như một chú chim di trú vượt qua đông lạnh để theo đuổi mùa xuân.
Hóa ra đây chính là nơi anh sống, đã sang tháng mười một mà vẫn mơn mởn sắc xanh, không khí trong lành sảng khoái. Ra khỏi sân bay, Đậu Ức Từ bị gió tạt vào mặt tỉnh táo hẳn, bớt căng thẳng hơn chút. Dưới ánh chiều tà, cậu hít thở thật sâu, nếm thử hương vị bát ngát từ biển cả, ẩm ẩm, mặn mặn, có chút tanh, có chút khác biệt, là những con sóng cuộn trào, những con ốc nhả cát, hải đăng và hải đảo, bài ca không bao giờ tắt trên những chiếc thuyền đánh cá.
Rõ ràng rất xa lạ mà lại như trùng phùng.
Đến tận giây phút này, cậu mới cảm nhận được trải nghiệm mới mẻ chưa từng có mà du lịch đem tới.
Chỗ Trì Tâm Tâm đặt có tên là Tằng Thố Ang, Đậu Ức Từ không hề nghi ngờ đề xuất của chị, trước khi đi cũng chẳng buồn tra. Nhưng khi taxi chở cậu đi qua hết đường hầm này lại đến đường hầm nọ, đi lên cầu băng qua biển lớn, sắp bốn mươi phút rồi vẫn chưa tới nơi, cậu bắt đầu hối hận vì không nghĩ kĩ, sao mình lại chấp nhận để một người vốn chưa từng đặt chân đến Hạ Môn như chị sắp xếp chứ? Bên ngoài xe trời đã tối, phía trước đèn đường bắt đầu thưa thớt hẳn. Đậu Ức Từ càng ngồi càng căng thẳng, không kìm được hỏi:
“Bác tài, còn bao xa nữa thế ạ?”
Tài xế bập bẹ nói tiếng Phổ thông:
“Sắp tới rồi.”
Bác ta nhìn Đậu Ức Từ một cái qua kính chiếu hậu:
“Đừng có lo, tui không lừa cậu đâu.”
Đậu Ức Từ:
“Dạ?”
Taxi cuối cùng cũng dừng trước một cái cổng vòm lớn, Đậu Ức Từ xuống xe nhìn kên, chỉ thấy chính giữa cổng treo một tấm biển, bên trên viết ba chữ “Tằng Thố Ang” lớn, hai bên trái phải là nhà hàng hải sản, dưới biển toàn là du khách ra vào, người đi tấp nập, đèn đóm sáng trưng, rao bán không ngớt, cánh gà, mực viên, chiên rán nướng muốn gì có nấy, tiếng nhạc nhảy xập xình inh tai, quẩy tung sự yên bình trong đêm của làng chài nhỏ.
“…Muốn yêu thì tới, sóng dữ là thái độ, sóng dữ nhấp nhấp nhô nhô, sóng dữ sóng dữ…”
Đậu Ức Từ:
“…”
Có thật là đến đúng chỗ không?
Hai bài hát trôi qua, Đậu Ức Từ đứng tại chỗ đờ đẫn hồi lâu, âm thầm thở dài, giở số điện thoại của ông chủ nhà nghỉ mà Trì Tâm Tâm đưa ra, nhìn dãy số đó tần ngần hết nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhấn gọi.
Hôm nay Tư Triết rất bận, tin nhắn gần đây nhất là từ sáng nay. Đến tận giây trước khi lên máy bay, Đậu Ức Từ vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với anh, cũng không buồn hỏi anh có rảnh hay không, tiện hay không, muốn hay không đã vô duyên vô cớ tự chạy đến đây rồi.
Từ đầu đến cuối suy nghĩ của cậu đều rất đơn giản — nếu Tư Triết rảnh thì hẹn ra ngoài gặp nhau, không rảnh thì cậu cũng có thể tự đi thăm thú khắp nơi, không làm phiền anh, gây rắc rối cho anh nữa.
Nhưng bây giờ cậu lại mong được nhìn thấy Tư Triết hơn bao giờ hết rồi xin anh đưa cậu đi khỏi cái nơi ồn ào đến bất an này.
Cậu cân nhắc từ ngữ rất lâu.
Hi, chào buổi tối, em đang ở Hạ Môn, tại dạo gần đây rảnh nên đến xem thử, nơi đây đúng là không tệ.
Em đến Hạ Môn rồi nè! Ngạc nhiên không, bất ngờ không?
Anh đoán xem em đang ở đâu? Haha, đoán không ra chứ gì! Em đang ở Hạ Môn.
Đúng rồi, suýt nữa quên nói với anh, anh đoán xem thế nào? Em trúng giải thưởng của đại lí du lịch, phần thưởng là một chuyến đi Hạ Môn năm ngày, thế là em đã đến…
Đứng lâu quá mỏi nhừ thắt lưng, Đậu Ức Từ ngồi xổm dưới một cây đa lớn, cầm điện thoại viết viết xóa xóa, vừa viết được một nửa thì Tư Triết gọi điện tới.
Ngón trỏ đang gõ trên màn hình của Đậu Ức Từ ấn vào nút nhận một cách chuẩn xác.
“Alo…”
“Đang làm gì thế?” Giọng Tư Triết hơi khàn, giống như cuối cùng cũng lấy được hơi sau một màn tranh luận kịch liệt. “Chỗ tôi mưa rồi.”
Đậu Ức Từ ngẩng đầu lên, một giọt mưa vừa hay rơi xuống giữa hai đầu lông mày cậu.
“Em… em đang ngắm mưa, ngắm mưa của anh, mưa của Hạ Môn…”
Tư Triết bị câu nói không rõ nghĩa của cậu chọc cười:
“Mưa của tôi á? Cẩn thận đừng để bị ướt nhé.”
Đậu Ức Từ cảm thấy hơi tuyệt vọng:
“Ướt mất rồi…”
“Tư Triết…” Cậu mở miệng mới phát hiện mình chưa từng gọi thẳng tên Tư Triết, nhưng không phát hiện ra giọng điệu của bản thân hơi giống như đang làm nũng. “Anh có thể đến đón em được không… Em đang ở Hạ Môn, em không mang ô.”
Người ở đầu dây bên kia rõ ràng là đã đứng hình. Sau một hồi tĩnh lặng, Đậu Ức Từ nghe rõ tiếng rồ ga khởi động của phân khối lớn, hình như không giống phát ra từ ô tô lắm.
“Gửi định vị cho tôi.” Tư Triết nói trước khi đội mũ bảo hiểm, hạ tấm chắn xuống. “Tìm chỗ nào trú trước đã, mưa ở Hạ Môn không giống những nơi khác lắm, phải hai người dầm cùng nhau mới được.”
Chú thích:
- Một loại hài kịch của Trung Quốc với nội dung thường là châm biếm.
- Hình thức kể chuyện trong các quán trà hay thấy trong phim cổ trang.


Bình luận về bài viết này