Chương 36

By

Cầu Diễn Võ chỉ cao năm mét tính từ mặt cầu xuống, đây là cây cầu gần mặt biển nhất trên thế giới, khi thủy triều dâng nước biển như bằng với đáy cầu, xe qua lại bên trên cứ như thể hải âu sải cánh vút qua, chỉ cần thấp hơn chút nữa thôi là có thể bắt lấy một chú cá theo đuổi tự do, khuấy đảo nên một đóa hoa sóng nở rộ muôn phương.

Để không ảnh hưởng tới cảnh quan, cả cây cầu không lắp một ngọn đèn nào, đến đêm chỉ có đèn tay vịn tỏa ra ánh bạc rực rỡ, rải những mảnh kim cương trên khắp mặt biển đen ngòm, lại như phản chiếu Sông Ngân, tương phản tương thông với bầu trời. Tư Triết nói không quá chút nào, sự tráng lệ và huy hoàng này Đậu Ức Từ chưa bao giờ thấy.

Gió rít gào bên tai, sóng biển đánh vào cột cầu, mưa phùn triền miên không biết tự bao giờ đã biến thành mưa rào dữ dội, táp thẳng vào mặt, cứ như nước mắt vì kích động mà bất giác tuôn rơi không thể khống chế, che nhòa tầm nhìn.

Nhanh quá. Đậu Ức Từ ôm chặt eo Tư Triết, trốn sau lưng anh, cảm nhận tốc độ tăng vọt lên mà không hề báo trước, càng ngày càng nhanh, càng ngày càng kích thích, adrenaline rần rần theo tốc độ xe, khoang mũi ngập tràn mùi hương của anh, tim đã vọt đến cổ họng, đập thình thịch inh tai.

Lúc mới đầu cậu thật sự rất căng thẳng, mấy lần qua khúc cua cậu còn tưởng giây tiếp theo cả người và xe sẽ đổ xuống đất, sợ đến nỗi nhắm chặt mắt, nhưng dần dần cậu bắt đầu ý thức được Tư Triết thật sự lái xe rất giỏi, mỗi động tác đều rất chắc chắn, trạng thái ổn định. Anh lấy thân mình che mưa chắn gió cho Đậu Ức Từ, làm cái khiên của cậu, gửi hết sự điềm tĩnh và hơi ấm cùng nhiệt huyết thiếu niên nơi sâu thẳm trong tim chưa từng nguội tắt cho cậu, truyền lửa cho cậu, tin tưởng cậu, từ đó dạy cậu tin tưởng bản thân, không giữ lại bất cứ điều gì.

Khoảnh khắc lên cầu, Đậu Ức Từ cuối cùng cũng hiểu vì sao Tư Triết bảo cậu đừng nhắm mắt.

Đâu chỉ không nhắm, đến chớp mắt cũng chẳng nỡ chớp lấy một lần, chỉ sợ bỏ lỡ bất cứ giây nào, thậm chí có một thoáng cậu còn chợt xúc động tới mức muốn buông Tư Triết ra mà dang tay ra không trung.

Không phải vì cảnh tượng trước mắt quá đẹp, quá chấn động, mà là vì trước nay cậu chưa bao giờ dám tin rằng mình có một đôi cánh như vậy, chưa từng dũng cảm như vậy, tự tin như vậy, có thể vững dạ lôi bản thân ra ngoài, bỏ mặc hết thảy, tập trung thưởng thức cảnh sắc đang tung bay này. Cảnh vật giống như được tua chậm bằng một nghìn lần trong ống kính tốc độ cao, cứ như không ngừng được phóng to lên, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cậu đang ở trong mưa, cậu bay lên rồi. Làm gì có ai không yêu sự tự do của gió, sự tự tại của mưa, cậu cũng muốn dang tay liều một lần, bay lâu hơn một chút.

Vượt qua cây cầu dài 2,8 km trong vòng ba mươi giây là một điều bất khả thi, hơn nữa còn quá nguy hiểm. Tư Triết cũng không nhớ lần gần nhất nóng máu ba hoa, làm những chuyện nổi loạn ấu trĩ, bồng bột như thế là bao lâu trước đây rồi nữa, có lẽ là năm mười tám tuổi, trong cái đêm sau kì thi đại học chèo thuyền ra đảo Cổ Lãng cùng mấy người anh em, hoặc có lẽ còn sớm hơn, vào lần đầu trong đời nhìn thấy giải đấu trên TV, khi sự cố chấp với xe moto chỉ là cái vỏ bên ngoài hào nhoáng đã xoen xoét nói về sau lớn lên sẽ mua một chiếc, dùng nó chở cô gái mình thích đến cuối con đường rồi kết hôn.

Đương nhiên, về sau anh mới phát hiện mình không hề thích con gái.

Trước đó cũng chưa từng có ai ngồi lên yên sau vốn không hề tồn tại của chiếc xe này.

Lúc đến cửa Tây khu nghệ thuật Sa Pha Vĩ, mưa đã tạnh, Tư Triết dừng xe lại, tháo mũ bảo hiểm xuống quay lại nhìn Đậu Ức Từ, phát hiện cậu vẫn đang đờ ra ôm mình, biết cậu như vậy là do căng thẳng quá mức nên cũng không giục, đợi mãi đến khi cậu dần tỉnh táo, chân cử động được mới xuống xe, đón lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay cậu rồi vuốt mái tóc ướt sượt của cậu.

“Mắt vẫn ổn chứ?” Bây giờ anh mới nhớ ra Đậu Ức Từ đeo kính áp tròng, đón gió lâu thế không biết có vấn đề gì không.

Em bé khờ hẵng đang mềm nhũn chân trước sự kích thích, không đứng vững nổi, không nói gì mà chỉ lắc đầu. Tư Triết lại hỏi:

“Có lạnh không?”

Đậu Ức Từ vẫn lắc đầu, lắc xong mới kịp phản ứng, lập tức muốn cởi áo ra trả cho Tư Triết.

Tuy trời không lạnh nhưng dầm một trận mưa gió vẫn dễ bị cảm, Tư Triết bảo Đậu Ức Từ mặc tiếp, Đậu Ức Từ không thuyết phục nổi, đành nắm lấy hai cánh tay trần của anh liên tục chà lên chà xuống, chau mày trách móc như một cô vợ nhỏ:

“Lạnh quá đi, sao cứ không biết giữ gìn thế.”

Từ lúc nghe Đậu Ức Từ nói cậu đã đến Hạ Môn, muốn anh đi đón mình, Tư Triết đã trở nên hơi điên rồ và mất khống chế. Chạy suốt một vòng cảm xúc mới lắng xuống, miễn cưỡng trở về bình thường, đến giờ lại hơi có hiện tượng trỗi dậy. Anh thả lỏng vai mặc Đậu Ức Từ chà, nhích gần cậu nửa bước, cúi đầu hỏi:

“Vừa nãy có phải đã làm em sợ rồi không?”

“Đâu có.” Đậu Ức Từ cũng cúi đầu. Ở góc độ này, Tư Triết chỉ có thể thấy được hàng mi đang rủ xuống và sống mũi thẳng tắp của cậu.

“Không phải có anh ở đó sao, em không sợ.” Rõ ràng là thở hổn hển mà còn không thừa nhận, nếu không phải đã hiểu tính cậu, Tư Triết sẽ nghi ngờ cậu đang cố tình lôi kéo lòng thương xót của người khác.

“Vậy có vui không?”

“Vui chứ, vui lắm luôn.”

Có thể gặp được anh, ở bên anh, làm gì cũng vui hết.

“Lần đầu em đi một chiếc xe moto ngầu thế đấy, phải chụp một tấm ảnh gửi cho bố em và Trì Tâm Tâm xem mới được.”

Chụp ảnh thì đơn giản, lúc nào chẳng được, Tư Triết đang mắc chuyện khác trong lòng.

Bị Đậu Ức Từ chà thế này, cả người anh cũng đang run lên theo tay rồi.

“Vui vậy thì có phải nên chúc mừng bằng cách gì đó không?” Nói rồi, Tư Triết dừng động tác của Đậu Ức Từ, đưa tay lên, lấy ngón trỏ chỉ chỉ vào môi mình, cười nhẹ, trong ánh mắt mang theo sự chờ mong thầm lặng.

Trên tóc vẫn còn những giọt nước, mỗi giọt lấp lánh như đôi mắt anh, khiến người ta không tài nào từ chối.

Thử ngầm thử lộ bao nhiêu lần, lần này lại có chút ngại ngùng, ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh mà bên trong bất chợt hồi hộp, tim đập thình thịch, những tâm tư non nớt dâng kín cõi lòng.

Bất kể là trong thực tế hay trong phim, không phải chuyện sẽ diễn ra như vậy sao: khi tay đua khải hoàn, trước hết nhất định phải được nghênh đón bằng sâm-panh ngát hương và nụ hôn nồng nàn của các em gái thân hình nóng bỏng.

Sâm-panh có thể đợi lát nữa rồi gọi, nhưng nụ hôn nồng nàn thì đang cần hơi gấp, không thể trì hoãn thêm nữa.

Mắt mày Đậu Ức Từ đều ẩm ướt, môi cũng rất mọng, chỉ là sắc mặt hơi kém chút. Cậu ngẩng đầu nhìn Tư Triết, thử lí giải ý tứ của anh, hoang mang chớp mắt với anh.

Trừ phi những ý nghĩa kia là tự cậu nghĩ ra, bằng không đường lối tư duy của cậu sẽ vĩnh viễn không qua nổi khúc cua.

Một màn quen như từng thấy khiến Tư Triết đột nhiên hoảng hốt trong lòng, nhưng lời đã nói ra mất rồi, không rút lại được cũng không rút lại kịp, chỉ đành trơ mắt nhìn Đậu Ức Từ dần tỏ vẻ đã hiểu, sau đó cố gắng kiềm chế sự tự hào mà nở nụ cười tươi rói:

“Phải ăn một bữa thật to, uống mấy ly!”

“…”

Quả nhiên…

“Ừ.” Tư Triết khó nhọc mím đôi môi vì đợi quá lâu nên đã hơi khô cứng, thầm nghĩ: ‘Thôi được, là tôi sai, được voi đòi tiên, quên mất tư duy của cục cưng Đậu Đậu nhà tôi hơi bất thường, bụng còn đang đói.’

Anh mất hai mươi phút giữ nguyên nụ cười tươi tắn, hơi gật đầu với Đậu Ức Từ tỏ ý tán đồng, lẳng lặng nuốt quả đắng vào bụng.

“Ở đây có quán bạn tôi mở, đi thôi, dẫn em đi ăn uống no say.”

Làm thế nào được, cho ăn no trước rồi tính vậy, còn sợ em chạy mất chắc.

Bình luận về bài viết này