Chương 37

By

Đậu Ức Từ tưởng Tư Triết muốn đưa cậu đi ăn nhà hàng, qua cửa rồi mới biết là một quán bar đến tên còn chẳng có.

Quán không rộng, phong cách tối giản, bài trí cũng rất nghệ thuật, giá và tủ rượu đằng sau quầy bar cực kì bắt mắt, trên tường trắng đang chiếu liveshow của ban nhạc địa phương bằng máy chiếu, chỉ có hình không có tiếng, nhìn quanh thì thấy khắp không gian chỉ có một bàn đầy khách đang đàn guitar đánh trống vui cười với nhau. Riêng một người đang đứng ở quầy bar, vóc dáng tầm tầm Tư Triết, mày rậm mắt sâu, quầng thâm rất sậm, anh ta mặc một chiếc áo phông màu xanh lá đậm, tóc đen điểm xuyết vài sợi bạc, trông khá lớn tuổi, thấy Tư Triết đi vào liền ngậm điếu thuốc chưa châm trong miệng, gật đầu với anh, coi như đã chào hỏi.

Tư Triết đi tới dựa vào bên quầy bar, đưa cốc nước người đó rót cho mình cho Đậu Ức Từ uống, giới thiệu hai người với nhau rồi nói với ông chủ quán bar tên A Lượng:

“Anh, làm hai món tủ của anh đi.”

“Có nghêu hoa và trai móng tay, làm thêm cho chú món hàu ốp lết nhé? Bọn lão Bàng mang đồ qua.” A Lượng vừa nói vừa cúi người xuống lấy một túi tôm Bắc cực từ tủ lạnh mini bên dưới và một cái đĩa nhỏ ra, đặt lên bàn. “Mới nhập sáng nay, để pha rượu cho hai chú, uống gì nào?”

“Muốn uống gì?” Tư Triết hỏi Đậu Ức Từ.

Đậu Ức Từ nhìn giá rượu lung linh bổ mắt kia, không có ý kiến:

“Em thế nào cũng được.”

“Mới nhìn đã biết uống được.” A Lượng cười. “Vậy thì uống vang đỏ nhé.”

Sau khi chọn rượu, A Lượng vào phòng bếp chuẩn bị. Tư Triết cầm tay Đậu Ức Từ một lát, thấy nhiệt độ cơ thể cậu đã bình thường mới yên tâm, lấy một tờ giấy trên bàn, muốn giúp cậu lau nốt phần thái dương vẫn còn hơi ướt.

Người ở chiếc bàn cạnh cửa sổ kia nghe thấy tiếng động liền quay về phía quầy bar, một người trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai đang ôm guitar trong đó kêu lên:

“Vãi, Hư Trúc (1) đến rồi à, sao đến muộn thế?”

Lúc bình thường, khi rơi vào tình huống ở môi trường xa lạ với người xa lạ, Đậu Ức Từ sẽ giữ một chút khoảng cách, nhưng sau vài lần đi cùng Tư Triết và tiếp xúc với bạn bè anh thì không lo nghĩ nữa mà nhận định rằng gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, Tư Triết chỉ hơi hơi hơi hơi xấu xa một tí, vậy thì bạn anh chắc chắn cũng không đến nỗi nào. Thế là cậu buông bỏ cảnh giác, đợi Tư Triết sang chào hỏi cùng, nhưng dường như Tư Triết không có ý định này, không thèm nhấc chân dù chỉ một bước mà cứ thế đứng xa hằng mét đấu võ mồm mày một câu tao một câu với họ.

Lần đầu thấy Tư Triết đưa ai đó tới, cả đám bạn đều rất tò mò:

“Í? Quen được em trai ở đâu đây? Qua đây ngồi chơi cùng, hát mấy bài đi!”

Tư Triết chỉ cười, né không đáp:

“Làm ơn tử tế giùm cái, mở tí nhạc bình thường đi, ngày nào cũng ồn ào thế, khách chưa vào đến cửa đã bị mấy người dọa chạy mất rồi.”

“Chậc chậc, bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, lại bắt đầu ra vẻ ta đây rồi đấy.” Thanh niên ôm guitar xoay ngược chiếc mũ, đứng dậy, chạy tới bên dàn loa đánh trống một chập, mở một bài rap, nhạc dạo vừa lên đã khua chân múa tay theo giai điệu như một rapper.

“Thưa anh, anh thấy bài này có được không ạ?” Vừa cười anh ta vừa nói bằng giọng Bắc Kinh chẳng chuẩn chỉ gì lắm, còn cười gian xảo, nháy mắt với Tư Triết một cái.

Tư Triết lắc đầu, cười hết cách.

Bài nhạc hay ra phết, phần đầu còn có một đoạn hí, tiết tấu có chút mờ ảo lại mang vài nét của phong cách Trung Hoa, khiến người nghe lâng lâng, cơ thể không khỏi muốn lắc lư theo.

Cũng không biết những người này đang nói gì, Đậu Ức Từ mải nghe lời bài hát, mới nghe rõ mấy câu, Tư Triết đã lấy một chai rượu vang và hai cái ly ra, dùng khuỷu tay huých cậu:

“Đi, mình đi qua bên kia, đừng quan tâm tới họ.”

Anh đưa Đậu Ức Từ ra một chỗ tương đối khuất, quay lưng vào đám bạn, vẫn ngồi bên phải cậu.

A Lượng làm rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bưng đồ lên.

Nghêu hoa và trai móng tay đã to còn nhiều thịt, hàu béo mọng chiên cùng trứng trơn láng vừa miệng, cơm nắm nhân thịt nướng hạt nào hạt nấy đầy đặn, vẫn nghi ngút khói, mùi thơm nức mũi, ăn kèm một đĩa con tỏi băm, một đĩa con tương ớt để chấm, khiến Đậu Ức Từ lần đầu đến miền Nam nhìn mà trầm trồ, ngửi mà nuốt nước bọt.

“Ăn đi cho nóng.” A Lượng dọn món xong thì lấy đồ mở mở nắp chai rượu giúp hai người. “Không cần chờ lâu quá đâu, ăn xong rồi uống là vừa đẹp, bằng không sẽ ảnh hưởng tới cảm nhận về rượu.”

Nghe Đậu Ức Từ nói cậu rất ít khi uống vang đỏ, A Lượng lại bảo cậu:

“Vậy tôi chọn đúng rồi, đây là rượu tân thế giới (2), rất thích hợp cho người mới nhập môn.”

Nhẩm tính ngày mới thấy, hai người đã không gặp mặt nửa tháng rồi, sau vài tiếng “du lịch” và trận quay cuồng suốt quãng đường đi, tâm trạng lên lên xuống xuống, bây giờ khi đã yên ổn, Đậu Ức Từ mới bắt đầu thấy hào hứng, nói nhiều hơn. Tư Triết vừa bóc cơm nắm xong, cậu đã kể hết tiến triển giữa Trì Tâm Tâm và Lâm Vũ cho anh nghe.

“Tốt, xem ra có hi vọng đấy.” Tư Triết vừa nghe vừa tỉ mỉ vứt vỏ những con nghêu chưa mở miệng ra, gỡ phần thịt cho Đậu Ức Từ ăn.

So với Trì Tâm Tâm, anh quan tâm chuyện khác hơn.

“Lần này tới đây ở được mấy ngày? Có nơi nào muốn đi không?”

Đậu Ức Từ đang mừng thầm Tư Triết không hỏi thẳng vì sao mình đến, đang định bịa bừa thì nhớ ra còn chưa sắp xếp được chỗ ở.

“…Có ba ngày phép, thêm cuối tuần nữa, nhưng em chưa check in nhà nghỉ…”

Tư Triết lại nói:

“Tằng Thố Ang ồn lắm, ban đêm không ngủ ngon được đâu. Nếu em hỏi tôi trước, tôi chắc chắn sẽ không giới thiệu chỗ đó cho em.”

Đậu Ức Từ lấy đũa chọc vào nắm cơm trong bát:

“Trì Tâm Tâm tìm đấy, chị ấy nói đến Hạ Môn thì nhất định phải tới đó xem thử, còn có đảo Cổ Lãng nữa.”

“Cô ấy nói không sai, có điều Tằng Thố Ang đã biến chất rồi, không còn là làng chài nhỏ mười mấy năm trước khi tôi mới đến đây nữa.” Tư Triết cười giải thích, vừa nói vừa quay đầu nhìn cái bàn đang ồn ào cách đó không xa.

Ánh mắt Đậu Ức Từ bất giác hướng theo. Giọng nói của Tư Triết khiến cậu một lần nữa quay về mười mấy năm trước, khi còn đang bò rạp trên bàn học nghe phát thanh.

“Hạ Môn cũng được tính là một thành phố đông dân, người nơi khác rất nhiều. Một hai năm đầu lúc mới tới tôi còn hơi không quen, cũng không có bạn bè gì, rảnh thì đạp xe giải sầu, dạo quanh đại học Hạ Môn, leo núi Quan Âm, sau đó thì quen đám người này ở Tằng Thố Ang.”

“Tằng Thố Ang khi ấy trong mắt thanh niên yêu văn nghệ chính là miền đất hứa, là chốn thế ngoại đào nguyên, mọi người đổ về từ khắp nơi, tề tựu ở cái thôn nhỏ đó, không ai hỏi về quá khứ của ai, tự mở quán kinh doanh nhỏ lẻ. Nhà nghỉ, quán bar, hiệu sách, tiệm ăn vặt đều rất độc đáo, cũng không lời, chỉ duy trì ở mức cơ bản thôi, quán nào quán nấy xập xệ liêu xiêu, nhưng một khi đến tối, tất cả mọi người đều sẽ đến quán bar nhỏ chỉ rộng vài mét vuông của A Lượng uống rượu như thể chưa từng biết tới phiền não vậy.”

Đậu Ức Từ chỉ có thể thấy sườn mặt của Tư Triết, không thấy ánh sáng và quá khứ trong mắt anh, chỉ có thể phát huy toàn bộ trí tưởng tượng của mình, vẽ nên tất cả những cảnh tượng anh kể trong đầu.

“Người đánh guitar tên Nghêu Hoa, trước đây là một ca sĩ nghèo, nghề tay trái là thiết kế và mở shop Taobao, giờ vẫn còn.”

“Bên trái ông í… người mặc áo phông đen để râu đánh trống đó là lão Bàng, người Lan Châu, cũng chơi trong ban nhạc, từng mở nhà nghỉ ở Tằng Thố Ang.”

“Dũng Lượng là bạn làm ăn của lão Bàng, người Hà Bắc, sau khi nhà nghỉ giải tán thì chạy đi trồng trà. Mọi người rất thích nói chuyện với anh ấy, bởi vì bất luận em nói gì, dù là nói đùa, anh ấy cũng sẽ suy nghĩ câu trả lời rất nghiêm túc, thảo luận cùng em, là một người rất thú vị, bạch trà tôi cho em cũng là anh ấy tự tay trồng đó.”

“Còn có chủ nhiệm Điền, Ca Ca, hợp tác xã thanh niên Ngày Nắng Gặp của Tằng Thố Ang, chỉ mở cửa kinh doanh vào ngày nắng…”

“Nhiều lắm, bọn họ mới là dân làng chân chính, tất cả đều lần lượt rời đi sau khi chính phủ triển khai kế hoạch thương mại hóa tại Tằng Thố Ang.”

Tư Triết không phải một người lắm mồm, nhưng tối nay không biết vì sao đột nhiên lại nói rất nhiều.

Cả bàn người đằng sau vẫn đang hát, nhạc rock cũng hát mà dân ca cũng chơi, nhưng phần lớn đều là ngẫu hứng. Tư Triết thôi kể, ngồi ngay ngắn lại, gỡ tiếp một con trai rồi gắp thịt trai vào trong bát Đậu Ức Từ:

“Đều là chuyện đã qua, hơi nhàm chán đúng không? Mau ăn đi.”

“Không nhàm chán đâu, em thích nghe anh kể mà.” Tâm trạng của Đậu Ức Từ hơi phức tạp, cho dù chưa từng trải nghiệm trực tiếp nhưng cũng cảm nhận được sự hụt hẫng và tiếc nuối của Tư Triết.

Cậu nhai trai trong mồm, không biết nên an ủi thế nào, bèn nhỏ giọng hỏi:

“A Lượng cũng là người nơi khác ạ?”

“Anh ấy thì không, anh ấy là dân bản địa. Trước đây muốn uống rượu ở chỗ anh ấy toàn tự lấy, lấy một chai thì viết một nét chữ “chính (正)” lên bảng đen con, uống say xong vẽ linh tinh, cuối cùng không tính toán rõ ràng được hay không trả tiền, trả thiếu anh ấy cũng không đòi, nên khi anh ấy dọn qua đây mọi người đều đi theo, còn coi chỗ này của anh ấy là chỗ tụ tập nữa.”

“Anh Lượng là người giấu nghề nhất trong số những người bạn của tôi, biết nấu ăn, biết thưởng thức rượu, có văn hóa, kiến thức rộng, tính tình lại trượng nghĩa.” Tư Triết liếc mắt về phía chai rượu trên bàn. “Tôi học uống vang đỏ từ anh ấy đấy.”

“Vậy anh dạy cả em nữa nhé.” Đậu Ức Từ không có gì khác ngoài tính hiếu học, lập tức gắp cho Tư Triết một con nghêu béo mập. “Anh cũng ăn đi.”

Nhìn người mình thích gắp thức ăn cho mình, không ăn vẫn thấy ngọt vô cùng, Tư Triết nuốt trong một ngụm, ra vẻ “thực bất tri vị” (3):

“Haiz, đi Bắc Kinh về xong ăn gì cũng không thấy ngon nữa, cứ nhớ đồ em nấu mãi thôi.”

Đậu Ức Từ vừa nghe vậy liền vội cúi đầu tống thức ăn vào miệng, sợ bị Tư Triết nhìn ra mình vui nhường nào, nhưng rất nhanh đã nghĩ tới hộp tương chiên đáng thương kia của mình.

“Vẫn chưa kịp cho anh ăn mì tương…”

Tư Triết không biết vì sao tâm trạng Đậu Ức Từ đột nhiên đi xuống, bèn đưa tay ra xoa cái đầu đang gục của cậu:

“Không sao, đợi tháng sau tôi về Bắc Kinh thì làm cho tôi ăn vậy.”

“Hả?” Đậu Ức Từ giật nảy, ngẩng đầu lên, trợn tròn mắt. “Anh còn quay lại á?”

“Ừ, Bắc Kinh có cơ hội làm việc tốt hơn.”

Còn có em.

“Tôi đã nộp đơn thôi việc rồi, suốt hai ngày nay bận bàn giao với làm thủ tục từ chức.”

Tuy Tư Triết vừa cười vừa nói, nhưng Đậu Ức Từ nghe ra anh không nói chơi, bị tập kích bất ngờ nên cứ ngơ ngác nhìn anh suốt nửa ngày trời.

“Thế… sao lần trước anh không nói, sớm biết vậy…”

“Sớm biết vậy đã không đến thăm tôi rồi à?” Tư Triết chăm chú nhìn vào mắt Đậu Ức Từ, ý cười càng sâu xa hơn.

Tai Đậu Ức Từ hơi nóng lên:

“Không phải, thì là, à… Em ăn no rồi, uống rượu được chưa?”

Biết cậu xấu hổ nên không thừa nhận, Tư Triết cũng không làm khó, chỉ chiều theo ý cậu mà đổi chủ đề, rót rượu cho cậu.

“Được rồi.”

Khi không gặp trong đầu toàn là câu chữ tình tứ, gặp rồi lại chẳng thốt nổi một lời, Đậu Ức Từ thật sự tuyệt vọng với bản thân, bó tay ném lao theo lao, nghĩ được cái gì thì nói cái nấy.

“Vừa nãy sao họ lại gọi anh là Hư Trúc?”

Tư Triết đã rót nửa ly, bị hỏi liền khựng lại, dùng nắm đấm che đi mũi miệng, chột dạ ho hai tiếng.

“Có lẽ vì tôi đã độc thân tương đối lâu nên bọn họ thấy tôi giống hòa thượng thôi.”

Đậu Ức Từ “ồ” một tiếng, ngay sau đó đầu óc chẳng biết bay đi đâu mất, im lặng một lúc lâu mới nói:

“Nhà nghỉ ở Tằng Thố Ang đó, dù sao cũng đặt cọc rồi, em vẫn muốn ở đó thử.”

Cậu nhìn rượu trong ly trước mặt, giấu nhẹm cảm xúc đi, giọng điệu bình thản.

“Bây giờ cũng tốt mà, tuy đã thay đổi rất nhiều, nhưng anh vẫn ở đây, họ cũng vẫn ở đây. Trong mắt, trong tim các anh, nơi ấy vĩnh viễn đều mang dáng vẻ ấy, như vậy đủ rồi, em… có thể nhìn thấy được.”

Có những người trời sinh không giỏi bộc lộ cảm xúc, ở khoản này Đậu Ức Từ chưa từng tin vào bản thân, vậy nên lời vừa nói ra cậu đã thấy hơi hối hận, cảm thấy câu sau đá câu trước, còn tổng kết lung tung trải nghiệm của người ta, tự cho mình là đúng quá thể. Cậu ngại ngùng thăm dò phản ứng của Tư Triết, đang nghĩ phải nhanh chóng đổi chủ đề khác thì nghe Tư Triết nói, ngữ điệu họa hoằn lắm mới hơi thiếu tự nhiên như vậy:

“Vậy để tôi ở cùng em một đêm, ngày mai đưa em về nhà.”

Lại bồi thêm một câu:

“Nếu em không ngại.”

Chú thích:

  1. Một trong ba nhân vật chính bộ tiểu thuyết kiếm hiệp “Thiên long bát bộ” của nhà văn Kim Dung, ngoại hình xấu xí, tính tình lương thiện, võ công cao cường. Trước là nhà sư, nhưng về sau kết duyên cùng công chúa Tây Hạ nên đã hoàn tục.
  2. Rượu vang được sản xuất ở những nơi khác ngoài những vùng làm rượu vang truyền thống ở châu Âu và Trung Đông như Argentina, Úc, Canada, Chile, Mexico, New Zealand, Nam Phi và Mĩ.
  3. Trong lòng có tâm sự nên ăn không ngon.

Bình luận về bài viết này