Chương 35

By

Mưa tháng sáu — Hồ Ca

Mưa Bắc Kinh lúc nào cũng vội đến rồi vội đi, giữa màn sấm gầm chớp giật, gió táp mưa sa, từng hạt mưa cứ như những cây chùy nặng nề giáng xuống mặt trống. Nếu so sánh, mưa Hạ Môn thật sự quá dịu dàng, quá bình yên, quá triền miên tình ý, pha lẫn vị mặn của nước biển, vị ngọt của cỏ cây, làm mềm trái tim kẻ vô tình, ướt mày mắt người hữu tình, rất khó để ta không bị cuốn vào một cuộc đơn phương với nó.

Đây chắc là cái “không giống lắm” mà Tư Triết nhắc tới. Tuy nhiên, bây giờ trong mắt Đậu Ức Từ, cái không giống không chỉ là mưa mà còn là người, Tư Triết khi dịu dàng tựa mưa phùn miên man, khi vượt mưa gió vì cậu lại trở nên bất khả kháng cự, nhưng bất luận là kiểu nào, Đậu Ức Từ đều không muốn tránh né, đều bằng lòng buông bỏ chiếc ô bảo vệ trong tay, mặc anh làm mình ướt đẫm.

Nhưng nếu để cậu nói, để cậu làm, cậu lại không nói rõ được, cũng không làm tốt được.

Mưa không lớn, chẳng hề ảnh hưởng gì đến tâm trạng ra ngoài ăn uống hay đi dạo ngắm biển trên bãi cát bên đường, còn át đi phần nào mùi kinh doanh nồng nặc quá đà xung quanh, miễn cưỡng dán hai cái mác “nghệ thuật” và “lãng mạn” lên cho nơi đây.

Không khí ẩm ướt oi nóng, Đậu Ức Từ mặc hơi nhiều, chất vải chống gió của áo khoác giống như một lớp nilon bảo quản thức ăn dán lấy da cậu, chẳng mấy chốc người cậu đã đầm đìa mồ hôi, rất khó chịu.

Vậy nên khi Tư Triết lái moto tới tìm được cậu chỉ thấy một người đang đội áo khoác ba lô đứng dưới mái một tiệm ăn vặt nhìn người khác chọn nhân mì sa tế.

Riêng chiếc xe phân khối lớn ngầu lòi đã thu hút vô số ánh mắt tò mò trầm trồ chứ đừng nói đến người lái xe, đôi chân dài như trụ trời duỗi hai bên trên mặt đất, đầu tiên đạp mạnh chân chống tắt động cơ xe, sau đó phóng khoáng nhấc lên, trượt thẳng từ xe xuống, vừa đi vừa cởi bỏ mũ bảo hiểm kẹp dưới cánh tay rồi hất tóc, gạt hết nước mưa trên quần áo bảo hộ, động tác tự nhiên nhuần nhuyễn tựa thước phim đã sàng lọc biên dựng kĩ càng, mỗi nháy đều hoàn hảo không chỗ chê.

Dưới ánh nhìn của đám đông, anh đi đến sau lưng người duy nhất không quay đầu là Đậu Ức Từ, nhìn cậu một lúc, cúi xuống chui vào cái “lán trú mưa” cậu dựng lên từ áo mình, cười hỏi:

“Đói rồi à?”

Nước mưa cũng chẳng thể gột nổi mùi hương đặc biệt của anh, dịu dàng mà mạnh mẽ, chỉ chốc lát đã vây chặt lấy Đậu Ức Từ.

Đậu Ức Từ quay sang, đầu mũi suýt chút nữa chạm đầu mũi Tư Triết, nhưng cậu không hề lùi lại mà chỉ thầm giật mình, tay cũng theo đó nới lỏng, mở to đôi mắt tròn, cứ thế nhìn cái áo rơi xuống che lấp cậu và anh.

Trong khoảnh khắc, thật không biết ai mới là người đang ôm cây đợi thỏ, còn ai là người chui đầu vào rọ.

Ít giây sau, Đậu Ức Từ chậm chạp lên tiếng:

“Ưm… mì này thơm ghê.”

Là mơ sao? Hay là anh đến thật?

Sao lại muốn hôn anh thế chứ, hôn anh được không, một chút thôi.

Nhớ anh quá, bảy năm còn vượt qua được, thế mà bây giờ lại chẳng thể chịu nổi một giây không có anh.

Chỉ cần gần thêm chút nữa, bất chấp thêm chút nữa, dũng cảm thêm chút nữa là hôn tới rồi, nhưng lúc này Tư Triết đã bỏ áo ra đứng thẳng lên, không cho Đậu Ức Từ cơ hội thử sức.

Không khí ùa vào, pha loãng sự mờ ám khi nãy.

Tư Triết không hỏi Đậu Ức Từ vì sao lại đến, cũng không hỏi gì khác, chỉ nói với cậu bằng giọng điệu có phần cưng chiều:

“Có nhịn được thêm một lúc nữa không? Tôi muốn đưa em đi chỗ khác ăn.”

Đám đông hỗn tạp xung quanh, âm thanh ồn ào, ánh sáng màn hình đều tan chảy trong giọng nói đầy từ tính và ánh mắt dịu dàng, Đậu Ức Từ cảm thấy cơn mưa này có lẽ có tính chất ăn mòn, ai dính phải sẽ biến thành một vũng nước lăn tăn, não bộ mất sạch khả năng tư duy, tứ chi lẫn cơ thể đều cạn kiệt sức lực rồi mềm nhũn, chỉ có thể hỏi gì đáp nấy, gì cũng nghe người ta, thế nào cũng được.

Tư Triết cũng bị bộ dạng vừa ngoan ngoãn vừa ngốc nghếch này của Đậu Ức Từ mê hoặc không thôi, vừa dắt cậu sang đường mấy bước đã không kìm nổi mà phải dừng lại nhìn cậu rồi hỏi:

“Có muốn nắm tay không?”

Nắm tay á? Giống… giống cặp bố con đang qua đường kia à? 

Đậu Ức Từ ngơ ngơ ngác ngác, gật đầu trước rồi nói sau, thầm nghĩ, từ khi được Trì Tâm Tâm đưa tới sân bay đến giờ phút này, khi đang đứng ở nơi đây, trông mình quả thật rất giống một đứa hay đi lạc, đã hai ba tuổi đầu rồi, mất mặt quá.

Tư Triết đi cạnh cậu, trong lúc cậu còn đang nghĩ ngợi lung tung thì đã cầm lấy áo khoác của cậu, nắm lấy tay phải cậu một cách chuẩn xác. Bàn tay anh rộng ấm, mười ngón tay thon dài, lòng bàn tay ấm áp, còn hơi ẩm. Đậu Ức Từ bất giác nắm chặt hơn một chút, sự ấm áp đó liền truyền sang người cậu, biến thành động lực khuấy động con tim, nguồn nhiệt trong máu và nhiệt độ cơ thể, khiến cậu không ngừng tưởng tượng rằng bàn tay này nhất định đã từng bắt được mưa, bắt được gió, bắt được đom đóm múa nhảy trong thơ, bắt được vì sao với ánh sáng đã ảm đạm nhưng vẫn dư hơi ấm.

Xe của Tư Triết ngầu quá, mới dựng bên đường một lúc đã có người đến xem, bàn luận không ngớt, trầm trồ không ngừng.

Đậu Ức Từ chẳng hiểu gì về xe moto, chỉ thấy trông nó như một quái thú kim loại đang rỏ nước trong đêm mưa, toàn thân tỏa ra sự hoang dã mạnh mẽ, khiêu khích bản năng chinh phục của đàn ông hơn bất cứ cám dỗ nào, khiến họ lao vào giành giật. Hồi ở Bắc Kinh cậu cũng từng thấy xe moto trên đường cái, không biết là Harley hay Yamaha, nhưng không giống chiếc này của Tư Triết, thiết kế tối giản, ngoại trừ đèn và gương chiếu hậu thiết yếu ra thì không trang bị rườm rà gì, không giống mấy cái xe lòe loẹt trên đường. Có điều một cái xe moto ngầu như vậy lại gắn thêm một chiếc mũ bảo hiểm màu hồng, đến người chẳng có gu thẩm mĩ gì lắm như Đậu Ức Từ cũng thấy khập khiễng quá thể.

Đúng là “Người đẹp và quái thú” phiên bản cyberpunk mà.

Mưa vẫn đang rơi, áo khoác của Đậu Ức Từ tuy dày nhưng không chắn gió, Tư Triết bèn cởi áo mình ra khoác lên cho cậu, lấy cái mũ hồng kia đội cho cậu, ai ngờ nhóc con trước giờ luôn nghe lời lần này lại hơi kháng cự, lùi về sau nửa bước để né.

“…”

Không muốn Tư Triết hiểu lầm, Đậu Ức Từ vội vàng giải thích đầy khó nhọc:

“Cái này dẹo quá…”

Tư Triết nín cười, kiên nhẫn nói với công tử Bắc Kinh trên mặt đang ghi rõ mồn một câu “em là đàn ông”:

“Lúc em gọi điện tới tôi vẫn đang ở ngoài đảo, vội đi đón em nên đành mượn của ông chủ tiệm tạp hóa, chịu khó chút vậy, không đội thì không an toàn.”

Rồi dỗ cậu:

“Lúc về sẽ mua cho em cái ngầu nhất nam tính nhất, được không?”

Vừa nghe cậu ở Hạ Môn đã không nói tới câu thứ hai mà phi đến, vì cậu mà mượn đồ của người lạ, còn muốn thế nào nữa? Đậu Ức Từ nhất thời thấy hơi hổ thẹn, cũng ngại kén cá chọn canh, đành gật đầu, ngượng nghịu để Tư Triết đội mũ lên cho mình.

Trông đúng là ngốc thật, nhưng vẫn tốt hơn không có. Chuẩn bị kĩ càng xong, Tư Triết ngồi lên xe trước, hơi nghiêng xe đi, quay đầu ra hiệu với Đậu Ức Từ, ý nói cậu lên được rồi.

“Ôm tôi.” Hai tiếng nghe như mệnh lệnh không cho phép chần chừ.

Trên người Tư Triết chỉ còn độc chiếc áo phông ẩm, Đậu Ức Từ vụng về vòng tay quanh eo anh, lập tức cảm nhận rõ vòng eo của anh, vừa thon vừa rắn chắc, đặc biệt là khi anh gồng lưng, cơ eo và cơ bụng siết vào lộ rõ hình thái, giống hệt một con báo dũng mãnh. Chỗ ngồi quá hẹp, Đậu Ức Từ bắt buộc phải dạng chân rất rộng, dán sát người lên lưng Tư Triết mới có thể giúp mình không ngã xuống. Trước đây cậu cũng từng ngồi xe điện hai lần, thấy kì lạ, rồi liên tưởng đến cái mũ bảo hiểm mượn đang đội, đột nhiên rất muốn hỏi thử Tư Triết xem chiếc xe này rốt cuộc có ngồi được hai người không, sao lại chật thế này. Nhưng cậu chưa kịp lên tiếng, Tư Triết đã gạt chân chống, khởi động xe. Đậu Ức Từ nghe thấy anh cao giọng nhắc nhở mình giữa từng đợt tiếng gầm inh ỏi:

“Trên đảo cấm xe moto, khi ra khỏi đường Hoàn Lộ, tôi phải qua cầu trong ba mươi giây, nếu không đêm nay chúng ta đều sẽ phải ngủ ở phòng tạm giam của đồn cảnh sát đấy.”

Đậu Ức Từ nghe không hiểu nhưng vẫn lo sợ:

“Hả?”

Cầu gì cơ? Ba mươi giây gì? Là cái cầu cậu đi qua bằng taxi đó sao? Có được không vậy?

Như nghe ra sự nghi ngờ của cậu, Tư Triết cười nói:

“Không thành vấn đề, xe này của tôi chạy ba trăm cây một giờ cơ, nhớ ôm chặt tôi đấy, sợ thì nhắm mắt vào, nhưng tôi khuyên em đừng nhắm.”

Anh vỗ bàn tay đặt trên bụng mình của Đậu Ức Từ, vừa trấn an vừa cổ vũ:

“Nhìn thật rõ xem mình bay lên thế nào, tưởng tượng bản thân là một ngôi sao băng đang chao liệng ở dải ngân hà, tắm một trận mưa thật sảng khoái.”

“Tôi đảm bảo cả đời này em cũng không thấy được cây cầu vượt biển nào rực rỡ hơn đêm nay đâu.”

“Hả?”

“Đi nào!”

Brừm—-

“Á!!!”

Bình luận về bài viết này