Chương 2: Hề Sơn

By

Khoảnh khắc ấy, Trì Niệm không rõ luồng nhiệt nóng hổi trên cánh tay cậu đến từ vạt nắng cuối ngày hay là hơi ấm từ bàn tay người đàn ông đeo kính râm. 

Anh mặc một chiếc áo phông đen trơn, găng tay chống nắng che kín tới đốt ngón tay thứ hai, bàn tay giữ thật chắc lấy Trì Niệm, kéo cậu từ dưới đất lên. 

Từng cụm mây trắng trên đỉnh núi cao vời vợi chìm xuống, bầu trời cứ thế tối dần, chỉ duy vầng tịch dương thấp thoáng vẫn đương ánh lên vài tia nắng. 

Lúc được ngoại lực từ cánh tay kéo lên, vũng nước tuyệt vọng nhớp nhúa đọng ở đáy lòng Trì Niệm bỗng nổi bong bóng rồi gợn sóng lăn tăn. Giây phút đứng lên, chân cậu mềm nhũn, ban nãy ngồi nên không cảm thấy gì, lúc đứng mới phát hiện không biết từ bao giờ chân đã tê bì, như thể thất lạc nửa thân dưới vậy. Trì Niệm cúi gập xuống, né tránh ánh mắt của người trước mặt, muốn bóp cẳng chân, cố gắng tỏ ra mình không khó chịu tới thế. 

Song đã xui là xui tận mạng, cậu còn chưa chạm vào, nơi ấy đã co rút mấy cái. Trì Niệm kêu lên một tiếng xuýt xoa, suýt nữa lại chảy nước mắt vì đau – cậu cực kì sợ đau, nếu không chưa biết chừng đã chọn cách nhanh gọn và dứt khoát hơn để kết liễu đời mình. 

Cái dáng chân co chân duỗi trông mới vụng về làm sao, đã thế cánh tay còn bị người kia túm chặt lấy, giờ lại thêm chuyện chuột rút, Trì Niệm càng hoang mang tợn, muốn bật nhảy tại chỗ mấy cái cho hết mà sợ mất thể diện. 

Dường như nhìn ra cậu không thoải mái, người nọ giữ im lặng, chỉ dồn phần lớn trọng tâm của cậu sang cơ thể mình. 

Hai người càng sát lại gần nhau hơn, ở khoảng cách chỉ tính bằng gang tấc, Trì Niệm ngửi thấy mùi bột giặt thoang thoảng, vì được hun lên dưới nắng nên cứ vấn vít mãi, mặc cho gió lay. Vừa phân tán bớt sự chú ý sang nơi khác, cơn đau do chuột rút ở bắp chân liền dịu đi phần nào. 

Thấy sắc mặt Trì Niệm đã khá hơn sau một hồi đứng co chân, khóe môi người nọ càng cong thêm. Anh cất tiếng hỏi cậu:

“Còn đi được không?”

Trì Niệm gật đầu, vịn vào anh rồi thử đứng thẳng người. Song, ngay khi chân cậu vừa chạm đất, cơn đau tê dại như bị điện giật liền xộc từ gang bàn chân lên hông. Cậu kêu “ái” một tiếng, bóp bắp chân vài cái theo phản xạ. 

“Vẫn chưa đỡ hả?” Người đang đỡ cậu nói, nhìn bộ dạng yếu ớt của cậu rồi cười. “Ngồi lên xe tui đi, xoa bóp một lúc là khỏi.”

Đặt vào hoàn cảnh khác thiếu đứng đắn hơn, lời đề nghị như vậy đến từ một người xa lạ sẽ mang lại cảm giác đang ám chỉ này kia, nếu không phải vì trừ bọn họ ra nơi đây chẳng có lấy một vật sống, khả năng cao là Trì Niệm đã từ chối.  

Đến nước này rồi còn nghĩ ngợi gì nữa?

Cậu thầm mắng bản thân dở hơi rồi gật đầu với người có lòng giúp đỡ kia, cuối cùng cũng khơi dậy được kí ức cơ bắp để lên tiếng, bèn lí nhí cảm ơn anh. 

“…Cảm ơn anh ạ.”

Câu cảm ơn đột ngột khiến người kia sững lại giây lát rồi mới trả lời:

“Chuyện nhỏ ấy mà.”

Trên vùng đất cao nguyên hoang vắng cách xa quốc lộ, chiếc xe jeep đang đỗ im lìm trông đến là oai vệ, ra dáng như thể đang chụp tạp chí hay đóng một bộ phim bom tấn nào đó. Họa tiết rằn ri ở vỏ có vẻ đã được sơn từ rất lâu, xe bám đầy bụi, trên lốp còn dính vài mẩu đá vụn. 

Người đàn ông đeo kính râm mở cửa sau trước rồi lập tức đóng lại.

“Ngại quá, đằng sau hơi bừa.”

Câu nói khách sáo này đã khơi dậy phần nào sức sống trong cõi lòng chết lặng của Trì Niệm. Hẳn vì quá lâu chưa chuyện trò, khi cất tiếng giọng cậu nghe cứ vụng về và xa lạ:

“Không sao ạ, cho tôi dựa một lúc là được…”

“Ngồi ghế phụ nha.” Nói đoạn, người đàn ông mở cửa cho cậu.

Gầm xe jeep hơi cao, bình thường một người cao khoảng một mét bảy mươi tám nếu tính cả giày như Trì Niệm có thể ung dung nhảy lên, song bây giờ cậu đang tạm thời được xếp vào diện “thương binh”, bên chân đau khiến cậu có muốn cũng chẳng nhảy nổi, ngược lại còn lo sẽ bị chuột rút lần nữa. 

Sau cùng người nọ vẫn phải đỡ cậu ngồi lên xe.

Trì Niệm ngồi nghiêng, thò hai chân ra ngoài xe đong đưa, cổ chân chốc chốc lại chạm nhẹ vào bên dưới cùng của ghế. Mặt cậu nóng đến độ bắt đầu cảm thấy đau, có lẽ là vì phơi nắng quá lâu nên đôi tai cũng đã nhuốm màu đỏ nhạt. 

Xoa bóp một lúc, bắp chân bị chuột rút cuối cùng cũng hết mỏi. Trì Niệm muốn cảm ơn người lạ tốt bụng, cậu vừa ngẩng đầu lên thì thấy anh đang uống nước – một tay chống lên cánh cửa đang mở rất ung dung mà còn giống người mẫu hơn những người gắng gổ tạo dáng. Ngay lúc này, trong khoảng lặng trước khi mặt trời ẩn mình sau núi, giữa biển cát vàng mênh mông với nền trời tím nhạt, Trì Niệm nhìn anh chăm chú, bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ: bây giờ mà có máy ảnh thì ảnh chụp ra sẽ không thua bất kì tạp chí hay phim bom tấn nào.

“Cậu đi một mình hả?”

Trì Niệm bối rối gật đầu, cậu đâu thể vừa được người ta giúp đỡ xong đã làm như không quen biết, bảo người ta “sống hay chết thì cũng kệ tôi” – đây là phép lịch sự tối thiểu, cậu phải tiễn người ta đi trước rồi mới nghĩ tiếp.

Người đàn ông nở một nụ cười, để lộ hàm răng trắng tinh, cứ như thể việc cậu xuất hiện nơi đây khó tin lắm vậy:

“Không có xe, cũng không mang theo hành lí, vậy cậu đi lạc hay muốn thử thách giới hạn của bản thân?”

“…Không phải vậy.” Trì Niệm lúng búng đáp.

Cậu không muốn kể, người đàn ông cũng chẳng ép. Anh quay ra đằng sau lấy một chai nước lọc cho Trì Niệm. Bắt gặp ánh nhìn hoài nghi, người đàn ông hất nhẹ cằm:

“Môi cậu nẻ rồi.”

Trì Niệm đang im lặng sờ đôi tai nóng bừng của mình, nghe vậy liền giằng lấy chai nước, vặn nắp rồi tu ừng ực mấy ngụm, sau đó vội vàng quẹt khóe môi để tránh thất thố quá đà. Với lối tư duy hồi còn yêu thằng bạn trai cũ của Trì Niệm, cậu sẽ nghĩ ngay câu nói kia có ý chòng ghẹo, nhưng người đàn ông trước mắt lại nói bằng một vẻ vô cùng chính trực, anh thật sự chỉ đang nhắc nhở cậu, “Môi nẻ sẽ chảy máu đấy.”

Cái cổ họng hết hút thuốc lại phơi gió tạm thời đã được cứu rỗi. Trì Niệm thờ dài một hơi, chút áy náy trong lòng không ngừng bành trướng. Sự tốt bụng của người lạ khiến cậu nhận ra những suy nghĩ tiêu cực vừa rồi của mình quả thực quá vô trách nhiệm. 

Vô trách nhiệm với bản thân và… với gia đình. 

Có lẽ cậu không còn cơ hội quay về đối diện với gia đình nữa, nhưng hôm nay nếu không gặp được chiếc xe này,  cuộc cãi vã xô xát căng thẳng đến độ bị đuổi ra khỏi nhà trước đó đã trở thành lần cuối cùng cậu và bố mẹ nói chuyện rồi. 

Trì Niệm bỗng cảm thấy như bị kéo xuống một đầm lầy, đã sắp cạn kiệt oxy.

“Đúng rồi, đằng kia có một chiếc xe trông như sắp thành đồng nát tới nơi, không phải là của cậu đó chứ?” Người đàn ông bất chợt lên tiếng.

Trì Niệm cắn miệng chai nước, thẫn thờ “ừm” một tiếng.

Người đàn ông tỏ vẻ vỡ lẽ:

“Hèn gì.”

 Anh khá hoạt ngôn, tính tình tương đối thân thiện, không cần biết Trì Niệm có nối dài câu chuyện không mà vẫn kể tiếp quá trình “phá án”:

“Ban nãy đi ngang qua tui đã thấy lạ rồi, dòng xe sedan đó làm sao trụ nổi trên sa mạc, sao lại dừng ở đây được… Nói là của bỏ thì không đúng, tại ở đó còn có một cái ba lô đựng khá nhiều đồ nữa. Không tìm thấy tài xế, tui kiểm tra một lúc thì phát hiện lốp xe đã nổ…”

Nghe đến đây, Trì Niệm khẳng định:

“Vâng, lốp xe bị nổ.”

“Ừ đó.” Người đàn ông gật đầu rất nghiêm túc. “Tui cứ nghĩ liệu tài xế có đi loanh quanh tìm sự giúp đỡ không, dù sao trời cũng sắp tối rồi… Tui lái đi quanh đó mấy vòng thì quả nhiên thấy cậu.”

Trì Niệm bỗng chốc bật cười, không rõ vì sao, đối với cậu cách miêu tả này còn động lòng người hơn mấy câu như “ban nãy đi ngang qua trông thấy một thằng dở hơi đang ngồi nước mắt ngắn nước mắt dài”, “sợ cậu gặp nguy hiểm nên đi tìm cậu”, v.v… Lâu lắm rồi chưa có ai dành cho cậu hai tiếng “quan tâm” – chí ít tất cả những người cậu quan tâm đều đã đồng lòng lãng quên cậu rồi. 

Cậu uống thêm một ngụm nước.

“Tôi không tìm thấy đường.”

“Cậu muốn đi đâu?”

“Không biết.” Trì Niệm mím môi. “Đằng nào cũng chẳng cần xe nữa, ra sao thì ra.”

“Ra sao thì ra hả…” Anh lặp lại lời Trì Niệm, bối rối xoa gáy loạn lên. “Vậy hay là tui chở cậu đến khu dừng chân gần nhất nha? Ở đây một mình nguy hiểm lắm.”

Trì Niệm nói:

“Việc gì tôi phải nhờ anh chở?”

“Không đi cũng được.” Người đàn ông thản nhiên đáp. “Buổi tối khu này có sói thật đó nha.”

Trì Niệm: 

“…”

Cậu đành tiếp lời:

“Vậy, vậy thì… phiền anh.”

Nghe thấy thế, người đàn ông liền gác hai cánh tay lên khung cửa, tư thế của một kẻ xâm lăng ấy cũng không khiến anh trở nên ngang tàng. Anh gạt kính râm lên, để lộ hoàn toàn khuôn mặt rồi cười với Trì Niệm một cái:

“Đừng lo, tui không phải người xấu đâu.”

Nhìn rõ tướng mạo anh, Trì Niệm ngây người một thoáng, sau đó vội vã gật đầu. 

Người xấu không thể trông như vậy được.

Mắt mày đen tuyền tựa dùng mực vẽ thành, khi anh cười đôi mắt cong như vầng trăng khuyết sẽ nhếch nhẹ lên trên, khi trông sang đôi môi sắc bén do quá mỏng cũng không khiến người khác e dè. 

Lúc này cậu mới nhận ra người đàn ông để một kiểu tóc xoăn nhẹ hơi dài, buộc túm đằng sau gáy, tóc con trước trán làm dịu bớt đường nét quá đỗi lạnh lùng, đôi vai đẫm nắng chiều trông thật êm ái và ấm áp. Hẳn anh đã ở trên cao nguyên này khá lâu rồi, làn da rám nắng màu lúa mạch, hai bên sống mũi cao thẳng còn lấm tấm tàn nhang, lại thêm mấy phần đáng yêu…

Song vì vậy nên nhất thời không đoán được tuổi tác.

Nếu đánh giá theo tiêu chuẩn của Trì Niệm, lúc đeo kính râm và khẩu trang chỉ có thể xem như vóc dáng đẹp, nửa dưới khuôn mặt cố lắm cũng chỉ được tám điểm, chứ với gương mặt mộc hiện tại mà thả vào khu Tam Lí Đồn thì khéo đám người chụp ảnh dạo trên phố sẽ nhào tới chĩa ống kính về phía anh rồi bấm máy lia lịa ấy chứ.

Nhận ra cứ nhìn chằm chằm như vậy bất lịch sự quá, cậu vội vàng dời ánh mắt. 

“…Vậy thì đi đâu.” Trì Niệm hỏi anh, đồng thời hỏi chính bản thân mình.

Người đàn ông vòng qua ghế lái, mở cửa sờ vô lăng:

“Không có đích đến hả, hay là tui đưa cậu đi?”

Đưa cậu đi, ba từ nhẹ như không, song lại chọc đúng vào chỗ yếu mềm nhất nơi cõi lòng cậu.

Trì Niệm cất tiếng:

“Dạ?”

“Gần đây có một hồ nước mặn chưa được khai phá, đi vào tầm này là vừa đẹp.” Người đàn ông ra hiệu cho cậu đóng cửa ghế phụ lại. “Đi thôi, tui đưa cậu đi ngắm hoàng hôn đẹp nhất thế gian.”

Riêng phong cảnh kèm từ “nhất” thôi đã đủ làm cậu xao xuyến, đằng này còn thêm lá bài “hồ nước mặn chưa được khai phá” phía trước. Trì Niệm không phản đối tức là đã đồng ý, cậu hỏi:

“Tôi còn chưa biết tên anh.”

“Hề Sơn.” Anh gõ lên vô lăng một cái. “Tui tên là Hề Sơn.”

Anh vẫn chưa nói hai chữ đấy là gì, Trì Niệm nghiêng đầu nhìn đường nét bên mặt nghiêng của anh, nói đùa một câu:

“Chữ ‘xi’ nào thế, nghe chẳng giống tên thật gì cả.”

Hề Sơn đáp:

“Là chữ ‘khê’ của khe suối, bỏ bộ thủy.”

Trì Niệm tiếp:

“À, tôi tên Trì Niệm, ‘trì’ là cái ao, ‘niệm’ trong nhung nhớ.”

Nghe cậu nói xong Hề Sơn gật gật đầu, bắt chước cậu giải thích ý nghĩa từng chữ trong tên gọi cho có qua có lại:

“‘Shan’ trong tên tui là chữ Sơn hay dùng nhất ấy, Thanh Thành Sơn, Ngũ Đài Sơn, Kì Liên Sơn, Hỉ Mã Lạp Nhã (Himalaya) Sơn…” 

Anh kể hết một loạt những ngọn núi nổi tiếng trong nước ra như gõ phách, Trì Niệm lắng nghe giọng nói líu lo của anh, nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Hoàng hôn, cối xay gió…

Tiếng động cơ chiếc xe jeep chạy ầm ầm bên tai.

Trì Niệm bất chợt nhớ ra, hình như trước đây cậu đã từng gặp Hề Sơn một lần.

1 bình luận cho “Chương 2: Hề Sơn”

  1. Ảnh đại diện An Nguyễn
    An Nguyễn

    Quá là iu ạ😍🫶🏻

    Thích

Bình luận về bài viết này