Sáng sớm hôm sau, Giang Hằng dắt Giang Tinh Vũ đến công ti. Bây giờ Giang Tinh Vũ đã không còn e dè thang máy nữa, thậm chí còn thích cảm giác lơ lửng đôi lúc thang máy mang lại.
Lí Tiến Thành và Tiểu Trương đã quen với việc boss mình đưa “trẻ” đi làm, hiềm một nỗi kể từ khi Giang Tinh Vũ xuất hiện, ngày nào Giang Hằng cũng tan làm đúng giờ, vậy nên kha khá chuyện bình thường Giang Hằng sẽ tự tay giải quyết lại rơi xuống đầu họ, khiến họ khổ sở khôn kể, song nghĩ đến tiền lương hậu hĩnh hằng tháng, hai người đành ngoan ngoãn chấp nhận.
Giang Hằng chẳng rảnh mà quan tâm xem nhân viên mình nghĩ gì, dắt luôn Giang Tinh Vũ vào phòng làm việc.
Một lúc sau khi Giang Hằng và Giang Tinh Vũ ăn trưa xong, Lâm Thâm đã có mặt như hẹn.
“Anh Giang này, tôi dạy Tiểu Vũ học như vậy sẽ không gây ồn, làm ảnh hưởng đến công việc của anh chứ?” Lâm Thâm cười, nói một cách ôn hòa.
Giang Hằng lạnh lùng đáp:
“Không. Tôi đã đồng ý với Tinh Vũ là sẽ ngồi với em ấy rồi, anh Lâm cứ tự nhiên đi.”
Lâm Thâm mỉm cười gật đầu, lấy đồ nghề rồi ngồi cạnh Giang Tinh Vũ.
Giang Tinh Vũ:
“Thầy?”
“Tiểu Vũ có biết trước hôm nay thầy sẽ quay lại dạy Tiểu Vũ không?”
Giang Tinh Vũ gật đầu, Giang Hằng có nhắc đến chuyện đi học với cậu.
Lâm Thâm dịu dàng nói:
“Tiểu Vũ còn nhớ trước khi học thì phải làm gì không?”
Giang Tinh Vũ cúi đầu ngẫm nghĩ, trông có vẻ hơi khó khăn. Cả năm nay cậu chưa đi học rồi, kí ức trong đầu vốn đã chồng chất bừa bãi, vậy nên việc chọn lọc để lấy ra thông tin về chuyện đi học một năm trước đối với cậu mà nói không hề đơn giản. Hồi lâu sau, Giang Tinh Vũ mới ngẩng đầu lên.
“Phải chào thầy ạ.”
Lâm Thâm khẽ cười:
“Đúng rồi, Tiểu Vũ thông minh lắm.”
Từ nhỏ Giang Tinh Vũ đã học giáo trình khác với người bình thường, ngoại trừ kĩ năng đọc-viết và tính toán cơ bản, đa phần là huấn luyện can thiệp (1). Từ kĩ năng sống cơ bản đến tương tác xã giao với người khác, việc can thiệp từ chuyện đơn giản như mắt đối mắt đến tất tần tật những hành vi khác, v.v… mọi sự huấn luyện đều hướng đến mục đích giúp Giang Tinh Vũ hòa nhập với cuộc sống người bình thường một cách tốt hơn. Đến năm Giang Tinh Vũ mười lăm tuổi, các bài học tập trung vào đầu tư cho sở thích. Người tự kỉ bẩm sinh gặp chướng ngại trong việc giao lưu với người khác, vậy nên việc đầu tư cho sở thích như hội họa, viết lách, âm nhạc, thể thao,… rất có thể sẽ trở thành một con đường khác giúp họ kết nối với thế giới bên ngoài. Khi phát hiện ra Giang Tinh Vũ có tiềm năng với hội họa, viện trưởng Ngô đã tìm gặp Lâm Thâm, nhờ anh ta dạy Giang Tinh Vũ.
Lâm Thâm hỏi:
“Hôm nay Tiểu Vũ muốn làm gì? Muốn vẽ không?”
Giang Tinh Vũ gật đầu, ngừng một lát như nhớ ra gì đó rồi quay sang Lâm Thâm, đáp:
“Có ạ.”
Lâm Thâm khẽ cười. Anh ta biết Giang Tinh Vũ nhớ lời mình từng nói, khi thầy cô hỏi thì phải trả lời thành tiếng, không được chỉ bày tỏ bằng gật hay lắc đầu.
“Vậy Tiểu Vũ còn nhớ khi vẽ cần làm gì không?” Lâm Thâm dịu dàng hỏi.
Giang Tinh Vũ cau mày đăm chiêu. Trí nhớ của cậu rất tốt, nhớ cái gì cũng dễ, nhưng chính vì vậy nên không giữ được nhiều thứ trong đầu. Kí ức của cậu quá đầy, quá tạp nham, quá lộn xộn, chúng không tồn tại một cách có trật tự và hoàn chỉnh trong não cậu như một quyển ghi chú mà rải rác khắp nơi như giấy vụn. Đối với cậu mà nói, muốn lấy được mẩu kí ức đó quả thật không hề dễ dàng. Vì vậy nên lần này cậu thực sự không nhớ ra nổi.
Giang Tinh Vũ lắc đầu, vẻ mặt có phần ủ rũ.
Từ đầu buổi học đến giờ Giang Hằng vẫn luôn để ý tới Giang Tinh Vũ, thấy cậu lúc thì khổ não lúc thì ủ rũ xót chết đi được, Giang Tinh Vũ có phải trưng ra vẻ mặt ấy trước anh bao giờ? Nếu không nhờ vẫn còn giữ được lí trí, Giang Hằng đã đuổi khách rồi. Dạy linh ta linh tinh, bọn này không học nữa!
Lâm Thâm kiên nhẫn nói:
“Tiểu Vũ không nhớ ra cũng không sao, để thầy nói lại lần nữa.”
Lâm Thâm quay người lấy một tấm vải từ trong túi ra, tiếp tục:
“Tiểu Vũ, hôm nay mình sẽ vẽ tranh sơn dầu, nhưng chất liệu này rất dễ làm bẩn sàn nhà đúng không? Vậy nên trước khi vẽ chúng ta cần…”
Giang Tinh Vũ đã nhớ ra.
“Phải trải vải ra sàn.”
Giang Hằng ngoài mặt giữ im lặng, trong bụng lại nghĩ:
‘Đây là phòng làm việc của tôi, Giang Tinh Vũ muốn bày thế nào thì bày, liên quan gì đến anh?’
Giang Hằng cũng biết thái độ thù địch của mình với Lâm Thâm rất vô cớ, nhưng anh cứ thấy đối phương chướng mắt, vô cùng chướng mắt. Anh thấy rất không vui, vô cùng không vui.
Lâm Thâm nói:
“Hôm nay Tiểu Vũ muốn vẽ gì?”
Giang Tinh Vũ đã trải vải, pha màu xong, cầm cọ nhưng không biết mình muốn vẽ gì. Cậu đã vẽ đồ trong phòng làm việc cả tuần nay rồi, kí ức trong đầu cũng do màn đăm chiêu vừa nãy mà trở nên lộn xộn, hoàn toàn không nghĩ ra muốn vẽ gì. Cảm nhận được ánh mắt cứ hướng về mình của Giang Hằng, Giang Tinh Vũ ngẩng đầu nhìn anh. Vào khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Giang Tinh Vũ phát hiện vẻ mặt vốn lạnh tanh gần như sa sầm của anh bỗng trở nên tươi vui và dịu dàng. Cậu nghiêng đầu lấy làm khó hiểu. Hình như anh biết lật mặt.
Tuy nhiên…
Một Giang Hằng mỉm cười dịu dàng với cậu, cậu hơi có cảm giác muốn vẽ.
Thấy Giang Tinh Vũ nghĩ mãi chưa xong, Lâm Thâm đang định gợi ý cho cậu, bỗng nghe một giọng nói trong trẻo cất lên:
“Em muốn vẽ anh.”
Chú thích:
- Can thiệp ở đây là một kĩ thuật có thể bao gồm nhiều biện pháp nhằm hỗ trợ người mắc chứng rối loạn phát triển thần kinh như bé Vũ về mặt giao tiếp hay nhận biết cảm xúc và giảm nguy cơ chịu tổn thương từ khiếm khuyết trong giao tiếp/nhận diện cảm xúc của bé.


Bình luận về bài viết này